Diễm

Phần 134
Phần 134

Đang ngập chìm trong những xúc cảm ngây ngất mơ màng, câu hỏi của Uyên như tia sáng đột ngột xé tan tâm hồn với những dự định đen tối trong mình. Mình ngẩn người thật lâu, quên cả đáp lời cô nàng đang đỏ bừng mặt nhìn mình chăm chú.

Có lẽ hiểu được mình nghĩ gì, Uyên cắn môi nói:

– Sao T không trả lời? Khó lắm hả?

Nội tâm mình đấu tranh kịch liệt, ngồi thẳng người lên, lấy hết quyết tâm mới có thể rút tay khỏi thân thể nóng bỏng ấy.

– Đây là câu trả lời của T? – Giọng Uyên lạc đi bên tai mình.

Mắt mình lảng tránh ra trước sân, không dám chạm tia nhìn như muốn khám phá tâm khảm mình từ Uyên, cũng chẳng biết nói thế nào với cô nàng. Mình sai rồi, lẽ ra không nên hôn Uyên và làm ra tình huống khó xử như thế này. Mình thì không mất mát gì, nhưng hành động của mình không xứng đáng với lòng tin chị Diễm luôn dành cho mình, và cả sự thiệt thòi mà Uyên phải gánh chịu từ trước đến giờ.

– T nhìn Uyên nè! – Bàn tay Uyên chợt chạm vào một bên mặt mình, kéo mình qua, không cho trốn tránh thêm nữa, ánh mắt nâu trong suốt pha lẫn chút sắc đỏ long lanh nhìn mình – T đang đùa giỡn với Uyên sao? Thích thì hôn hít, không thích thì tránh né?
– Không phải mà… – Mình yếu ớt phản kháng, lần nữa dời mắt đi nơi khác, không dám chạm cái nhìn như oán trách của Uyên.
– Vậy thì tại sao? Uyên muốn nghe lời thật lòng! T cứ nói đi, Uyên chịu được mà, khó nghe cỡ nào Uyên cũng có thể chấp nhận!

Mình thở dài:

– Uyên chịu được thì đã không xảy ra chuyện hôm trước.
– Uyên… – Lời mình làm cô nàng ấp úng, loay hoay một hồi mới gắng gượng bào chữa – Uyên nói rồi mà, chỉ là tai nạn không tránh được thôi. T nghĩ người mạnh mẽ như Uyên làm sao có thể thiếu suy nghĩ tới mức tự tử chứ?
– Ừ. – Đương nhiên là mình không tin.

Tay Uyên lại nâng cằm mình lên, buộc nhìn thẳng cô nàng, đôi mắt nâu quyến rũ dán chặt vào mặt mình, đôi môi đỏ thắm mấp máy lặp lại câu hỏi:

– T vẫn chưa trả lời, có yêu Uyên không?

Không nhìn thì thôi, cứ nhìn Uyên là mình bị thôi miên, thật khó cưỡng lại cô nàng từ khoảng cách gần thế này. Mình gật đầu như cái máy:

– Có.
– Vậy sao T dừng lại?
– Dừng chuyện gì? – Mình hỏi ngớ ngẩn.
– Chuyện… – Uyên xấu hổ đỏ mặt, liếc mình – Biết còn giả bộ?

Thực ra mình giả vờ không hiểu để câu giờ thôi, có một số chuyện chỉ cần cả hai hiểu trong lòng đủ rồi, không nên nói ra. Chờ một lúc thấy mình vẫn im ru, cô nàng bắt đầu phát bực, cau mặt:

– Hôm nay T phải nói cho ra lý do, im lặng là không xong với Uyên đâu!
– Ặc, Uyên muốn làm gì?

Mắt Uyên như sóng biển dập dờn lượn lên xuống khắp người mình khiến mình lạnh hết xương sống, đã vậy cô nàng còn làm điệu bộ háo sắc, thì thào vào tai mình:

– Lặp lại y chang những gì T làm nãy giờ với Uyên, nhưng lần này là Uyên chủ động.

Đùng!

Tựa như sét đánh ngang mày, mình điếng người, không phải sợ mà do bị kích thích. Con lợn lòng vừa mới khó khăn lắm mới dồn nén xuống, bây giờ bị câu nói của cô nàng quỷ quái trước mắt chọc ghẹo, lại một lần nữa muốn sổng chuồng tông ra.

Ngó thái độ mình, đương nhiên Uyên thừa biết mình đang muốn gì, cô nàng cười thật tươi:

– Chịu không nè?

Sự việc đột ngột xoay chuyển ba trăm sáu mươi độ, mình cuống quýt tự nhéo đùi một cái xem mơ hay tỉnh. Đau điếng, vậy là tỉnh rồi. Thôi xong, không lẽ hôm nay mình lần đầu tiên trong đời bị phái nữ cưỡng… sao? Nếu vậy chắc phải tự tử cho đỡ nhục thôi, làm sao còn mặt mũi nào để tiếp tục sống trên đời nữa, hic…

Nỗi sợ hãi làm ra chuyện có lỗi với chị Diễm khiến mình vô thức đưa hai tay che trước ngực, người nghiêng hẳn về sau trong tư thế đề phòng, tuy vậy trong đầu lại không ngừng tưởng tượng viễn cảnh mê hồn sắp xảy ra, khi mà gương mặt Uyên đang chủ động đưa tới sát mặt mình, sát đến mức nghe rõ từng làn hơi thở nóng ấm lướt qua từng thớ thịt.

– Đừng… – Mình lắp bắp, trong lòng chả biết rốt cuộc bản thân có thật sự mong như vậy hay không.

Khi môi hai người sắp chạm nhau, Uyên dừng lại thật, nhìn mình một cái thật sâu, chun chun mũi, sau đó thụt người về, bĩu môi:

– Quý giá lắm á, thèm vào!

Lúc này cơ thể đang căng cứng của mình mới dám thả lỏng, như mất hết sức lực ngả vào lưng ghế, thở dốc nói:

– Mốt Uyên đừng giỡn vậy nữa, chết người đó!

Thú thực, mình vẫn chưa hết sợ hãi và lo lắng, sức quyến rũ từ Uyên quá lớn, càng ngày mình càng khó cưỡng lại.

– Hứ, T giỡn với Uyên thì được, sao Uyên không được giỡn?
– Tại… – Mình ngập ngừng giây lát, nói – Tóm lại, chuyện này không có lợi cho Uyên, hiểu chưa? T thì chả mất mát gì hết!

Cô nàng cười tươi tắn, nháy mắt:

– Uyên thích mất mát!

Tim mình tiếp tục loạn nhịp, cô nàng này đúng là yêu tinh mà, không khiêu khích mình thì không chịu nổi chắc.

Biết ngồi lại không hay, mình nhổm dậy:

– T lên phòng, Uyên ngồi máy chút rồi nghỉ ngơi đi!

Đi được vài bước, sau lưng có tiếng Uyên thở dài não nề:

– Sống lý trí quá không tốt đâu, đôi lúc cần để bản năng dẫn dắt, T hiểu không?

Mình dừng bước nơi chân cầu thang, cũng không xoay lại, lắc đầu:

– T mà bản năng thì Uyên và chị Diễm đã không còn ở đây.

Đợi một lúc, không nghe Uyên nói thêm, mình lặng lẽ bước từng bước nặng nhọc lên bậc thang.

Uyên rất đẹp, rất tốt, nhưng…

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276