Diễm

Phần 276
Phần 276

Qua nay mình nhắc tới chuyện chị lên hỗ trợ Uyên trông coi quán nước mấy lần rồi, nói dai nhách như vậy vì mình thực sự mong chị lên lại trên mình. Mục đích chẳng để làm gì cả, chủ yếu chỉ muốn được ngày ngày gặp gỡ chị, quan sát cuộc sống của chị thôi, và nhất là đề phòng thằng Quang lại bày trò bỉ ổi với chị. Ai chứ nó thì mình không tin nó sẽ từ bỏ, chắc chắn nó còn tìm tới làm phiền chị dài dài cho xem, có khi chị lấy chồng rồi thì nó mới chịu thôi cũng chưa biết chừng. Dù sao có mình ở bên cạnh, chị cũng an toàn hơn là một thân một mình dưới này. Mặt khác, mình không muốn thấy chị quay lại cuộc sống như trước khi chưa quen mình, có thể nó bình lặng yên ả hơn hiện giờ, thế nhưng làm công nhân hoàn toàn không phù hợp với chị. Nghĩ đến cảnh chị cặm cụi làm từ sáng đến tối với công việc mệt mỏi đó, mình không thể chịu nổi.

Nghe mình hỏi, chị không vội đáp mà trầm ngâm nghĩ ngợi một lát, và thêm vài đũa cơm mới từ tốn nói:

– Chị cũng muốn làm công việc đó, mà sợ không làm được. T cũng biết chị ít học mà, mất công…

Không cần mình nói, Uyên đã gạt đi:

– Dễ lắm, chỉ cần tỉ mỉ và chịu khó làm quen là làm được hết thôi, mà mấy cái đó chị đều có hết, nên khỏi lo đi!

Biết chị đang do dự, mình tranh thủ khuyên thêm:

– Nói chung là mọi thứ đơn giản chứ không phức tạp rắc rối như chị tưởng đâu, đừng có lo nữa! Chủ yếu là chị chịu đi làm hay không thôi, còn mấy cái khác cứ để Uyên sắp xếp!

Tụi mình nhiệt tình quá, chị khó từ chối, khẽ gật đầu:

– Ừm, để chị suy nghĩ thêm tí nữa nhen! Nói thật là đầu óc chị vẫn còn rối lắm, chưa sẵn sàng…
– Không sao. Chị cứ từ từ nghĩ rồi quyết định sau!

Mình biết ép chị lên trên mình đi làm lúc này là tàn nhẫn. Mình từng trải qua cảm giác của chị hiện giờ nên hiểu rõ, thời điểm ấy chỉ muốn lăn ra mà ngủ cho quên hết sự đời thôi, ngoài ra chẳng muốn làm bất cứ gì khác, chỉ mong cho đầu óc được thanh thản nghỉ ngơi. Tuy nhiên đi làm cũng là một cách tốt để quên đi mọi chuyện. Dù thời gian đầu sẽ mệt mỏi đó, nhưng dần dần sẽ quen, sẽ tự bắt buộc bản thân bận rộn, chẳng có thời gian mà nghĩ ngợi vẩn vơ nữa, ngoại trừ việc nội tâm lúc nào cũng nặng trĩu như có thứ gì đó cứ đè lên, lắm lúc tưởng chừng không thể thở được.

Nói chung là mỗi người có một cách thức riêng để đương đầu với sóng gió. Mình tôn trọng chị và cũng muốn để chị nghỉ ngơi thư thả một thời gian, chỉ là chị còn ở dưới quê ngày nào, mình còn lo lắng không yên ngày ấy. Thằng Quang lúc nào cũng xuất hiện trong đầu mình, ám ảnh thần trí mình. “Chuyện tốt” nó gây ra cho chị hồi mấy năm trước, tới giờ mình vẫn chưa thể quên được. Với lại chị ở một mình dưới này, mình sợ sẽ có lúc chị nghĩ quẫn rồi làm chuyện dại dột. Ở đây chị chỉ có dì dượng Hai là người thân, nhưng hai người họ đều lớn tuổi cả rồi, rất khó để tâm sự hay chia sẻ nỗi lòng. Chị cứ u uất như vậy suốt ngày suốt tháng mà không người tâm sự thì thế nào cũng sẽ có một ngày…

Tóm lại, bằng mọi cách mình phải đưa được chị lên thị xã, quyết không thể để chị ở lại đây, dù chỉ thêm một ngày cũng không được. Mình sẽ quan sát chị, để ý chị, cho đến khi nào chị hoàn toàn vượt qua được chuyện này và có tình yêu mới, mình mới thật sự yên tâm.

Dùng xong bữa cơm cây nhà lá vườn, ngó thấy cây ổi chi chít trái, mình ngứa tay leo lên hái một rổ đem xuống, rửa sạch, xắt ra từng miếng to rồi chấm muối ớt ăn, phải nói là ngon ngọt hơn ổi mua ngoài chợ nhiều. Cái vị ổi ở quê, giống cây truyền thống từ xưa không hề qua cải tạo, nó ngọt ngọt chua chua lại cực kỳ giòn, cắn vào kêu rôm rốp, ruột ổi thì đỏ au vô cùng bắt mắt. Mình vừa ăn vừa hít hà, cảm giác cay xộc lên tận mũi, mồ hôi mồ kê chảy ròng ròng mà ăn hoài không muốn thôi.

Uyên ban đầu than ăn cơm no rồi nên không ăn ổi, mà ngồi nhìn mình ăn một hồi thèm quá chịu không nổi cũng xắn tay áo nhào vô chiến đấu, cay tới nỗi hai gò má mịn màng đỏ lựng lên chẳng khác gì ruột ổi, nhìn thèm cắn gì đâu. Chị thì không ăn, lặng lẽ ngồi nhìn tụi mình hít hà lia lịa, chỉ cười tủm tỉm, sắc mặt đầy ưu tư.

Ăn xong đống ổi, mình giăng cái võng tòng teng giữa hai gốc cây, ngồi trên đó đưa tới lui, một tay thì cầm ly nước ngọt cứ chốc chốc lại nốc một ngụm, cảm giác mát lạnh phê tận óc thật đã. Chị và Uyên nằm trên chiếc võng giăng đối diện, cách mình chừng hơn mét. Hồi nãy còn nắng khá gắt, hiện giờ trời dần kéo mây mát rượi, gió thổi nhè nhẹ tới lui, lá cây từ trên cao xào xạc rơi xuống, thỉnh thoảng lại có vài chiếc lá rơi trúng người mình.

Cả ba tán chuyện một hồi, mình lim dim tính ngủ thì chị hỏi:

– Giờ nếu chị lên trên thị xã đi làm thì biết ở đâu đây?

Chuyện này mình chưa hề nghĩ tới, thành thử nghe chị hỏi liền ngẩn ra, chả biết tính thế nào.

Ừ nhỉ, chị ở đâu đây? Chắc chắn là chị không thể ở lại nhà mình giống như Uyên rồi. Ba mẹ mình sẽ không chịu đâu. Mà cho dù hai người có đồng ý thì chị cũng sẽ không chịu, mình chắc chắn là vậy, chị tự trọng cao lắm, dễ gì…

Vậy chỉ còn cách thuê phòng trọ cho chị ở riêng. Nhưng như đã nói, mình sợ thằng Quang làm phiền, và cũng sợ chị trong một khoảnh khắc tiêu cực nào đó sẽ làm chuyện dại dột, nên mới bằng mọi giá rủ rê chị lên thị xã, giờ để chị ở trọ một mình sao được?

Mình cần trực tiếp hoặc nhờ ai đó tin cậy luôn để mắt tới chị, ít nhất là trong khoảng thời gian nhạy cảm này. Tất nhiên mình không thể ở chung với chị như trước kia rồi, nếu vậy thì chỉ còn một cách thôi. Mình đánh mắt về phía Uyên, đúng lúc cô nàng cũng nhìn mình đầy ẩn ý.

Cả hai chưa kịp nói gì thì chị bằng giác quan nhạy cảm đã mơ hồ nhận ra hay sao đó, liền nói:

– Hay chị ngủ lại chỗ làm luôn được không?
– Hả? – Uyên hết hồn – Chị tính ngủ ở quán café á?

Chị ngại ngùng:

– Ừm. Chứ giờ chị đâu còn chỗ nào để đi nữa…

Nghe sao mà nhói lòng quá. Biết là chị vô tình nói thế thôi, nhưng mình vẫn thấy rất đau. Nhà mình đầy chỗ ra đó, vậy mà nơi đó lại không còn dành cho chị nữa rồi.

Uyên lắc đầu nguầy nguậy:

– Không được đâu. Ở đó toàn bàn ghế không hà, lấy đâu ra chỗ cho chị nằm ngủ.

Chị đỏ mặt:

– Chắc cũng có ghế dài mà hả? Chị nằm ghế đó ngủ tạm cũng được, không sao hết!
– Không được. – Mình hơi lớn tiếng, bỗng thấy bức bối trong người – Chị lên đi làm thì phải kiếm nơi nào ở cho đàng hoàng, sao ngủ nghê vất vưởng vậy được, sức đâu nữa mà làm? Với lại quán rộng lắm, chị ngủ một mình ở đó không ổn đâu. Rồi còn sinh hoạt các thứ khác nữa chứ đâu phải chỉ ngủ không thôi, bất tiện lắm!

Uyên phụ họa:

– Đúng đó. Nào giờ em chưa từng tính tới chuyện ngủ lại đó nên không xây thêm phòng nghỉ, tiếc thật! Thôi, tính cách khác đi!

Chị cười cười không nói, nhìn phát tội.

Mình lại ngó Uyên lần nữa với vẻ cầu khẩn. Không nói ra song mình tin Uyên hiểu mình muốn gì, dù biết làm vậy hơi thiệt thòi cho Uyên nhưng đành chịu chứ biết sao vì hiện giờ chẳng còn cách nào tốt hơn.

Cô nàng ngẫm nghĩ ít giây, nói với chị:

– Giờ vầy, chị cứ lên đi làm, còn chuyện ăn ở thì để em tính cho, cũng dễ mà.

Chị tò mò hỏi lại:

– Tính sao, nói chị nghe với?

Uyên cười dễ chịu:

– Thì chị ở chung với em, chịu hông?
– Ở chung với… Uyên? – Mắt chị mở to – Vậy sao được?

Trước kia chị hay gọi Uyên là “cưng”, nhưng dạo sau này, từ khi biết chuyện giữa tụi mình thì chị đổi cách xưng hô, chỉ gọi tên thôi. Điều đó chứng tỏ cách nhìn nhận Uyên trong chị đã khác trước nhiều.

– Có gì mà không được? Bộ chị không thích ở chung với em hả? – Tới lượt Uyên khó hiểu.
– Không phải vậy. Ý chị là… Uyên đang ở nhà T, mà chị thì đâu thể nào…

Nói tới đây, chị dừng lời, không nói ra cái điều mà ai cũng biết hết cả rồi, môi nở nụ cười gượng gạo.

Uyên đáp tỉnh rụi:

– Tưởng gì. Em ra ngoài thuê nhà ở với chị mà, chứ nghĩ sao kêu chị về ở nhà T?
– Thôi, không được đâu.
– Nữa, sao không được nữa? – Mình sốt ruột hỏi chen vào.

Chị ngập ngừng:

– Bé Uyên giờ là bạn gái của T rồi, phải ở chung nhà với T chứ, sao tự nhiên dọn ra ngoài ở riêng với chị được? Làm vậy kỳ lắm!
– Có gì đâu mà kỳ? – Mình thiếu điều kêu trời.

Uyên lựa lời khuyên:

– Thật ra em cũng đang tính thuê nhà ở riêng, mà ở một mình sợ buồn, giờ có chị lên ở chung thì còn gì bằng nữa!
– Sao vậy? – Giọng chị thoáng hoài nghi – Mắc gì có nhà không ở mà tính thuê nhà chi? Hai người giả bộ nói vậy để chị đừng ngại phải không?
– Không đâu. Ở nhà T có người lớn dòm ngó suốt ngày, em không thoải mái! Chị cũng biết tính em thích ăn mặc, đi tới đi lui tự do mà, ở gò bó vậy em không quen!

Uyên tìm được cách giải thích nghe cũng tương đối hợp lý, bởi thế chị dù còn bán tín bán nghi nhưng cũng không cách nào bắt bẻ được. Tiện thể mình chốt luôn:

– Quyết định vậy nhen, không bàn tới bàn lui mất thời gian nữa! Mai chị lên… à không, ngay bữa nay chị lên luôn đi, đi chung với tụi em nè, rồi tối mình đi thuê nhà dọn vô ở luôn.

Uyên đột ngột bĩu môi:

– Nói nghe làm như cho T ở chung không bằng. Đừng mơ mộng chuyện đó à!
– Ai thèm! – Mình hừ mũi, sau đó cười hề hề – Qua chơi mỗi ngày thôi, được hôn?

Cô nàng nhún vai không thèm đáp. Khoái muốn chết còn bày đặt làm bộ làm tịch.

– Tính vậy thật hả? – Chị ngần ngừ.

Mình ngơ ngác:

– Ủa, là sao? Giờ tới lượt chị không cho em ghé chơi hả? Chưa gì đã…
– Không phải chuyện đó. Chị đang nói chuyện Uyên dọn ra ở chung với chị kìa, biết ba mẹ T có nói gì không?
– Không đâu. Tụi em đang tìm hiểu thôi chứ có phải vợ chồng cưới hỏi gì rồi mà ý kiến ý cò. Yên tâm! – Mình nói cho chị an lòng.
– Được không? Chị sợ ba mẹ T nghĩ chị tìm cách phá đám T nữa! – Chị hơi cúi mặt xuống mân mê mấy ngón tay.
– Em nói không sao là không sao mà. Ba mẹ em hiểu rõ chị ra sao chứ đâu phải xa lạ gì mà nghĩ xấu cho chị được? Mà chị nói vậy lỡ ba mẹ em nghe được sẽ buồn cho coi!
– Chị không cố ý, cũng không phải nghĩ xấu gì cho dì dượng đâu…
– Vậy được rồi. Quyết định vậy nhen, không lằng nhằng đổi ý nữa à!
– Ừm. Để lát ba mẹ chị về, chị hỏi xin thử coi sao, chưa chắc cho chị đi nữa!

Mình xua tay, tự tin nói:

– Khỏi lo! Có gì em nhờ ba mẹ em nói thêm vào cho, không lẽ dì dượng muốn chị ở dưới này tiếp tục làm công nhân cực khổ.

Chị cười xòa:

– T quên là chị học nghề tóc rồi hả? Mở tiệm tóc cũng được vậy.
– Chị có vốn chưa?
– Chưa. – Chị ngượng ngùng.
– Đó. Chưa kể ở dưới này em thấy vắng vẻ lắm, làm tóc sợ khó phát triển được như trên thị xã. Thôi giờ trước mắt chị cứ làm phụ Uyên đi, rồi sau này có dư chút đỉnh sẽ tính sau.

Tới đây coi như giải quyết xong vấn đề. Mình thấy nhẹ nhõm cả người, nằm mơ cũng không ngờ lần này về đây mọi chuyện lại xử lý trơn tru ổn thỏa tới vậy. Mới hôm qua và sáng này còn hối hận muốn chết, giờ lại thấy chuyến đi này thật sự đúng đắn, vì nó thay đổi gần như cả cuộc đời mình và chị, cả Uyên nữa, tất nhiên là theo các ngả rẽ khác nhau mà về sau mình mới nhận ra.


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276