Diễm

Phần 120
Phần 120

– Hết thật rồi sao?

Mình thẫn thờ ngả người xuống ghế, miệng lẩm bẩm.

Những hình ảnh quá khứ lần lượt hiện lên trong đầu như một cuốn phim quay chậm. Từ lần đầu tiên gặp lại chị sau nhiều năm xa cách, đôi mắt đen tựa nhung, mái tóc óng ả buông dài, nụ cười mỉm ngượng ngùng e ấp gieo vào hồn mình những cảm xúc khác lạ..

Cho đến khi vượt qua bao nhiêu khó khăn thử thách, được ôm chị trong vòng tay. Nụ hôn đầu tiên cùng chị, cuồng nhiệt say đắm trong cơn mưa giông dưới quê như vẫn còn đọng trên khóe môi. Đã lâu rồi nhưng mình vẫn còn nhớ như in cảm giác ấy..

Những bữa cơm chỉ có hai người, giản dị đơn sơ mà chân thành. Bao đêm cùng nhau ngắm trăng sao, tắm mát trong gió trời. Sự yên bình ấy, hạnh phúc lãng mạn ấy, làm sao mình có thể quên..

Biết bao nhiêu kỷ niệm! Giờ chị buông tay, vứt bỏ hết. Mọi thứ trở nên vô nghĩa, tất cả cố gắng chỉ còn lại con số không.

Căn nhà này, chiếc ghế này.. khắp nơi đều có hình bóng xinh xắn ngây thơ của chị, nhưng từ lúc này chỉ còn lưu lại trong ký ức..

Sư cay đắng chua chát dâng tràn cổ họng khiến mình uất nghẹn!

Đau!

Thật sự rất đau..!!

Nỗi đau thật khó tả. Chỉ thấy xung quanh là một màn đen tối, mình như bị nhấn chìm trong đó. Mình hoàn toàn mất phương hướng, mất đi động lực để sống. Chẳng biết bản thân tồn tại vì điều gì, tại sao phải sống khi mà niềm hạnh phúc duy nhất đã rời bỏ?

Mặc kệ em Uyên chê cười, đầu mình gục xuống, hai tay bưng kín mặt. Cơn đau chị mang lại dường như cắt đứt dây thần kinh xấu hổ của mình rồi, đồng thời phá nát luôn sự kiên cường giả tạo mà bản thân luôn cố thể hiện. Nước mắt chảy ra..

Một vòng tay chợt ôm chặt mình..

– T khóc đi, đừng ráng kìm nén làm gì..!!

Giọng nói run rẩy của em Uyên rót vào tai càng khiến cảm xúc trong mình vỡ òa..

– Rồi sẽ có cách mà, không sao đâu!

Em Uyên lặng lẽ ôm mình ngày càng chặt như muốn san sẻ nỗi đau mình đang gánh chịu. Người ẻm run lên theo từng nhịp run rẩy của mình vì cố gắng kìm lại không để cho bật khóc thành tiếng.

Thời gian cứ thế trôi. Một người cố gắng chịu đựng nỗi đau, một người lặng lẽ an ủi, sẻ chia..

Khi mình nguôi ngoai phần nào, ngẩng đầu lên, đập vào mắt là gương mặt đầm đìa nước mắt của em Uyên. Cảm giác như kẻ vừa bị người yêu bỏ rơi, người đau khổ nhất không phải là mình, mà là ẻm.

– Uyên sao vậy? – Mình ngỡ ngàng.
– Không có gì.. – Có lẽ cũng hơi bất ngờ vì mình đột ngột ngước lên, em Uyên xấu hổ, vội vã dùng tay áo chùi mắt.

– Nè! – Mình lấy bọc khăn giấy trên bàn đưa ẻm.
– Không cần, vầy được rồi. – Em Uyên lúng túng từ chối.
– Tèm lem hết trơn rồi, ở đó..

Nhìn khuôn mặt lấm lem nước mắt nước mũi của em Uyên, dù đang rất buồn, mình vẫn phì cười, cầm khăn giấy chùi giúp ẻm.

– Khỏi mà.. – Em Uyên hơi nghiêng mặt né tránh.
– Ngồi yên. – Mình trợn mắt.

Cực chẳng đã, em Uyên đành ngồi yên như mình kêu. Gò má ẻm thoáng ửng hồng khi tay mình vô tình chạm vào, môi hơi mím lại, mắt nhìn bâng quơ đâu đó, không dám ngó thẳng mình.

Lâu rồi mới thấy ẻm thẹn thùng. Mình không quen với hình ảnh này của em Uyên nên thấy rất mắc cười, mà sợ ẻm ngại đành ráng nín. Dù sao điều này cũng giúp nỗi buồn trong lòng mình vơi đi phần nào.

– Làm gì khóc dữ vậy? Người bị chị Diễm bỏ là T, đâu phải Uyên? – Ném mảnh khăn giấy ướt nhem nước mắt ẻm lên bàn, mình hỏi.
– Biết đâu. Tại thấy ai kia nức nở quá nên tội nghiệp! – Sau giây phút hiếm hoi lộ ra vẻ nữ tính, em Uyên trở lại bản chất đanh đá.
– Rồi sao? Khóc phụ hả? – Mình ngó ẻm thom lom.
– Ờ, không được hả?
– Được chứ! T đang nghĩ coi nên trả công cho Uyên bao nhiêu. – Nhìn ẻm, mình lại nhớ tới cảnh tượng ngượng ngùng khi nãy, cười ha hả.

– Khóc đã rồi cười. Bệnh quá! – Ẻm lắc đầu tỏ vẻ ngao ngán.
– Khóc chán rồi phải cười thôi, chẳng lẽ Uyên muốn T khóc hoài? – Mình thu nụ cười lại.
– Đùa thôi! T thích cười cứ thoải mái, dù sao T cười, Uyên cũng dễ chịu hơn! – Ánh mắt em Uyên nhìn mình sâu xa.

Câu nói úp úp mở mở của ẻm khiến mình thấy hơi khó xử, chỉ biết im lặng cười trừ.

Được một lúc, em Uyên chợt hỏi:

– T yêu chị Diễm lắm à?
– Ừ. – Mình không chút do dự, nhẹ gật đầu – Sao tự nhiên Uyên hỏi chuyện này?

Nghe câu trả lời của mình, nét buồn thoáng hiện trên mặt em Uyên nhưng cũng tan biến rất nhanh. Ẻm hơi cúi mặt nói:

– Cũng không có gì, tò mò chút thôi. Giờ T tính sao?
– Chả biết. Làm hết cách rồi, đều không kết quả, còn sao với trăng gì nữa. – Nhớ đến bóng dáng nhỏ nhắn mảnh mai ấy, nỗi buồn tưởng như đã tạm bỏ rơi mình chợt quay về, đau nhói.

– Chấp nhận sự thật thương đau luôn hả? – Em Uyên nháy mắt.
– Đương nhiên là không rồi.
– Vậy sao nói hết cách?
– Thì sự thật là vậy mà.
– Nghĩa là chấp nhận?
– Không. Còn lâu..
– Vậy sao nói hết cách?
– …!!

Mình nhìn ẻm chằm chằm.

– Nhìn gì dữ vậy? Chưa thấy ai đẹp vậy à? – Bản chất đã trở lại, em Uyên không vì cái nhìn của mình mà ngại ngùng gì nữa, chẳng những vậy còn nghênh mặt lên.
– Giỡn dai quá đó! – Mình nhếch mép.
– Tại T nói hết cách mà.. – Ẻm vẫn cà khịa.
– Thôi, stop here. Chấm dứt tại đây, không bàn chuyện này nữa.

Biết em Uyên cố tình chọc phá cho mình vui lên nhưng mình chẳng thấy khá tí nào. Ngồi thêm một lúc, mình thiểu não đứng dậy.

– Đi đâu vậy? – Ẻm hỏi.
– Ngủ. – Mình đáp gọn lỏn, dợm bước lên phòng.
– Giờ này mà ngủ? Chưa 7h nữa, T còn chưa ăn cơm. – Mặt em Uyên lộ vẻ kinh dị.
– Ừ, chán chẳng muốn ăn gì. Thôi, T ngủ, Uyên giữ nhà đó!

– Ê, vậy còn Uyên? – Em Uyên đứng lên theo, chống nạnh gọi giật.
– Là sao? – Mình ngẩn người.
– Uyên chưa ăn tối.
– Thì Uyên ăn đi, ai cấm đâu!
– Nhà có gì đâu mà ăn. – Mặt ẻm nhăn nhó.
– Ủa, mẹ không nấu cơm hả?
– Không còn một hột.

– Ờ. – Mình nhún vai, bước tiếp lên cầu thang.
– Ờ là sao? Ê..
– Gì nữa? – Lần thứ hai mình đứng lại, cau mặt hỏi.
– Không nghe Uyên nói gì hả? Nhà không có gì ăn.
– Uyên ra ngoài ăn đi, già đầu làm như còn nhỏ lắm, chuyện này cũng chờ T nói hả?
– Nhưng… Uyên không thích ăn một mình, buồn lắm! – Ẻm chép miệng than thở.

Rồi không chờ mình nói, ẻm đã rủ:

– Đi ăn với Uyên chút đi, rồi về ngủ!
– Không muốn ăn mà! – Mình lắc đầu.
– Không muốn cũng phải ăn chứ, để bụng đói ngủ không tốt!
– Không đói.
– Ừm, vậy thôi.

Ẻm tiu nghỉu bỏ đi ra sau bếp.

– Hay Uyên rủ bạn nào đi ăn chung đi! – Thấy hơi bất nhẫn, mình nói với theo.
– Trên đây Uyên có ai để rủ. – Ẻm sẵng giọng.
– Thằng Khang đâu? – Mình buột miệng, muốn rút lại cũng không còn kịp nữa.

Đúng như mình lo, em Uyên đi lên, ánh mắt nhìn mình vô cùng giận dữ:

– T nói vậy ý là sao?
– Hơ… đâu có sao, T giỡn thôi! – Mình cười gượng.

Đôi môi thắm của em Uyên mím chặt lại, run run như muốn nói gì nhưng sau lại thôi, quay người đi một mạch xuống bếp, không thèm ngó mình lấy một cái.

Tiếng sục sạo ầm ầm phía bếp vọng lên, chắc ẻm lục tìm mì gói ăn tạm, bực mình nên làm mạnh tay, giận cá chép thớt điển hình đây mà.

Nghĩ lại thấy bản thân hơi ích kỷ, vừa rồi lại nói một câu quá sức vô duyên, mình hơi ngần ngừ rồi đi xuống bếp.

Mình đoán không sai. Em Uyên đang trút mì gói ra tô, vừa cắm phích cái ấm điện nấu nước.

– Ăn mì gói hả? – Mình hỏi.

Em Uyên không thèm đáp, loay hoay bỏ mắm muối, bột nêm, tiêu hành tá lả vào tô.

Mình cầm tô mì lên.

– Muốn gì nữa? – Em Uyên bực dọc nhìn mình.
– Đi ăn.
– T mắc ngủ mà, sao không ngủ đi?! – Ẻm nói lẫy.
– Ăn rồi về ngủ cũng được, Uyên thay đồ đi.
– Không cần tội nghiệp, ăn mì gói được rồi! – Ẻm giật lại tô mì.
– Ai nói tội nghiệp? Giờ T đói, muốn đi ăn không được hả? – Thái độ giận dỗi như trẻ con của ẻm làm mình buồn cười.

– Đi ăn mình đi! – Em Uyên vẫn chưa nguôi.
– Ăn mình không vui! Uyên thay đồ lẹ đi, mì này dở lắm ăn không nổi đâu! – Mình vờ nhăn mặt.

Im lặng một hồi, em Uyên mới vùng vằng lên phòng, trước khi đi không quên liếc mình một cái bén ngót.

Lại chờ gần nửa tiếng mới thấy ẻm lò dò đi xuống.

– Làm gì lâu vậy? – Mình hỏi.
– Tắm, thay đồ. – Ẻm trả lời tỉnh bơ.
– Ăn về tắm không được hả? Chờ lâu muốn chết! – Mình cau mặt.
– Ra đường phải sạch sẽ tươm tất!

Không màng bận tâm sự bực bội của mình, em Uyên khom người mang guốc vào.

Lúc này mình mới chú ý nhìn kỹ, em Uyên mặc quần short lưng cao màu xanh da trời cùng áo thun body croptop trắng khoe rốn xinh xinh cùng khoảng bụng phẳng lì trắng nõn nà. Ngược với phần dưới, phía trên khá kín cổng cao tường, tuy nhiên áo bó quá, thêm vào vòng một của ẻm thuộc dạng có số má nên nhô ra cao ngất.

Lại thêm bình thường chân ẻm đã dài, mặc loại quần này vào nhìn lại càng dài miên man bất tận. Nhìn tổng thể em Uyên ăn mặc rất sexy nhưng không đến mức hở hang phản cảm. Thể loại kín kín hở hở thế này theo đánh giá của mình, so với lộ hết cả ra thì có lực sát thương cao hơn rất nhiều, nhìn muốn xịt máu mũi.

Đó là chưa nói đến gương mặt trắng mịn, xinh xắn kiểu lai Tây của ẻm tỏa ra sức hút chết người. Lần đầu tiên trong đầu mình nảy ra ý nghĩ thật diễm phúc cho thằng đàn ông nào có được em Uyên. Nghĩ cũng thật trớ trêu, mình đang là người có sự may mắn đó, nhưng tiếc rằng mình không thể.

– Nhìn gì như muốn ăn tươi nuốt sống vậy? – Em Uyên bất chợt ngước lên bắt gặp ánh mắt của mình, bĩu môi hỏi.
– Uyên đi đâu vậy? – Mình lấp liếm.
– Đi ăn.
– Tưởng đi Bar chứ! – Mình hừ mũi.
– Sao vậy? Nhìn quậy lắm hả? – Ẻm tròn xoe mắt.
– Không quậy lắm, giống dân chơi tí thôi!

Em Uyên đi đến trước kiếng, nghiêng qua ngó lại một hồi, nói với mình:

– Nhìn cũng bình thường mà, có gì quá lắm đâu!
– Tại Uyên quen với cách ăn mặc như vậy rồi nên thấy bình thường. – Chẳng biết sao, trong lòng mình thấy bình thường nhưng ngoài mặt lại tỏ ra phản bác.
– Ừm, vậy thôi chờ chút.

Em Uyên ừ khẽ, đi lên trên.

– Đi đâu vậy?
– Thay bộ khác.
– Thôi khỏi, xuống đi nè!

Ẻm ngần ngừ một lúc rồi bước xuống.

– Chê mà! – Ẻm liếc.
– Không phải chê. Thôi, bỏ đi!

Mình lấy chìa khóa xe, bước ra ngoài.

– Đi xe T hả? – Em Uyên hỏi.
– Ừ. Muốn đi xe Uyên à?
– Không, xe nào cũng được.

Em Uyên leo lên xe, hai tay vịn hờ eo mình, mùi hương từ người ẻm theo gió tỏa bay thoang thoảng.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276