Diễm

Phần 84
Phần 84

Về đến nhà, chưa kịp cất xe, chị Diễm đã đứng ngay cửa cầm sẵn khăn đưa cho mình lau khô.

– Sao không chờ hết mưa hãy về, ướt hết trơn rồi nè!!
– Sợ chị chờ lâu, mua sớm về còn nấu cơm nữa chứ. – Mình cười, cố nén cảm giác có lỗi trong lòng xuống.
– Trễ chút cũng đâu có sao, chút ba mẹ chị mới về mà! – Thấy mình lau chậm quá, chị cầm thêm cái khăn lau tóc cho mình.

– Ủa, sao chân bé Uyên lại cột áo của T vậy? – Chợt nhìn qua em Uyên đang ngồi trên phản, chị hỏi.
– Hồi nãy té xe, chân Uyên bị trầy chảy máu nên em băng lại giùm.
– Hix… hèn chi mình mẩy bùn đất không nè! Hên là T không có sao, thôi đi tắm đi, để chị băng bó cho bé Uyên.

Đẩy mình ra sau tắm, chị cầm chai oxy già, thuốc đỏ với mớ băng cá nhân loay hoay chăm sóc em Uyên.

Mình vừa tắm ra đã thấy em Uyên cầm đồ sẵn bước vào thế chỗ. Chị Diễm đang kho gà, mình đến sau lưng chị ôm chặt.

– Gì vậy T? Coi chừng ba mẹ chị về thấy chết đó! – Chị giật thót nói nhỏ.
– Em ôm một chút thôi, nhớ chị quá!! – Tay mình siết chặt hơn.
– Hi… tưởng T đi mua đồ quên mất đường về rồi chứ, nãy giờ chị ngồi trước nhà trông lâu lắm đó! – Chị xoay lại cười với mình, đáng yêu chết được.
– Em xin lỗi…

Mình nói nhẹ qua hơi thở, rồi đẩy chị vào vách nhà, ôm hôn ngấu nghiến. Chị thảng thốt buông tay làm rớt đôi đũa đang cầm, say đắm đáp lại mình tràn đầy yêu thương…

Chẳng biết hôn nhau bao lâu rồi, chợt có tiếng bước chân đi vào khiến mình và chị hoảng hốt buông nhau ra. Cứ tưởng dì dượng về thì chết, may là em Uyên. Ẻm im lặng bước nhanh qua nơi mình và chị đang đứng, đi lên trước nhà rồi ở lì trên đó đến tận giờ cơm mới xuống.

– Bé Uyên thấy rồi đó!! – Mặt chị đỏ bừng.
– Có sao đâu, yêu nhau hôn nhau là chuyện bình thường mà! – Mình cười.
– Hồi nãy T xin lỗi gì vậy?
– Thì… để chị chờ lâu…
– Làm chị cứ tưởng có chuyện gì chứ? – Chị cười nhưng dường như hơi nghi ngờ.
– Làm sao có chuyện gì? Chị lại nghĩ lung tung nữa rồi!

– Ai biết đâu nè! Từ lúc về tới giờ, bé Uyên không nói năng gì hết à, còn T thái độ kỳ lạ…
– Chắc té xe bị đập đầu vô đá nên khìn hết rồi! – Mình cười gượng.
– Thôi chết… nồi thịt gà…

Mùi khét hăng hắc bốc lên làm chị giật mình, lật đật quay lại coi, nhờ vậy cứu mình một bàn thua trông thấy. Thật ra, mình nói dối lừa chị cũng đơn giản thôi, nhưng mình không thể làm vậy được, thấy áy náy kinh khủng. Thế nên cứ phân vân giữa nói thật và nói dối, cuối cùng thành ra nửa nạc nửa mỡ, dối không ra dối mà thật cũng chẳng ra thật, càng khiến chị nghi ngờ thêm.

Đứng phụ chị thêm một lúc thì dì dượng về, em Uyên xuống phụ dọn cơm lên. Không khí bữa cơm rất thân tình, ấm cúng, mình tự nhiên như không, ăn khí thế. Cơm nóng canh sốt ăn với gà rẫy vừa kho xong, phải nói là trên cả tuyệt vời. Em Uyên khác hẳn mình, ăn ít hơn thường ngày nhiều, được một chén đã thôi, rồi xin phép dì dượng ra ngoài hiên ngồi nhìn mưa. Từ lúc về đến giờ, ẻm chẳng nói với mình câu nào, thái độ rất lạ.

Nhưng mình chỉ thấy khó hiểu vậy thôi, cũng không bận tâm lắm. Mình vẫn ngồi ăn, trò chuyện cùng dì dượng đến khi mọi người dùng xong hết mới đứng lên. Bụng no căng đi muốn không nổi, có 6 chén cơm mà no thế không biết.

Mình định rủ chị đi bắt ốc về luộc ăn, sẵn tiện ghé thăm bụi tre kỷ niệm lần trước đã cho bọn mình mượn chỗ mở đầu tình yêu, nhưng mưa dầm rả rích từ trưa cho tới tận chiều mới tạnh, mọi kế hoạch đều phải xếp xó, đến chán!

Trời mưa nên dì dượng đều ở nhà, không đi làm. Nói một hồi hết chuyện, mình và chị cũng không dám tỏ ra quá thân mật trước mặt mọi người nên ngồi né né nhau ra. Chờ đến gần 2h, dì dượng đi ngủ rồi mình mới dám sáp lại gần chị tán.

– Chị thấy dì dượng có thích em không? – Mình liếm môi.
– Có chứ. Hồi nãy ra sau, nghe mẹ chị khen T lễ phép đó, thân thiện nữa! – Chị cười.
– Còn khen gì nữa không? – Mình khoái chí phỏng vấn tiếp.
– Không, hết rồi. Hi hi… khen vậy còn chưa đủ nữa hả?
– Ít quá, chị không chịu đưa em lên gì hết, cho ba mẹ chị khoái.
– Đưa sao? – Chị ngơ ngác.
– Thì… nói em học cao lắm, mốt ra trường đi làm lương tháng mấy chục triệu. Rồi nói thêm là em lo cho chị lắm, tốt với chị lắm… biết chưa?

– Hứ… biết kiếm được việc làm không nữa, ở đó mà mấy chục triệu. – Môi chị chu ra cả tấc.
– Sao không?! Chuyện nhỏ thôi! – Mình thò tay chụp môi chị bóp nhẹ.
– Không được táy máy tay chân, coi chừng ba mẹ chị thấy! – Chị liếc mình, hất tay ra.
– Em dặn rồi đó, mốt nhớ nói vậy nghen!
– Thôi, chị không nói dối được mà!!!
– Chời, đó là sự thật chứ nói dối gì?!
– Không biết. Sau này khi nào T làm được vậy, chị sẽ nói! – Chị cười mỉm chi.

– Ax… giờ nói cho ba mẹ chị thích, sau này mới dễ chấp nhận em hơn. – Mình nhăn mặt.
– Tới đó chị nói cũng được vậy? Thôi đừng ép chị mà, chị không nói dối được đâu!!!
– Ờ, không được thì thôi he he… không ép!

– Uyên, vô đây ngồi nè, ngồi đó chút ướt bệnh đó!!! – Chị nhìn em Uyên đang ngồi trước hiên gọi to.
– Ngồi đây mát hơn, chút em vô! – Em Uyên đáp, vẫn không quay đầu lại.
– Bé Uyên nay sao đó, T biết không? – Chị nhìn mình dò hỏi.
– Sao em biết được, chắc đang nhớ người yêu! – Mình gãi đầu.
– Hồi sáng còn vui vẻ lắm mà, chị để ý từ lúc đi mua đồ với T về mới như vậy đó!
– Vậy hả? Chắc bị té xe nên lên cơn… mà em không biết gì đâu, chị đừng hỏi em nữa!

Chị im lặng không hỏi mình nữa. Mình rất muốn nói hết tất cả cho chị nghe, rồi chị có giận dỗi thế nào mình cũng chịu, còn hơn giấu diếm thế này… tội lỗi lắm!!! Nhưng mình chẳng biết bắt đầu từ đâu, bây giờ cũng không phải lúc thích hợp. Chờ khi về nhà, hôm nào đó thuận tiện mình sẽ tự thú với chị vậy.

Ngồi thêm lúc nữa, chị vào phòng ngủ, em Uyên thì vẫn ngồi lì trước hiên nhà chả biết làm quái quỷ gì, nhất định không vào ngủ với chị mặc dù chị ra kêu mấy lần. Mình cũng lăn ra phản ngủ luôn, ngày mưa không gian mát mẻ tĩnh lặng, gió thổi vào ào ào thật dễ chịu.

Ngủ đến chiều, chị gọi dậy đi lên Thị Xã, mình mới tỉnh. Công nhận ở quê ngủ sướng thật, mình mà ở đây chắc suốt ngày lăn ra ngủ, vài tháng thành heo ụt ịt luôn quá.

– Chị không đi với Uyên hả? – Thấy chị qua xe mình, mình ngạc nhiên hỏi.
– Bé Uyên nói chạy một mình được, cứ kêu chị qua đi với T. – Chị lắc đầu khó hiểu.
– Hồi sáng lành lặn thì bắt chị chở, giờ chân què lại đòi đi một mình, em cũng bó tay! – Mình chép miệng.
– Chạy lẹ đi T, bé Uyên đi rồi kìa!
– Ừ, lạc một lần đi cho chừa tật…

Nói thì nói vậy, mình vẫn rồ ga chạy theo sau em Uyên. Trời mưa đường trơn trượt và rất nhiều ổ voi nhưng ẻm vẫn chạy rất nhanh, mình mấy lần tăng ga chạy lên nhắc nhở, ẻm vẫn chứng nào tật nấy. Được một lúc thì mất dấu ẻm, chị Diễm lo lắng bắt mình đuổi theo, nhưng chạy mãi vẫn không thấy. Chị đt cho ẻm thì không bắt máy, mình gọi cũng vậy.

Nhưng cũng nhờ thế mà bọn mình về sớm hơn lượt đi, chưa đến nửa tiếng đã tới nhà. Em Uyên vẫn chưa về, bọn mình gọi muốn cháy máy ẻm nhất định không nghe là không nghe. Cho đến khuya, gần 11h ẻm mới về trong tình trạng say túy lúy, ngật ngưỡng lên phòng. Mình cũng chịu, hết biết ẻm nghĩ gì rồi.

Mình còn phải lo chuẩn bị cho những trận xung đột sắp tới, không còn tâm trí nghĩ vu vơ mấy chuyện tình cảm vớ vẩn nữa. Mình cảm giác được, nó đã đến rất gần rồi…

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276