Diễm

Phần 78
Phần 78

Thanh sida gật đầu, chạy vào trong lấy ra cái bàn khác, loay hoay xếp.

– Mời có một ly cũng không nể mặt hả người đẹp? Chảnh quá vậy! – Thằng Khánh quê rồi, mặt hơi cau lại nói.

– Uyên không thích uống thì thôi, anh đừng ép nữa! – Mình nói.

– Mời uống thôi, ép gì đâu. – Nó nhướng mắt.

– Mời nhưng người ta không uống rồi, anh kêu hoài khác nào ép? – Mình cười nhẹ.

– Em gái này là gì của mày mà bênh dữ vậy? – Thằng Khánh trừng mắt nhìn mình.

– Thôi nhịn đi T, nhìn họ dữ quá à, nói một chút có chuyện đó! – Chị níu tay mình nói nhỏ.

– Ừ, em biết mà, có nói gì quá đâu. – Mình gật đầu.

Mình cũng không muốn có chuyện. Bọn nó mình chả ngán, nhưng tránh xung đột vẫn hơn. Với lại dù sao tối nay cũng là ngày vui của Thanh sida, có gì tội nó, mình nhịn không nói nữa.

– Rồi đó, qua bên kia đi. – Thanh sida đi lại vỗ vai mình.

– Ừ.

– Đi qua bên kia ngồi! – Mình đứng dậy nắm tay chị, quay sang nói nhỏ với em Uyên.

– Ừm.

Ẻm gật đầu, cùng chị đứng lên đi theo mình, bỏ đám thằng Khánh ngồi chưng hửng.

– Đm, tưởng đẹp lắm chắc! Còn thằng nhóc kia nữa, ngon lắm hả mày? – Thằng Khánh chửi theo.

– Nói gì hả? – Em Uyên xoay lại.

– Thôi, kệ nó đi. – Mình kéo ẻm.

Tụi nó còn nói thêm câu gì nữa, nhưng bọn mình đi xa rồi nên không nghe. Đi sinh nhật vui đâu chưa thấy đã gặp chuyện bực mình.

– Xin lỗi! Mấy thằng đó Thanh không có quen.. – Thanh sida áy náy nói.

– Không có gì. – Em Uyên cười mỉm.

– Dọn hết lên đi, tao đói lắm rồi! – Mình huých cùi chỏ.

– Ok, chờ chút có ngay.

– Hồi nãy bé Uyên tính quay lại làm gì nó vậy? – Chị cười hỏi.

– Đập vô mặt nó chứ làm gì, ghét nhất mấy thằng thiếu não không biết tự lượng sức! – Em Uyên tỉnh bơ.

– Một đám đó, đập nổi không mà đập? – Mình nhướng mắt.

– Không nổi cũng đập, sợ gì tụi nó!! – Ẻm hất mặt.

– Cho xin, có ngày vô bệnh viện nằm! – Mình lắc đầu ngán ngẩm.

Nhìn qua bên kia thấy đám Hải khìn dòm ngó hoài, mình ngoắc tụi nó lại. Đám bạn mình mê gái thật, nhưng dù sao cũng đàng hoàng biết điều, không như bọn kia. Hơn nữa ngồi đông cho vui, nhậu nhẹt hét hò khí thế hơn.

– Vui không? – Mình hỏi chị.

– Vui hi hi… bạn T vui tính quá à!! – Chị cười tít mắt.

– Ừ, vui tính rồi mê gái nữa! – Em Uyên cười cười.

– Thích thằng nào nói đi, làm mai cho. – Mình nháy mắt.

Ẻm liếc mình bén ngót, rồi quay sang cụng ly với bọn Hải khìn. Hơi khó hiểu, khi nãy thằng Khánh lúc đầu mời bia cũng khá lịch sự, ẻm không chịu uống. Giờ tụi Hải khìn nhí nhố mời liên tục, ẻm lại uống hoài. Hết biết nói sao luôn. Cũng có khi tụi nó là bạn mình nên ẻm nể mặt chăng? Tự sướng tí.

– T nói bé Uyên đừng uống nữa, còn bệnh uống vậy sao hết được! – Chị khều mình.

– Kệ đi, nói dễ gì nghe! – Mình lắc đầu, gắp bún cho chị.

– Thích bé Uyên xỉn như bữa trước lắm hả? – Chị bỗng liếc mình.

– Ax… mắc gì thích? Là sao?

– Ai biết đâu nè, tưởng T thích bé Uyên xỉn rồi ngồi ôm T như bữa trước chứ. – Chị chu môi.

– Bậy bạ không à, em thích chị ôm thôi he he!! – Mình cười khỏa lấp.

– Biết T xạo mà chị vẫn thích nghe, chị ngu quá à… hix… – Chị làm mặt mèo, nhéo mình.

– Ui… đau…

Mình xuýt xoa, chợt ngó qua thấy em Uyên đang nhìn mình chăm chăm. Sợ chị Diễm với tụi bạn nghi ngờ, mình đá nhẹ chân ẻm, có vậy ẻm mới chịu quay đi.

Thanh sida chạy bàn một hồi cũng kéo ghế lại ngồi gần em Uyên, tíu tít hỏi han. Hôm nay thấy ẻm thân thiện, chắc nó quên cú troll thế kỷ hôm trước rồi, lấy lại phong độ tán gái liếng thoắng, cười cười nói nói hào hứng.

– Sao hai bữa nay, em thấy chị lạ vậy? Có gì nói em nghe đi! – Mình nói vào tai chị.

– Đâu có gì đâu, chị giỡn mà! – Chị cười.

– Giỡn gì? Em thấy chị nói thật thì có.

– Không có mà. Chị giỡn vậy thôi chứ không nghĩ gì đâu! – Nhìn mặt chị thật thà như đếm.

– Nghi lắm! Có gì thì nói, đừng để trong lòng rồi hiểu lầm em nghen! – Mình nghiêm mặt.

– Biết rồi. Lo xa quá à! Ăn thịt nè! – Chị gắp miếng thịt đút mình, định ém họng không cho mình tra hỏi nữa đây mà.

Bọn Thanh sida, Hải khìn dồn hết sự chú ý, chăm sóc em Uyên. Biết chị là của riêng mình rồi, không thằng nào dám dòm ngó gì.

Bọn mình chẳng mua quà gì cho Thanh sida cả, thân quá rồi chả biết mua gì cho nó. Thanh sida cũng không cho tặng, bạn bè lại chung vui được rồi, nó nói đâu phải con gái mà tặng quà. Đỡ tốn được một khoản tiền, đương nhiên thằng nào cũng hoan nghênh nhiệt liệt.

Uống một lúc đến gần tàn tiệc, tụi Hải khìn thằng nào cũng liêu xiêu gật gù, riêng em Uyên còn tỉnh như sáo. Bọn nó ngán quá, không dám mời nữa, biết đụng phải thứ dữ rồi.

Tụi thằng Khánh lúc ra về, chợt chen qua bàn mình, tụi nó cũng ngà ngà hết rồi.

– Uống với anh một ly đi người đẹp, không uống anh không cho tụi em về đâu! – Thằng Khánh lại cầm ly bia ép.

– Không thích! – Em Uyên nhếch môi khinh khỉnh.

– Không thích cũng phải uống, khinh thường tụi này hả? – Nó đẩy ly bia vào miệng ẻm.

– Làm gì vậy hả? – Mình đưa tay xô ly bia ra.

– Đéo liên quan gì tới mày! – Thằng Khánh tạt ly bia vào mặt mình.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276