Diễm

Phần 137
Phần 137

Chuyện bọn mình định đi Vũng Tàu bằng xe máy khi đến tai ba mẹ thì lúc đầu hai người không đồng ý. Từ chỗ mình tới Vũng Tàu cũng 200 km, đường xa, ba mẹ sợ xảy ra rủi ro không hay. Thêm vào sự việc Uyên mới bị tai nạn chưa lâu càng khiến ông bà cương quyết ngăn cản. Báo hại mình phải năn nỉ, hứa hẹn muốn gãy lưỡi cả buổi chiều, cuối cùng ba mẹ cũng xuôi xuôi, đồng ý cho đi, đồng thời dặn đi dặn lại phải thật cẩn thận, chạy thật chậm…

Từ chiều, chị và Uyên đã tíu tít chuẩn bị đồ đạc các thứ, chẳng bù với mình chỉ tọng vài bộ quần áo và ít đồ dùng cá nhân vào balô là xong, không phải nghĩ nhiều. Kết quả là hai cô gái vác ra xe hai cái vali to tổ chảng, tất nhiên không để vừa trên sàn xe, mà có để được thì cũng cồng kềnh vướng víu rất khó điều khiển xe, dễ xảy ra sự cố.

Mình nói mãi, hai người mới chịu bỏ bớt đồ đạc ở nhà, gom chung lại trong một vali, sau đó ném luôn sang bắt mình chở. Thế đấy!

Đúng 10 giờ khuya cả bọn lên đường. Kinh nghiệm hồi còn học ở Sài Gòn mình hay đi Vũng Tàu lúc khuya, canh đến đó khi bình minh vừa ló dạng rất thú vị, hơn nữa đi ban đêm vắng xe, đường mát mẻ sẽ ít bụi và đỡ mệt hơn.

Hệt như mình tính toán, đường phố về đêm rất mát và yên ắng. Chị và Uyên lần đầu được đi chơi đêm bằng xe máy thế này đều vui vẻ thích thú, chỉ tiếc là thỉnh thoảng lại có vài chiếc xe tải chạy ào qua làm bọn mình hơi cụt hứng. Thời điểm đêm khuya là thiên đường của những tài xế chở hàng tranh thủ phóng xe bạt mạng, cho nên bọn mình rất cẩn thận, nghe tiếng xe từ đằng xa đã lập tức chạy sát vào lề.

Tay Uyên vừa khỏi nên ngồi sau, chị Diễm cầm lái chạy song song với mình. Tiết trời đối với mình mát mẻ nhưng hai cô gái lại thấy lạnh lẽo, mặc áo khoác dày cộp, đeo khẩu trang kín mặt, thoạt nhìn y chang ninja. Mình bật cười, cất tiếng chọc ghẹo:

– Cướp đêm mà gặp hai người chắc cũng sợ chạy tóe khói, làm thấy ghê!

Chị cười tủm tỉm không nói gì, Uyên ngồi phía sau vọt miệng:

– Đâu phải ai cũng trâu như T, không biết lạnh!

Mình cười hè hè, đúng là khả năng chịu lạnh của mình hơi khác người, lắm lúc trời lạnh lại chỉ thấy mát.

Gió đêm thổi ngược tạt vào mặt mát rượi, cảm giác thật khoan khoái dễ chịu. Dư dả thời gian nên bọn mình thả tốc độ khá chậm, chỉ tầm 40 km/h không hơn. Đi chơi bằng xe máy theo mình nên chạy chậm, vừa tận hưởng không khí, cảnh vật hai bên đường, vừa thư giãn đầu óc, chạy nhanh rất nguy hiểm, hơn nữa tâm trí lúc nào cũng căng thẳng rất mệt mỏi, lại dễ xảy ra tai nạn. Đó cũng là lý do mới 10 giờ tối bọn mình đã lên đường, canh tới Vũng Tàu khoảng 5 giờ sáng là vừa, tổng cộng có bảy tiếng để di chuyển, tha hồ tàn tàn tán dóc.

Nói gì thì nói, đi xa mà chỉ chạy có một mình cũng hơi bị chán. Thà rằng mình không có bạn gái không nói, đằng này những hai cô xinh đẹp bên cạnh, mà phải thui thủi một thân một mình thì đúng là bực dọc.

Trời khuya se lạnh, gió thổi hiu hiu thế này mà được chị Diễm hay Uyên ngồi sau lưng, ôm chặt, tựa đầu vào vai mình thì tuyệt biết mấy, có chạy tới cùng trời cuối đất cũng cảm thấy gần sát bên. Tiếc là thực tế không phải như vậy, Uyên đang tựa đầu vào vai thật, nhưng là bờ vai thon của chị, không phải mình.

Uyên đang hơi nhắm mắt gà gật, chợt mở hé ra bắt gặp mình ngó qua thì nghênh mặt lên hỏi:

– Nhìn gì đó?
– Người ta có cặp có đôi, T thui thủi một thân một mình, tủi thân chứ sao! – Mình than thở.

Cô nàng nghe vậy bật cười khanh khách:

– Ai kêu nhà chỉ có ba người chi?! T ráng kiếm thêm một cô nữa, vậy là lúc nào cũng có người ngồi chung.

Mình lầm bầm trong miệng:

– Hai cô mà đã lộn xộn đủ chuyện, thêm một cô nữa chắc tui ra ruộng ở luôn quá…
– Hả? Nói xấu gì đó? – Uyên trừng mắt.
– Đâu có gì.

Chị Diễm xoay mặt qua nói với mình:

– Hay Uyên sang ngồi với T chút đi, chị chạy một mình cũng được mà!

Chị cười nói mà ánh mắt nhìn mình có gì đó kỳ lạ khiến mình hết hồn, vội lắc đầu từ chối:

– Giỡn thôi! Em chạy một mình cho khỏe, đèo thêm cục nợ mệt lắm!
– Hứ! – Uyên trề môi cả tấc – Có muốn chở cũng không được đâu, ở đó mơ tưởng đi!

Nói xong, cô nàng vòng cả hai tay siết chặt eo chị Diễm, cặp mắt lim dim hưởng thụ như muốn trêu ngươi mình.

Đúng là mình đang khó chịu thật, hình như khá lâu rồi mình không được ôm chị, thân mật với chị như hồi trước. Từ sau cái đêm nghịch nước mưa, chị cứ tránh né mình, rất ít khi cả hai có không gian riêng để trò chuyện, đừng nói gì được ôm hôn chị dù chỉ một chút.

Lắm lúc mình có cảm giác như chị sắp rời bỏ mình, cả Uyên cũng vậy, dù chạm mặt chọc ghẹo nhau cả ngày nhưng cứ có gì đó xa cách tận chân trời, dường như trong lòng mỗi người đều có một bức vách không tên dựng lên, ngăn cách cự tuyệt người kia…

Không gian yên tĩnh lạ thường, bọn mình không ai lên tiếng, lặng lẽ chạy xe, dường như mỗi người đều theo đuổi suy tư riêng.

Uyên úp sát mặt vào lưng chị Diễm, hai mắt nhắm tịt, chẳng biết đã ngủ hay chỉ giả vờ để tránh khỏi tình trạng có chút khó xử này. Mình hy vọng chuyến đi có thể cải thiện tình cảm của chị, nhưng chưa gì đã thấy không khí chẳng được ổn lắm.

Hai chiếc xe cứ thế bon bon giữa trời khuya vắng vẻ, chỉ nghe tiếng ếch nhái ở những cánh đồng trống trải hai bên đường kêu văng vẳng không dứt. Khi còn cách Sài Gòn vài chục cây số, không thể ngồi yên được nữa, mình hắng giọng:

– Chị mệt chưa? Có cần dừng lại nghỉ một chút không?

Chị lắc đầu nhè nhẹ:

– Không mệt, nhưng mà…
– Sao?
– Chị hơi buồn ngủ, hai mắt cứ díp lại… – Chị lỏn lẻn.

Thôi chết, mình quên mất. Chị Diễm thường ngủ sớm, hôm nay chị đi làm cả ngày mệt mỏi chưa ngả lưng tí nào, cứ kiểu này thế nào cũng có chuyện.

Mình ngó hai bên đường, tìm xem có quán nước nào có võng cho chị ngủ một chút không nhưng chẳng thấy, chưa biết tính sao thì Uyên đã lên tiếng:

– Chị qua ngồi với T đi, em chạy một mình được!

Mình nghe Uyên đề nghị mà trong bụng sướng tê, dù vậy ngoài mặt làm bộ áy náy:

– Được không? Tay Uyên vậy…

Có lẽ thừa biết mình nghĩ gì trong bụng, Uyên liếc mình sắc như dao, thản nhiên nói:

– Chạy một mình chắc không sao, khỏi lo!

Cô nàng nói “khỏi lo” mà cứ giống như đang thầm trách mình không quan tâm vậy. Mình nghe nhột nhạt sống lưng, tuy thế vẫn giảm tốc độ, ra hiệu chị Diễm dừng xe lại.

Hai chiếc xe tấp vào vệ đường, nhưng chị vẫn chưa chịu bước xuống, cứ ngần ngừ mãi, buộc mình phải hối thúc:

– Chị qua đây ngủ chút đi, tỉnh rồi quay lại chở Uyên tiếp!

Có vậy chị mới chịu xuống xe, chậm chạp leo lên ngồi sau mình. Mình mắng thầm trong bụng, có dịp sẽ trả thù, hôn nát mặt cho biết tay.

Mình còn chưa có cơ hội báo thù thì chị đã khiến mình dở khóc dở cười, chẳng biết chị nghĩ gì mà ngồi cách xa mình cả khúc, cứ như hai đứa mới quen nhau vậy. Mình nói mà như mếu:

– Chị ngồi sát vô, dựa vào lưng em mới ngủ được chứ, ngồi vậy coi chừng té bây giờ!

Thế nhưng chị vẫn giữ nguyên vị trí, chỉ nghe giọng chị lí nhí:

– Chị tỉnh ngủ rồi…

Bên tai có tiếng ai đó cười giòn, mình ngó qua thấy Uyên đang cười ngặt nghẽo thì bực bội trợn mắt. Cô nàng cười đã đời, đột ngột rồ ga phóng nhanh lên trước, bỏ lại bọn mình ở phía sau. Mình thầm cảm ơn, dám cá là Uyên biết chị Diễm ngại nên chạy ra xa, tránh chị khó xử vạ lây mình.

Mình thò tay ra sau kéo tay chị, miệng ôn tồn nói:

– Ngồi tựa lưng em ngủ chút đi, đừng bướng nữa!

Quả nhiên, chị ngồi yên một lát rồi lặng lẽ nhích người lên, một bên mặt tựa nhẹ vào vai mình, cảm giác thật ấm áp.

Được thể, mình kéo cả hai tay chị lên, tự vòng qua eo mình:

– Ôm chặt vô, không thôi té đó!

Chị vẫn không nói không rằng, vòng tay giữ nguyên trên eo mình, không hề lơi ra. Mình cảm nhận được người chị đang tựa vào lưng mình chặt hơn, qua một lúc nghe âm thanh chị thở đều. Có lẽ chị ngủ quên rồi, tội nghiệp, lẽ ra mình nên nhớ tới việc này sớm hơn, báo hại chị cố gắng chạy xe cả tiếng đồng hồ, may mà chưa xảy ra chuyện gì đáng tiếc.

Cảm giác chở chị ngủ say tựa em bé ngây thơ ngay sau lưng khiến cho mình bồi hồi ngây ngất, cảm tưởng như chị đang giao phó cả cuộc đời chị vào tay mình vậy, tâm tư cứ mãi xao động như gió đêm chưa khi nào ngừng thổi, mỗi lúc một mãnh liệt hơn.

Càng gần vào thành phố, đường càng êm ít dằn xóc hơn, ngó hoài không thấy bóng dáng Uyên đâu, mình rồ ga tăng tốc đuổi theo. Chạy nhanh một quãng xa mới thấy Uyên, cô nàng này thật là, tay vừa khỏi đã cắm đầu chạy bạt mạng.

Mình cho xe vọt lên, tay khoát khoát ra hiệu cô nàng giảm tốc độ. Uyên thoáng dời mắt trông ra sau mình, có chút thương cảm nhìn chị Diễm đang ngủ ngon, vòng tay vẫn giữ eo mình thật chặt. Cô nàng thì thào:

– Ngủ rồi hả?

Mình gật đầu, một ngón tay đưa lên môi, ý bảo Uyên đừng lên tiếng, sợ đánh thức chị Diễm.

Uyên bất chợt ném cho mình ánh nhìn thật sâu, sau đó lặng lẽ lái xe, cũng không ngó qua thêm lần nào nữa.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276