12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 93
Phần 93

Bình Thường tìm đến cây đa cổ thụ trong khu rừng dưới chân núi, đây là một cây đa khổng lồ với rễ nhánh chi chít tạo thành những bức tường dày đặc vây quanh gốc cây như mê cung.

“Đến rồi sao? Vào đây… Nhưng trước khi vào hãy nghe cho kĩ: Con bé Mai Linh đã bị tao niệm chú kiểm soát, chỉ cần một ý nghĩ của tao cũng có thể khiến nó tự sát trước khi mày có ý định ra tay! ” Nhận thấy Bình Thường đã đến, Ngộ Pháp từ bên trong gọi ra. Miệng thì nói giọng hung tợn nhưng trong lòng lão không khỏi lo lắng, chuyện Bình Thường thích Mai Linh chỉ là tin đồn lão nghe được, hơn nữa lão cũng không chắc rằng Bình Thường có chấp nhận chịu nguy hiểm vì Mai Linh hay không, nhưng đây là âm mưu duy nhất mà đầu óc nửa điên nửa tỉnh của lão có thể nghĩ ra, mục đích cuối cùng vẫn là báo thù Bình Thường, cho hắn nếm trải cảm giác khi người mình yêu thích quan hệ với người khác ngay trước mắt mình như hắn từng làm với lão…

Bình Thường tiến vào trong, nơi gốc cây đã bị khoét rỗng thành hình một gian phòng nhỏ với nhiều lỗ hổng tạo thành cửa sổ tự nhiên, ánh sáng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống tạo cho gian phòng độ sáng nhàn nhạt mờ ảo.

Phương Trang đang nằm mê man trên một tấm thảm lông thú giữa phòng. Mai Linh ngồi bên cạnh mẹ, mắt mở nhưng vô hồn, tay nàng cầm một con dao nhọn, mũi dao chỉ thẳng vào ngực trái như thể nàng sẵn sàng đâm vào tim mình ngay lập tức.

Lão Ngộ Pháp ngồi trong góc phòng, đang đâm nát một bó lá khô cùng vài quả khô trông như nho khô. Đâm xong, lão đốt cháy thứ hỗn hợp cho tỏa khói rồi hít một hơi với vẻ mặt phê pha và lầm bầm: “Cuối cùng cũng xong… Hà hà… Với Băng Hoại dâm hương này thì dù Nữ Thần cũng sẽ thành con điếm dưới chân ta… ”

Khói tỏa ra khắp phòng, lan vào mũi Phương Trang và Mai Linh…

Lúc này thì Bình Thường tiến đến.

Ngộ Pháp chỉ vào Mai Linh và cười vang khoái trá: “Mày thấy gì không? Chỉ cần tao ra lệnh thì con bé lập tức chết, mày ngăn kịp sao? ”

Bình Thường nhìn Mai Linh và Phương Trang, nhanh chóng xác định vấn đề rồi hỏi Ngộ Pháp: “Ông muốn gì? ”

Ngộ Pháp cười điên loạn: “Ha ha… Tao muốn báo thù! Nếu mày muốn con bé sống thì đặt thanh kiếm màu đen lên nỏ rối bắn đi ngay! ” Vừa nói, Ngộ Pháp vừa chỉ tay vào một chiếc nỏ lớn đã giương sẵn gần Bình Thường. Lão biết sự lợi hại của thanh kiếm nên nghĩ ra cách bắt Bình Thường bắn thanh kiếm đi thật xa để phòng ngừa.

Nhìn vẻ mặt điên điên loạn loạn của Ngộ Pháp, Bình Thường biết lão có thể giết Mai Linh chứ không chỉ đe dọa, đành cắn răng đặt Nghịch Thiên kiếm lên nỏ rồi bắn đi theo đường bay mà Ngộ Pháp đã dọn sẵn.

Nhìn thanh kiếm bay mất hút, Ngộ Pháp gật gù, tay lấy ra một viên thuốc ném cho Bình Thường và nói: “Tốt, nhưng chưa đủ! Uống viên thuốc này ngay! ”

Viên thuốc là Loạn Tâm đan, một loại bảo đan có thể khiến tâm trí người uống hỗn loạn đến mức không thể dùng niệm.

Biết viên thuốc không phải kẹo ngọt, Bình Thường nói: “Thả Mai Linh và Phương Trang trước… ”

“Mày không có quyền ra điều kiện! Cùng lắm thì mày giết tao nhưng con bé sẽ chết! Nếu mày không quan tâm nó sống hay chết thì cứ ra tay! ” Ngộ Pháp trợn mắt gầm lên.

“Nhanh! Tao đếm đến ba không uống thì nó chết! ”

Với kẻ điên thì khó mà dùng kế, Bình Thường đành nuốt viên thuốc vào.

Nhìn Bình Thường nuốt viên thuốc xuống cổ, Ngộ Pháp cười điên dại: “Ngoan, ngoan lắm! Khà khà… Cho mày biết, dù gì đó cũng là bảo đan cấp Thánh, không nhờ tao thì cả đời mày cũng chưa chắc được ăn một viên cùng cấp. ”

Cười xong, lão chắp tay niệm chú khiến Bình Thường đau đớn ôm đầu ngã xuống rồi bị lão xông đến dùng xích trói chặt tay chân.

“Khà khà… Nghe đồn mày thích Mai Linh lắm hả? Ngồi đây mà xem hai mẹ con nó dâm tới mức nào khi bị tao chơi! Khà khà khà… ”

Trói chặt Bình Thường vào một góc, Ngộ Pháp tiến lại ngắm Phương Trang đang hôn mê và nói: “Con điếm, chờ xem ta trừng phạt nàng thế nào! ”

Nói đoạn, lão nhìn sang Mai Linh và liếm môi nói: “Nhưng của quý của ta lâu ngày chưa dùng nên hơi bẩn, ta phải rửa sạch của quý bằng dâm thủy của con gái nàng trước đã… Khà khà… ”

Cười dâm dê, Ngộ Pháp kề mũi hít làn hương thơm ngát trên da Mai Linh, sau đó ngửi dần lên cổ rồi tìm đến môi nàng…

Làn môi khô khốc thâm đen của Ngộ Pháp tìm đến làn môi hồng tuyệt mỹ của Mai Linh, nhưng khi chưa kịp chạm vào thì phập một tiếng…

Môi Ngộ Pháp mím chặt, đầu lão ngửa ra sau, mắt trợn trừng. Lão đưa tay sờ xuống giữa hai chân, nơi phát ra âm thanh…

Lạnh buốt và ẩm ướt, Ngộ Pháp hoang mang nhìn xuống. Con dao mà trước đó Mai Linh dùng để kề ngực nàng giờ đang cắm sâu vào giữa hai chân Ngộ Pháp, không chỉ cắm sâu, mà còn chẻ đôi khúc thịt đang giương của lão, hai quả trứng theo đường ống quần rơi xuống… (Phải tả vầy mới có cảm giác thốn)

Rồi Ngộ Pháp quỳ xuống, răng cắn chặt môi không thể kêu la dù cơn đau dang điên cuồng xâm chiếm hệ thần kinh.

Mắt trợn trừng khó tin nhìn Mai Linh, Ngộ Pháp giờ mới biết hóa ra Mai Linh đã thoát khỏi khống chế ý niệm của lão.

Trước khi uống Loạn Tâm đan, hắn đã lén dùng Thanh Tẩy để trừ bỏ tà chú trên Mai Linh và giúp nàng hồi tỉnh. Mai Linh lanh trí liền giả vờ còn bị khống chế để Ngộ Pháp không cảnh giác và ra tay.

Để Ngộ Pháp quỳ gục một chỗ, Mai Linh chạy sang tháo xích cho Bình Thường.

Nhưng Bình Thường giật mình quát lên: “Mai Linh! ĐỪNG! ”

Mai Linh quá nhân từ và ngây thơ khi nghĩ một vết đâm có thể khiến gã điên Ngộ Pháp gục ngã, và khi nàng đi, Ngộ Pháp điên cuồng gượng dậy dùng con dao rướm máu muốn đâm vào lưng nàng…

Nhưng lão chợt khựng lại, vì có một bàn tay đầy vuốt nhọn chụp thẳng vào đầu, móng vuốt cắm sâu vào não khiến lão trợn mắt đau đớn tột cùng, và chết.

Ném xác Ngộ Pháp ra khỏi gian phòng, kẻ vừa ra tay thu bàn tay đầy máu tươi vào lớp áo choàng phủ kín cơ thể, nhìn Mai Linh, Phương Trang và Bình Thường bằng ánh mắt u ám ẩn dưới lớp mũ trùm đầu kín mít rồi lên tiếng, giọng khàn đặc như giọng một bà lão già nua: “Hôm nay thật may mắn, hai mỹ nhân và một thanh niên trẻ, xem ra không cần cực khổ tìm hái thuốc suốt năm rồi! Để xem, một con bé xinh đẹp trẻ trung dùng làm món ăn tẩm bổ, con bé trưởng thành quyến rũ hơn thì dùng làm thuốc dưỡng da, còn thằng nhóc này… Ài… Trông không có gì hấp dẫn, thôi thì cho nó làm bồ nhí để đổi khẩu vị, lúc nào chán lại đem nấu làm thức ăn cho lũ chồng cưng của mình. ”

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, không khó để Mai Linh và Bình Thường nhận ra kẻ trước mặt còn nguy hiểm hơn cả Ngộ Pháp.

Mai Linh lo sợ lùi về phía Bình Thường, còn Bình Thường tìm cách thương lượng: “Thưa… Thưa bà… ”

“Gì? Gọi ta là tiểu thư! ”

“Ặc! Vâng, thưa tiểu thư xinh đẹp… ”

“Làm sao ngươi biết ta xinh đẹp? ”

Bình Thường đáp: “Vì mỗi người đẹp đều tỏa ra hương thơm, mũi ta rất thính nên có thể ngửi ra mùi thơm quyến rũ từ nàng… ”

Nghe thế, Mai Linh tròn mắt nhìn Bình Thường, đây là Bình Thường hiền lành mà nàng biết sao? Hay là…

Phải, hắn là Bình Thường, nhưng là Bình Thường hồi phục trí nhớ sau khi đã kích hoạt Nghịch Thiên kiếm trước khi đến đây.

Kẻ kia khịt mũi: “Nịnh hót, nhưng ta thích! Vậy nên ta sẽ cho chàng một cơ hội để được làm chồng ta thay vì chỉ là bồ nhí… ”

Dương cười khổ, miệng vừa nói vừa nuốt chất nôn chực trào nơi cổ họng: “Thật là vinh hạnh a! Ta sẽ khiến nàng hạnh phúc suốt đời, miễn là nàng tha cho hai cô gái này. ”

“Tha sao? Ưm… Cũng được… nhưng thiếp chỉ tha một trong hai người, người còn lại sẽ là vật tế cho lễ thành hôn của chúng ta… ”

“Ta sẽ ở lại! ”

Mai Linh lập tức nói, nhưng một tiếng bạt tay chát chúa vang lên, là kẻ khoác áo trùm tát thẳng vào mặt Mai Linh: “Ai cho mày lên tiếng? Ở đây chỉ có ta đẹp ta mới có quyền nói! ”

“Ngươi dám đánh nàng! ” Thấy Mai Linh chịu thương tổn, Dương tức giận gầm gừ.

“Thì sao? Chàng thích nó hơn thiếp? ”

Dương đáp: “Không! Ta yêu cô ấy! ”

Mai Linh ngạc nhiên trước lời khẳng định đầy chắc chắn từ Dương, nhưng nàng không quên những gì hắn nói với Xuất Trần, nên nàng hoang mang thầm nghĩ không lẽ hắn ghét nàng đến mức trong dầu sôi lửa bỏng vẫn muốn lừa gạt nàng? Hay những gì nàng nghe hắn nói với Xuất Trần chỉ là ảo, giống như khung cảnh nơi đó, cũng chỉ là ảo?

Kẻ áo trùm thì giơ tay lên trán ra vẻ khổ sở: “Ôi… Chồng sắp cưới của ta nói yêu cô gái khác trước mặt ta… Đau lòng chết mất! Phải đánh ghen thôi! ”

Nói xong, ả chụp cổ Mai Linh giơ lên cao và nói khi Dương định hành động: “Muốn nó chết ngay thì cứ thử động đậy! ”

Để chắc ăn, ả dùng tay còn lại tạo ra một phong ấn màu đen chưởng lên ngực Mai Linh, phong ấn linh lực của nàng, sau đó lại phong ấn linh lực của Phương Trang lẫn Dương.

Người tính không bằng trời tính, Dương lên kế hoạch đối phó Ngộ Pháp nhưng không ngờ nơi này xuất hiện kẻ còn nguy hiểm hơn, giờ thì không dùng được linh lực lẫn niệm lực, mà Nghịch Thiên kiếm bị bắn đi quá xa nên cũng không thể dùng được hắc niệm…

“Chết tiệt! ” Dương tức giận tự mắng bản thân vì bất lực.

“Chàng chửi ai? ” Kẻ kia nói, tay siết chặt cổ Mai Linh hơn và tay còn lại tát mạnh vào gò má bên kia của nàng.

“Khốn nạn! Không được đánh nàng… ”

Chát!

“Đừng! ”

“Càng nói ta càng đánh! ”

Mỗi cái tát đều hằn lên vết đỏ trên mặt Mai Linh khiến tim Dương đau nhói, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng và nói: “Ngươi muốn làm gì ta cũng được, nhưng hãy thả chàng ấy và mẹ ta ra… ”

“Ồ, hóa ra là hai mẹ con sao? Vậy thì càng phải giữ lại! ” Kẻ áo trùm cười khoái trá nói, sau đó buông Mai Linh ra, tiến về phía Dương…

“Thế nào? Ta đánh người chàng yêu khiến chàng hận ta sao? ” Ả tiến mặt đến gần mặt Dương và nói, sau đó môi ả dần tiến sát môi Dương, thì thầm: “Ta ghen đó! Không hiểu sao cơn ghen khiến ta thật kích thích, hay là chúng ta… ”

Rồi ả kéo mũ trùm xuống khi môi ả sắp chạm môi Dương, một gương mặt già nua kinh tởm lộ ra khiến cơn buồn nôn chực trào trong cổ họng Dương, khi thấy ả dùng linh thuật hệ bóng tối, Dương còn hy vọng ả là Dạ Vũ muốn trêu đùa mình, nhưng giờ có lẽ là không phải… Hoặc nếu là Dạ Vũ thì nàng đùa dai quá rồi, hơn nữa nếu là Dạ Vũ có lẽ sẽ không mạnh tay với Mai Linh như thế…

Nhưng khi môi còn chưa chạm môi, ả đột nhiên đứng lên, mắt nhìn về một hướng và mắng: “Chết tiệt! Kẻ nào đến phá đám chuyện vui của ta? ”

Nói xong, ả dựng nên một kết giới quanh gian phòng rồi lướt đi.

Trong phòng, Dương nhìn Mai Linh, thương xót nói: “Ta xin lỗi… Ta vô dụng khiến nàng chịu tủi nhục… ”

Trong khoảng khắc này, Dương hiểu rằng mọi nỗ lực của bản thân từ trước đến nay chỉ là nữa vời, nếu có Google thì chuyện hôm nay sẽ khác, nhưng không có Google thì hắn vẫn không là gì cả…

Hoặc chưa là gì cả…

Nhìn nét mặt ngập tràn tình cảm của Dương, Mai Linh bật khóc và lao đến ôm chặt lấy hắn: “Là tại ta làm liên lụy chàng, là tại ta… ”

Rồi Mai Linh tháo xích cho Dương. Nhìn bóng hình xinh đẹp trong lòng, tim Dương dâng lên niềm yêu thương vô tận…

Xích được tháo, hắn ôm chặt lấy nàng…

“Mặc kệ sống chết… Được yêu nàng, là hạnh phúc của đời ta… ”

Ném chặt vòng lòng Dương, Mai Linh mãn nguyện trong nước mắt…

“Dù biết chàng giả dối… Nhưng thiếp nguyện lấy sự giả dối đó làm hạnh phúc của đời mình… ”

“Ta nói thật mà… ”

Mai Linh lắc đầu: “Thiếp đã nghe và thấy hết những gì chàng nói với Xuất Trần… ”

“Nói gì cơ? ” Dương tròn mắt, hơi thở hắn có phần nhanh hơn, một phần vì Mai Linh quá xinh đẹp và mềm mại, một phần vì Băng Hoại dâm hương đã ngấm vào cơ thể mà hắn không hề hay biết…

“Thì… Thì chàng nói… Nói ghét thiếp… Muốn khiến thiếp đau khổ và hối hận vì đã… Xem thường chàng… ” Mai Linh vừa nói vừa vùi mình vào Dương, hai cơ thể cọ xát nhau khiến hơi thở nàng cũng nặng dần, đôi gò má ửng hồng mơ mộng…

“Hồi nào? ” Tay Dương vô thức tìm lấy làn eo mềm mại của Mai Linh, khúc thịt cứng giương lên chạm vào đùi nàng…

“Lúc… Lúc chúng ta lạc trong bí cảnh, chàng… chàng đã nói với Xuất Trần… Lúc hai người đang… ” Tay Mai Linh cũng vô thức chạm đến và vuốt ve khúc thịt đang ngự trị nơi đùi nàng, mặt nàng ngước lên gần mặt Dương hơn, hơi thở thơm ngát của nàng hòa vào hơi thở nóng cháy từ hắn rồi lại lan vào mũi cả hai…

“Đang làm gì cơ? ” Dương hỏi, tay hắn đã xâm lấn đến mông Mai Linh, tay còn lại chen vào cổ áo và tóm lấy gò ngực tròn mềm mại của nàng…

“Làm… Làm… Như vầy nè… ” Mai Linh ấp úng xấu hổ…

Môi hồng chạm môi…

Rực cháy…

Dương nhắm mắt đón nhận hương thơm vị ngọt từ làn môi tuyệt trần, tay dang ra ôm lấy cơ thể mỹ miều quyến rũ, hông ưỡn lên cho bàn tay trắng nõn kéo quần mình ra và khúc thịt nóng hổi bị nuốt trọn bởi một đôi dâm môi kiều diễm…

Máu đào hòa nước ngọc chảy xuống…

Khô hòa vào ẩm ướt…

Cứng tan vào mềm mại…

Tiếng thở dồn dập hòa vào tiếng rên dịu dàng…

Như vốn dành cho nhau…

Kết nối hoàn hảo…

Tận hưởng cảm giác dương vật mình được âm đạo trinh nguyên ẩm ướt của Mai Linh nuốt trọn, Dương tạm dừng hôn môi nàng để hỏi: “Làm như vầy? Với Xuất Trần? Hồi nào? ”

Mai Linh xong môi đáp: “Đến lúc này mà chàng vẫn muốn giấu sao? Thiếp yêu chàng và thiếp chấp nhận chịu trừng phạt… ”

Tay Dương một thì xuýt xoa bờ mông mềm của Mai Linh, một thì mận mê bầu ngực tròn của nàng: “Trừng phạt nàng? Tại sao ta phải làm vậy? ”

Mai Linh ôm cổ Dương, cho hắn thỏa thích sờ soạn cơ thể mình, còn nàng thì ưỡn mông cho cái dương vật to cứng của hắn từ từ dịch chuyển trong âm đạo nàng: “Vì… Vì thiếp đã từng xem thường chàng lúc gặp nhau trên đại lộ Vô Tận… ”

Dương nhích hông đưa dương vật lùi ra rồi lại từ từ tiến sâu trong âm đạo Mai Linh khiến nàng rên khe khẽ, vừa làm vừa nói: “A! Chỉ có những thằng tính đàn bà mới để bụng chuyện đấy! Nàng quên những gì ta từng nói trong hang nhện sao? ”

Mai Linh ưỡn người hứng chịu từng cơn thống sướng khi dương vật của Dương cứ nhẹ nhàng xông pha trong âm đạo nàng, môi hồng cong lên theo từng tiếng rên khe khẽ: “Ư… Thiếp nhớ… A… Nhưng… Thiếp đã thấy tận mắt và nghe tận tai… Chàng nói với Xuất Trần… ”

“Làm gì có! A ta hiểu rồi! Do thằng Tà Linh! Cái thằng áo đen ấy, nó có thể thay đổi hình dạng, chính nó bày ra để bẫy nàng! ”

Mai Linh ngẫm lại với gương mặt đê mê khoái cảm, nghi vấn trong lòng dần tan biến…

Nỗi lòng được xoa dịu, Mai Linh chợt nhận ra những cảm giác mà nàng chịu đựng trong những ngày qua cũng chẳng phải đau buồn, vì nàng vốn đã chấp nhận, mà là một cảm giác…

“Hóa ra là do nàng ghen sao? ” Dương hỏi.

Bị nói trúng tim đen, Mai Linh với gương mặt đỏ bừng xấu hổ bấu đùi Dương để ngăn hắn đẩy dương vật vào âm đạo mình, sau đó nàng đứng dậy, chẳng nói chẳng rằng bước lại ngồi bên cạnh Phương Trang.

Dương chưng hửng tiến đến và hỏi: “Thật sự là nàng ghen sao? Ta và Xuất Trần chưa có chuyện hì thật mà! ”

Mặt đỏ bừng vì xấu hổ, Mai Linh trong lòng thì muốn đáp: “Có quỷ mới tin chàng! ” Nhưng ngoài miệng thì chối: “Không có… Chỉ là… Có mẹ ở đây nên thiếp sợ mẹ tỉnh dậy thấy… ”

Dương trợn mắt nhìn Mai Linh, đôi ngực tròn vẫn phơi bày khỏi áo, bên dưới thì trần trụi lộ rõ một vệt nước hồng long lanh trên đùi: “Rõ ràng là nàng ghen mà! ”

“Không có! ” Mai Linh lắc đầu nguầy nguậy.

“Có mà! ”

Dương nhịn hết nổi, sấn đến định đè Mai Linh xuống nhưng nàng chộp được chiếc gối trên thảm lông đem đánh hắn túi bụi: “Người ta nói không có là không có mà! ”

Nhưng sức sát thương của chiếc gối không đủ để ngăn Dương, mặc kệ những cú đập, hắn đè Mai Linh xuống ngay bên cạnh Phương Trang và bắt lấy môi nàng để hôn ngấu nghiến, dương vật đang đói khát cũng hùng hổ chen chúc xuyên qua cặp đùi trắng nõn của Mai Linh rồi xông qua cửa mình nàng và đẩy đưa điên cuồng.

“Uhm… Um… Úm! ” Mai Linh vẫn cố gắng tìm cách đập gối lên ngực Dương dù dương vật của hắn đang cắm sâu trong âm đão nàng còn lưỡi nàng thì đang bị lưỡi hắn cuộn lấy.

Nhưng cuối cùng, Dương giật chiếc gối khỏi tay nàng và ném đi.

Nhìn chiếc gối bay xa tầm tay, Mai Linh bĩu môi: “Trả gối cho thiếp… A… A! ”

Cố ra vẻ tiếc chiếc gối nhưng gương mặt mê man, tiếng rên sướng khoái và cặp chân đang quắp chặt hông Dương dã phản bội Mai Linh.

Tất nhiên Dương hiểu rõ rằng Mai Linh đang mê mệt trong khoái cảm tột cùng, nhưng hắn vẫn dừng lại, đột ngột: “Đó, nàng tự đi lấy gối của nàng đi! ”

Khoái cảm đang dâng tráo lại bị cắt ngang, nhưng Mai Linh xấu hổ không dám bảo Dương tiếp tục nên đành lật người thoát khỏi vòng tay Dương, định đứng lên để đi lấy gối.

Nhưng khi lật người, Mai Linh trong tư thế nằm sấp lập tức bị Dương đè lên và cắm dương vật ướt đẫm của hắn vào cửa mình nàng lần nữa và đâm càng dữ dội hơn.

“A! Đáng… ghét… Chàng lừa thiếp! A! A! A… ”

Tiếng rên nhỏ dần, Mai Linh ngước cổ lên để liếc Dương bằng ánh mắt hờn dỗi nhưng cực kỳ đáng yêu, để rồi mắt nàng khép lại, môi thơm ngọt ngào hé ra đón lấy làn môi người tình…

Những cú đẩy dồn dập…

Đôi bờ mông trắng hồng ướt đẫm vì dâm thủy phún ra theo từng nhịp, từng nhịp…

Hai chiếc lưỡi cuộn nhau giữa hai đôi môi ướt đẫm mật thơm…

Rồi có tiếng thì thầm âu yếm giữa tiếng da thịt dồn dập: “Mai Linh, ta yêu nàng, ta thật sự yêu nàng! ”

Gương mặt xinh đẹp rạng ngời niềm hạnh phúc của nàng hôn lần nữa vào môi hắn rồi thì thầm đáp lại: “Thiếp… cũng… yêu chàng… A! Á! Dù chàng có… là thiên tài vĩ đại… hay có trở thành… A! Ư… phế nhân… thì thiếp… vẫn mão mãi… yêu chàng… ”

Rồi môi lại dán chặt vào môi, dồn dập thêm vào dồn dập, để cuối cùng, bờ mông quyến rũ của Mai Linh ưỡn cao hứng chịu cú đẩy cuối cùng…

Rồi khi Dương khựng lại, Mai Linh nhìn hắn với ánh mắt mãn nguyện và tràn đầy hạnh phúc trong khi âm hộ nàng cảm nhận rõ sự bành trướng của dương vật hắn, để rồi từng dòng tinh trắng phun vào khuê phòng sâu thẳm bên trong người nàng…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281