Diễm

Phần 149
Phần 149

Cả bọn ngủ đến tận chiều mới dậy, tắm rửa xong bắt đầu đi chơi. Lần này tụi mình quyết định cất xe ở khách sạn, đi bộ cho vui.

Ba đứa lóc cóc thả bộ dọc theo con đường ven biển ở bãi sau. Chiều tà mát mẻ, rất đông du khách lẫn người dân địa phương tụ tập ra đây hóng gió, ngồi đặc kín cả bờ kè. Thậm chí nhiều nhóm còn trải hẳn chiếu ra ngồi nhậu. Không gian tràn ngập tiếng cười nói, đông vui cực kỳ.

Tụi mình chưa đói lắm nên tạm thời chưa ăn mà đi dạo loanh quanh. Khi đi ngang một cửa hàng trái cây, Uyên kéo áo mình:

– T, mua sầu riêng ăn!
– Ờ, cũng được.

Mình gật đầu rẽ vào. Nhà giàu có khác, ăn trái cây cũng phải sầu riêng mới chịu, nhất là hiện giờ nghịch mùa, sầu riêng đắt như vàng.

Vừa vào trong, không đợi mình nói, Uyên kéo chị lăng xăng chọn chọn lựa lựa. Lát sau chọn ra hai trái to tổ bố, cân lên cả chục ký, bắt mình trả. Mình cắn răng vét túi mà lòng đau như cắt, tiền giấu diếm phòng khi Uyên không cho ở chung nữa thì còn có tiền mà thuê phòng ở riêng đó.

Trả tiền xong, Uyên nhờ luôn ông chủ tiệm bổ ra, tách múi cho vào mấy cái hộp thường dùng bán cơm. Ông chủ năm nay tầm hơn bốn mươi, đang bận rộn chăm đứa con gái nhỏ biết đi chập chững nhưng cũng rất vui lòng phục vụ. Không biết là hiếu khách hay vì trúng độc cô nàng.

Mình chứng kiến nhiều lần rồi, hầu như đi ăn hay mua đồ chỗ…

Nào có chủ là nam giới thì ai cũng vui vẻ phục vụ Uyên, kể cả những yêu cầu oái oăm nhất. Nhưng hôm nào xui xẻo gặp trúng các bà các chị đứng bán thì thôi rồi, cứ như có thù từ kiếp trước, thiếu điều chỉ muốn tống cổ con nhỏ có vẻ ngoài “câu dẫn nam nhân” ra khỏi tiệm càng sớm càng tốt.

Như lúc này đây, trong khi chị Diễm mặc bộ váy vải mềm liền thân, thùy mị nữ tính quá đỗi thì Uyên ngược lại, quần sooc ngắn áo hai dây khoe cả cơ thể đầy đặn thanh xuân ra ngoài. Mình mới được ôm thân hình đó tối qua thôi mà nhìn còn không chịu được chứ nói gì mấy cha nội bên ngoài ngó vào. Bảo đảm ai cũng “nóng trong người, sốt trong quần” hết quá.

Cô nàng thì làm như không thấy, tay cầm bọc sầu riêng tung tăng tung tẩy vừa đi vừa nhảy chân sáo, báo hại cả đám đực rựa đứng ngồi không yên, liếc ngang liếc dọc. Mình nhắc khéo:

– Đi bình thường được không? Nhún nhảy quá coi chừng nó rớt hết ra ngoài bây giờ!
– Sao? – Uyên khựng người ngó bọc sầu riêng, sau đó nghi hoặc nhìn mình – Gì rớt?
– Hai trái bưởi, không phải sầu riêng. – Mình nhếch mép.

Cô nàng giật mình ngó xuống, an tâm không hề lộ hàng mới ngước lên trề môi:

– Bưởi này bịt mắt rồi, có rớt ra cũng không sao.

Mịa, thèm chửi thề thiệt. Khiêu khích thế này là cùng.

Chị Diễm bật cười:

– Trời ơi, hai người nói bậy quá nhen! Ta nghe được đó!
– Kệ chứ. Ai khó chịu biết liền!

Uyên càng vênh mặt lên, bước đi nhún nhảy tợn nữa. Y hệt lúc sáng trên núi trêu chọc mình. Mình phải vừa đi vừa liên tục niệm thần chú “đồ cúng, đồ cúng, đồ cúnggggg…”

Mấy cha nội ngồi với bạn gái, vợ con, mép miệng cũng giần giật y chang mình. Mình đoán mấy ổng cũng đang niệm thần chú giống mình.

Từ chuyện này, mình rút ra kinh nghiệm là không muốn Uyên làm điều gì thì tốt nhất đừng nên góp ý, vì càng nói cô nàng càng cố tình làm thêm, như muốn trêu tức.

Thôi mặc kệ, mình vừa đi vừa trò chuyện với chị Diễm, cho Uyên muốn làm gì thì làm. Quả nhiên, lát sau cô nàng chán ngay, chịu đi đứng giống người lại liền. Mình thắc mắc:

– Uyên không mặc đồ kín đáo được hả? Sao cứ phải khoe da thịt ra chi vậy?

Cô nàng liếc xéo mình:

– Sao là kín đáo? Uyên mặc quần áo đàng hoàng, có phải ở truồng đâu mà nói khoe da thịt?
– Nhìn chị Diễm nè! – Mình hất mặt qua chị – Con gái ăn mặc vậy có phải nữ tính không? Còn Uyên là hở hang rồi chứ còn gì!

Uyên nhìn mình như nhìn sinh vật lạ ngoài hành tinh:

– Lãng! Mỗi người một phong cách, nói như T thì ai cũng giống như ai à? Vậy mấy đồ này ta bán cho ai? Vứt chắc?

Mình tặc lưỡi:

– Đồng ý là vậy, nhưng thiếu gì phong cách không chọn, sao cứ phải mặc đồ thiếu vải làm gì?
– Đơn giản thôi! Uyên thích!

Cái mặt cô nàng cứ vênh vênh váo váo, gợi đòn dễ sợ. Mình hừ mũi:

– Thích người ta nhìn ngắm mấy chỗ nhạy cảm trên người Uyên à?
– Ừ. Càng nhiều đàn ông nhìn, Uyên càng thích! Đẹp phải khoe ra chứ? Chưa nghe ông bà nói tốt khoe xấu che hả?

Tới nước này thì mình hết biết nói sao, im luôn không thèm nói gì nữa. Chị Diễm đã quen với mấy màn đấu khẩu tay đôi của tụi mình nên không can ngăn mà chỉ cười cười.

Mình im làm Uyên cụt hứng, lát sau cà khịa ngay:

– Mà sao T cứ nói chuyện ăn mặc hoài vậy? Không thích người ta nhìn Uyên hả?

Quá lắm rồi, trước mặt chị Diễm còn dám nói vậy. Mình lừ mắt song cô nàng càng vênh mặt lên:

– Nói xàm gì vậy? Ta nhìn Uyên kệ ta, mắc gì T không thích?
– Ờ, vậy thôi. Tưởng có người nói không thích ta nhìn Uyên, Uyên còn suy nghĩ lại, biết đâu sẽ ăn mặc kín đáo, thùy mị, nết na như chị Diễm cho ai đó vui lòng, không ghen bóng ghen gió nữa…

Cô nàng kéo dài giọng, cố ý nhái mình, lại còn nhắc đến chủ đề nhạy cảm. Thiệt, nhiều lúc cảm thấy đau đầu sôi gan với Uyên, không biết đối phó thế nào.

– Có chỗ trống kìa, vô đó ngồi đi!

Mình đánh trống lảng, rảo bước lại đoạn bờ kè còn trống trải.

Danh sách chương (276 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276