Diễm

Phần 225
Phần 225

Dù biết khả năng Uyên dám đùa giỡn với mẹ mình còn chưa được một phần trăm, nhưng mình vẫn hy vọng mọi chuyện đúng là như vậy. Chỉ cần không phải là Uyên từ chối mình, những chuyện khác đều có thể giải quyết được hết. Mẹ thừa biết chuyện tình cảm tay ba giữa bọn mình, thế nên chắc sẽ thông cảm cho sự nông nỗi của cô nàng thôi.

Trái ngược với mình mong chờ, Uyên lắc đầu:

– Uyên ngông thì có ngông thật, nhưng chưa điên tới mức dám đùa giỡn với người lớn.
– Vậy thì cớ làm sao? T không nghĩ ra lý do gì để Uyên có quyết định như vậy?
– T đừng hỏi nữa. Biết ra có làm cho T dễ chịu hơn đâu!
– Tất nhiên là dễ chịu hơn, cứ thế này T mới không cam lòng! – Mình nghiến răng, vẫn nhìn Uyên chằm chằm, chờ một lời giải đáp thỏa đáng.

Cô nàng bỗng thay đổi thái độ, cười nhạt:

– Hay thật! Mới hôm qua còn đuổi theo chị Diễm tới tận Đà Lạt, hôm nay đã ngồi trước mặt Uyên nói ba tiếng “không cam lòng”! T có hai trái tim à? Hay hai nhân cách trong một con người?

Mình chẳng buồn giải thích biện minh gì nữa, vì mình tin Uyên biết rõ tình cảm của mình thế nào, những gì Uyên vừa nói chỉ là cách để cô nàng tránh né câu trả lời.

– Uyên muốn nói T sao cũng được, T chỉ cần một lời giải đáp thôi.
– Uyên nói rồi, tốt nhất T không nên biết!

Cảm xúc ức chế bao bọc toàn thân mình, cánh tay cầm ly bia run run chỉ muốn đập mạnh nó xuống đường cho bể tan tành mới thôi, cuối cùng vẫn dằn lại được. Mình tự nhủ càng những lúc thế này, mình càng phải bình tĩnh. Mình phải thật tỉnh táo nếu muốn thuyết phục Uyên thay đổi suy nghĩ, mình linh cảm nếu không làm được thì có thể đây sẽ là lần cuối bọn mình gặp nhau trong cuộc đời ngắn ngủi này.

Hình như mình vừa nhận ra, không phải ngẫu nhiên mà tối nay, ở trên cầu Uyên lại hôn mình mãnh liệt như vậy. Cách mà nụ hôn đó diễn ra rất dễ dàng tới mức dễ dãi, khác hẳn Uyên trước đây. Uyên thường lả lơi khiêu khích mình, song cô nàng chưa bao giờ dễ dàng thân mật với mình chỉ sau vài câu nói vậy được. Phải chăng nụ hôn đó có ý nghĩa là nụ hôn cuối cùng, nụ hôn vĩnh biệt!!!

Uyên đang muốn chơi trò gì đây, đuổi bắt cảm xúc với mình sao? Khi mình chủ động đi tìm, cô nàng lại lẩn trốn và muốn bỏ rơi mình.

Hai tay mình xoa xoa mặt cho tỉnh táo, chân thành bày tỏ:

– T biết mấy năm rồi Uyên luôn là người chịu thiệt thòi. T không phủ nhận trước giờ T chỉ thương chị Diễm, nhưng T vẫn luôn quan tâm Uyên mà, hơn cả một người bạn thân. T có thể thề nếu Uyên chưa tin, Uyên không hề là người thay thế đâu. Uyên luôn có vị trí trong lòng T, đó là sự thật. Cuộc đời này từ trước đến giờ, T chỉ yêu thật lòng hai người là chị Diễm và Uyên thôi. Nói thì nghe buồn cười, giống thằng sở khanh, nhưng đó là sự thật. Yêu hai người thì có gì sai chứ? Uyên chưa nghe người ta nói sao, trái tim có lý lẽ của riêng nó mà, T đâu ngăn cấm được. Nhưng lý trí của T thì khác, nó nói với T rằng làm như vậy không được, là sai, T cần phải chọn một trong hai, không thể cứ mù quáng bắt cá hai tay như vậy.
– Vậy nên T chọn chị Diễm. – Uyên lạnh nhạt tiếp lời mình.

Mình khổ sở:

– Vì T gặp chị Diễm trước, làm sao có thể bỏ rơi chị ấy để yêu Uyên được? Uyên cũng đâu muốn quen một thằng có trăng quên đèn như vậy đúng không?
– Đó chỉ là một trong những lý do thôi, thực tế là T yêu chị ấy hơn Uyên nhiều.
– Không nhiều hơn Uyên bao nhiêu đâu, một chín một mười thôi. T nói thật! T đang muốn phát điên khi nghe mẹ T kể xong, Uyên có tin không?

Mình bóp cái ly mạnh tới nỗi gân tay nổi đầy, nghe máu nóng chạy rần rật trong người. Mình không cố tình nói cho Uyên xiêu lòng, mà thực sự mình đang có cảm nhận như vậy. Mình đang vô cùng sợ mất cô gái tóc ngắn, cái mặt vênh lên với đôi mắt nâu đang long lanh chực khóc song vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ lạnh lùng trước mặt mình đây.

Hình như chỉ khi sắp mất hoặc thực sự mất đi thứ gì đó, người ta mới nhận ra nó quý báu với bản thân đến thế nào. Mình đang phải nếm trải điều này.

Nói thì thật buồn cười, vì lúc mất chị mình cũng từng nói vậy, và không xem trọng Uyên dù Thanh sida với người thân đã khuyên nhủ. Song mình tin cảm giác này, nó đang cho mình biết Uyên quan trọng với mình lắm. Chị không còn, nếu bây giờ kể cả Uyên cũng rời bỏ mình mà đi, mình chẳng biết phải sống thế nào nữa.

Nếu được, mình thật sự mong muốn suốt phần đời còn lại sẽ được cùng vui cùng buồn với Uyên. Mình sẽ không bao giờ nghĩ về chị nữa. Chị đã có cuộc sống riêng, từ nay mình cũng nên có cuộc đời riêng.

Chỉ cần lúc này Uyên thay đổi quyết định, mình chắc chắn sẽ cố gắng thực hiện toàn bộ những gì đang thầm hứa trong lòng, lời hứa với bản thân.

Những gì đã từng trải qua từ trước đến nay với Uyên như một cuốn phim dài chợt lướt ngang tâm trí, khiến mình càng thêm xúc động và căng thẳng, nội tâm tràn ngập sợ hãi mơ hồ. Mình bật dậy, hối hả bước tới nắm tay Uyên đứng lên:

– Về thôi. Về rồi nói chuyện, đừng ngồi đây nữa!

Uyên nhẹ nhàng rụt tay lại:

– Uyên không muốn về. T ngồi xuống đi!

Minh tiu nghỉu quay về chỗ cũ, cười khổ:

– Nay Uyên lạ quá. T không hiểu gì hết! Tóm lại chuyện này là sao? Uyên muốn trả thù T hả?

Cô nàng cười cười:

– Chả sao cả. Uyên nói rồi, T cứ phức tạp vấn đề lên làm gì. Uyên không rảnh và cũng không tiểu nhân nhỏ mọn tới mức cố gắng đu bám làm cho T xiêu lòng rồi phủi bỏ để trả thù. Chỉ là mình không có duyên, vậy thôi, đừng nghĩ ngợi thêm nữa cho nặng lòng!
– Nếu Uyên là T, Uyên có chấp nhận không? – Mình gặng hỏi.

Uyên cười thành tiếng:

– Thì không phải Uyên vẫn chấp nhận mấy năm qua rồi sao? Cảm giác T đang phải trải qua hiện giờ làm sao bằng mấy năm dài đằng đẵng đó chứ.

Mình cứng họng. Quay đi quay lại vẫn là bởi chính mình quá ích kỷ, chỉ luôn nghĩ tới bản thân nên cứ đi trách người ta, giờ nói gì cũng muộn rồi.

Bỗng thấy bất lực quá, tuyệt vọng nữa. Thời gian qua mình như người rơi xuống đáy vực sâu tăm tối, sau nhiều ngày mò mẫm chỉ vừa chạm tay tới miệng vực, trông thấy chút ánh sáng, còn chưa kịp bấu vào đã lại lần nữa rơi xuống, càng rơi càng sâu hun hút không tìm thấy lối thoát.

– Uống!!!

Chẳng nói thêm hay căn vặn gì nữa, mình rót bia liên tục. Bây giờ chỉ có chuốc say Uyên mới mong moi được nguyên do khiến cô nàng thẳng thừng từ chối mình. Và chỉ khi biết được lý do, mình mới có thể suy nghĩ tìm ra cách thuyết phục Uyên.

Thế nhưng nói dễ hơn làm, tửu lượng của mình hiện giờ dù đã trở lại nhưng so ra vẫn kém Uyên, muốn chuốc Uyên say chắc chắn mình sẽ là đứa gục trước, không sai được. Rơi vào thế cùng, mình buộc lòng phải chơi chiêu, dù nó hơi xấu song mặc kệ.

Mình nói:

– Uống vầy không vui. T có trò này hay hơn!
– Trò gì?
– Mình đánh bài đi. Ai thua thì uống, chịu không?

Uyên ngần ngừ:

– Giống như đợt trước chơi bài tiến lên quẹt lọ dưới nhà chị Diễm đó hả?
– Ừ. Mà giờ mình chơi bài cào thôi, cho nhanh! – Mình gạ.

Nói xong không đợi Uyên đáp ứng, mình chạy lại tiệm tạp hóa gần đó mua bộ bài tây cầm về.

Uyên ngó mình đầy dò xét:

– Tự nhiên rủ chơi bài, có mưu đồ gì đây? À, tính chuốc cho Uyên say chứ gì?

Chưa gì đã bị nhìn thấu, mình thừa nhận luôn:

– Ờ. Sao? Dám chơi không?
– Chơi thì chơi, sợ gì. Kể ra thì Uyên uống nhiều thêm một chút cũng tốt, vậy mình mới cân bằng được. – Cô nàng cười mỉm chi.

Cá cắn câu rồi. Mình mừng thầm trong bụng, ngoài mặt vẫn giả bộ tỉnh bơ, hai tay xào bài thoăn thoắt. Xào xong không đợi Uyên cắt bài, mình chia luôn hai tụ. Mình một tụ, Uyên một tụ.

Bài cào chắc ai cũng biết cả rồi, mỗi bên ba lá, đếm nút cộng lại xem ai lớn hơn thì thắng, ba con tây là lớn nhất. Nhanh ăn nhanh thua, tất cả phụ thuộc vận số hên xui. Song mình rủ Uyên chơi bài cào lúc này tất nhiên không trông mong vào hên xui rồi, vì số mình rất đen, chờ vận khí thì có mà uống sấp mặt. Mình có mánh khóe.

Uyên thò tay định bốc bài xem, mình liền chặn lại, đón đầu trước:

– Mỗi ván thua phải uống một ly bia đầy. Ok?
– Xời, tưởng một lon chứ. Một ly nhằm nhò gì. – Uyên vênh mặt.
– Thôi, lần một ly được rồi.

Thực ra mình chả tốt lành gì đâu, mà do mình cũng không tin tưởng lắm vào “kỹ năng ăn gian” đã lâu không dùng và cũng chẳng mấy thuần thục. Lỡ thi thố thất bại, có uống vài ly bia cũng chẳng sao, chứ còn uống mấy lon bia thì ngất ngư ngay.

Mình nói tiếp:

– Nếu không muốn uống thì chỉ cần trả lời câu hỏi của T thôi, nhưng nhớ là phải đáp thật lòng, không được nói dối. Đồng ý chứ?
– Quanh đi quanh lại vẫn là chuyện này. – Uyên trề môi – Rồi, chơi thì chơi. Đừng nói Uyên không cho T cơ hội, để xem ý trời thế nào.
– Ok. Lật bài đi!
– Mở cùng lúc nhen!
– Ờ. Một, hai, ba, mở.

Dứt lời, hai đứa cùng mở bài lên. Uyên bảy nút, khá cao, coi bộ số cô nàng khá đỏ. Mình tuy tự hào vận đen luôn đeo bám nhưng lần này mình được tận chín nút, chỉ thua mỗi ba con tây.

Uyên đang vui vẻ vì được bảy nút, nhìn qua thấy bài mình chín nút thì cau mặt:

– T hên vậy? Có ăn gian không đó?
– Trời, T xào bài chia bài trước mặt Uyên luôn mà, ăn gian gì mà ăn gian. Ý trời rồi! – Mình như mở cờ trong bụng, miệng bác bỏ.
– Hừ. Hỏi gì hỏi đi!

Mình hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi nói từng tiếng:

– Vẫn câu hỏi khi nãy. Sao Uyên bỗng dưng từ chối, không đồng ý làm bạn gái T?

Uyên tỏ vẻ nhàm chán, phẩy tay:

– Không nói. Uống phạt!

Mình rót đầy ly bia cho Uyên, cô nàng làm một hơi cạn tới đáy, sau đó bảo:

– Ván khác đi!
– Ok.

Mình gom bài, xếp xếp rồi xào, nhưng chỉ xào phần trên, còn mấy lá mình xếp sẵn dưới cùng thì không hề động chạm tới. Đây là cái mánh nhỏ mà bất kỳ ai hay chơi bài đều biết, khi chia tới tụ mình chỉ việc rút dưới đít ra, nhanh tay một chút là ổn vì mắt người ta khó theo kịp để phát hiện.

Xào xong, mình tranh thủ chia ngay vì sợ Uyên đòi cắt bài. Mình trước kia chơi vui học được mỗi mánh này lòe bạn bè thôi, đâu phải cao thủ gì, lỡ Uyên cắt bài thì ăn cám. May mắn làm sao, Uyên chỉ chăm chú nhìn mình chia bài, không có ý định đó.

Lần này mình vẫn cao điểm hơn. Uyên lại nghi ngờ:

– T ăn gian phải không?
– Có đâu. T xào bài chia ngay trước mắt Uyên mà, ăn gian chỗ nào?
– Nghi lắm!

Nghi thì nghi, cô nàng không chịu trả lời câu hỏi nên tiếp tục uống thêm một ly, có vẻ vẫn chưa thấm thía gì.

Không sao, từ từ rồi mười ly, hai mươi ly sẽ thấm thôi.

Ván thứ ba, Uyên đòi cắt bài, không để cho mình tự xào bài xong chia nữa. Thế là bể mánh, từ lúc này trở đi coi như mình chỉ có thể trông chờ vào vận may, không còn ăn gian được nữa.

Như đã nói, mình rất đen, Uyên vừa cắt bài thì mình thua ngay, chỉ được có ba nút. Cô nàng cười giòn giã:

– Ha ha, biết ngay mà. Nãy giờ ăn gian chứ gì?
– Vớ vẩn. Chơi bài phải có lúc hên lúc xui chứ, hên hoài sao được. – Mình yếu ớt phản bác.
– Xì, vừa cắt bài là xui ngay, trùng hợp ghê.
– Thôi, đừng đoán già đoán non nữa. Muốn hỏi gì thì hỏi lẹ, còn chơi ván khác.

Uyên ngớ người:

– Ủa, vậy tính ra chỉ có mình Uyên uống thôi, T đồng ý trả lời thì đâu có uống?
– Ờ. Ai kêu Uyên không chịu trả lời làm gì. Chứ T đâu có ép! – Mình đắc ý, chợt nhận ra cần quái gì ăn gian, cứ chơi thế này trước sau gì Uyên chả say, vì mình chẳng ngại bất kỳ câu hỏi nào từ Uyên. Nhân dịp này còn có thể phơi bày được toàn bộ tâm tư cho Uyên cảm động nữa, coi như một mũi tên trúng hai đích. Trò chơi vô tình bày ra lại cực kỳ có ích cho mình.

Uyên cau mày:

– Nhưng Uyên đâu có nhu cầu hỏi T cái gì, vậy lỗ à?
– Ai kêu. Ngay từ đầu T đã nói rồi, đâu phải không nói. Hay là Uyên cứ hỏi đại đi, gì cũng được.
– Hừ, lỗ quá. Trò này không vui tí nào!

Cô nàng không chịu hỏi mà cứ càu nhàu cả buổi. Mình thản nhiên gom bài:

– Không hỏi thì chơi tiếp ráng chịu à!
– Được rồi, hỏi thì hỏi. – Uyên dán mắt lên mặt mình, thần sắc thay đổi – Từ khi nào T muốn nghiêm túc với Uyên vậy?

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276