12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 281
Phần 281

Người luyện hồn khi đạt đến cấp Thần, linh hồn và thể chất sẽ phát triển vượt bậc, nếu không bị ngăn cản thì một Thần đủ sức hủy diệt cả một đất nước. Cũng vì sức mạnh quá lớn trong khi đất nước lại quá nhỏ, cho nên Thần Minh, tổ chức liên hiệp giữa các vị Thần của Việt Nam đã lập ra quy định các Thần không được tham gia chiến tranh, nếu có mâu thuẫn thì hội đồng Thần Minh sẽ đứng ra phân xử. Trong trường hợp ngay cả Thần Minh cũng không thể thống nhất ý kiến thì sẽ có các phương án phụ, một trong số đó là phương án “Trận đấu cân bằng”.

Trong trận đấu cân bằng, giữa các Thần xảy ra mâu thuẫn hoặc tranh chấp sẽ cử người đại diện tham gia chiến đấu để quyết định kết quả giải quyết tranh chấp. Gọi là cân bằng chứ không phải công bằng là vì người đại diện tham chiến sẽ không được sử dụng thực lực và ngoại lực hỗ trợ, chỉ được tham chiến bằng thể chất và linh hồn bị phong ấn về một mức độ cố định.

Tất nhiên để sử dụng phương án “Trận đấu cân bằng” thì sức mạnh của các Thần tranh chấp cũng phải tương đương nhau hoặc đủ khả năng khiến đối phương e ngại, chứ có một số Thần yếu phát sinh tranh chấp với Thần mạnh thì chỉ dám tỏ ra quan ngại sâu sắc chứ không đủ can đảm bật lại đối phương.

Lại nói về “Trận đấu cân bằng”, vì thực lực bị cân bằng, những người tham gia chỉ có thể phân định thắng bại bằng kinh nghiệm, trí tuệ hoặc nhờ may mắn.

Lúc này, kết quả chọn cặp đấu đã có, Độc Hành đấu với Sùng Hạo, Dương vào thẳng trận chung kết.

Thích Đông không ngờ Dương có thể vào tận chung kết, trong đầu hắn thầm tiếc hận, phải chi trận đầu để thằng Dương tự đầu hàng thì không chừng hắn mới là người vào chung kết, dù có thua cũng được hạng nhì, đủ để đem đi khè thiên hạ.

Lúc Thích Đông thầm nghĩ thì âm thanh của Phật Hoàng truyền vào đầu hắn: “Thích Đông, theo ta về Thiên Không Tự.”

Thích Đông giật mình, Đông vẫn còn trẻ, Đông muốn đi chơi. Cho nên Thích Đông lắc đầu, chắp tay nhắm mắt, vẻ mặt không vướng bụi trần, hắn thầm đáp: “Mô Phật! Bẩm Phật Hoàng, Thích Đông cảm thấy hồng trần còn lắm bi ai nên muốn hành thiện tích đức, kêu gọi “đố nệt” để lập một tòa tịnh thất tên là Bồng Lai, sản xuất ra nhiều trẻ em cơ nhỡ. Mong Phật Hoàng ân chuẩn. Thiện tai!”

Phật Hoàng khẽ gật đầu: “Vậy tùy duyên.”

Thích Đông tỏ ra thành tâm đáp: “Tạ Phật Hoàng. Thích Đông hứa sẽ tránh xa thói hư tật xấu, một lòng hướng Phật!”

Đúng lúc này, từ xa, Đặng Vô Tâm hướng Thích Đông vẫy tay gọi thật to: “Ê Thích Đông, lát về đi uống bia ôm không?”

Thích Đông như hóa thành tượng phật, giả vờ không nghe thấy, vẻ mặt tịnh tâm nhưng trong lòng thầm chửi lớn: “MÁ!!!”

Dương nghe thấy cũng sáng mắt lên, nhưng vờ không quan tâm, bởi vì cảm giác như có những ánh mắt bén như dao cạo đang liếc chừng phản ứng của hắn. Đặng Vô Tâm cũng đã nghe kể rằng Dương có mấy cô bồ hết sức dữ dội nên không dám rủ rê Dương công khai.

Lúc này trận chiến giữa Độc Hành và Sùng Hạo cũng bắt đầu. Độc Hành thì khỏi nói, còn Sùng Hạo tuy không nổi bậc bằng, nhưng vì hầu hết Thần đều biết hắn là con trai út của Lạc Long Quân và Âu Cơ, còn là chủ nhân Thuận Thiên Kiếm và Vĩnh Lăng Bi nên được đặc biệt chú ý.

Sùng Hạo tuy cuồng chiến nhưng trí óc rất nhạy bén, lại mang giác quan của Long tộc nên cũng bắt đầu nhận ra sự khác lạ của Độc Hành. Độc Hành hiện tại mang nét mặt của một kẻ gian hùng chứ không phải một Độc Hành hơi bị ố dè trước đây.

Sùng Hạo lúc này cầm Thuận Thiên Kiếm, thanh kiếm đã tách khỏi Xích Long Đao khi đấu với Nham nên không còn hình dạng đại kiếm, chỉ có màu sắc lưỡi kiếm trở nên hơi đỏ so với sự trong suốt trước đây. Sở dĩ Sùng Hạo không kết hợp thành Chấn Thiên lại lúc này là vì uy lực của Thần Bảo cũng đang bị giới hạn, có kết hợp cũng chỉ để làm màu chứ không phát huy được uy lực.

Trận chiến bắt đầu, không ngoài dự kiến, Sùng Hạo hoàn toàn lép vế trước Độc Hành, điều này chứng tỏ Độc Hành có tố chất tuyệt thế và được huấn luyện vô cùng khắc khổ. Còn Sùng Hạo thì khác, ở trong trứng bốn nghìn năm, vừa ra đời đã mang sức mạnh của Thần, nhưng vì muốn con phát triển tự nhiên nên Âu Cơ đã phong ấn linh hồn hắn. Ngoài ra, vì sợ con được nuông chiều, ảnh hưởng cá tính kiêu ngạo của Long tộc, nên Âu Cơ đã không gửi Sùng Hạo cho bà nội hắn là Long Mẫu Thần Long mà lại giao cho Thần Kim Quy chăm sóc, mục đích là để hắn phát triển tâm tính như một người bình thường chứ không phải một thiên tài từ trong trứng nước.

Nếu được chú trọng đào tạo chiến đấu từ nhỏ thì có lẽ Sùng Hạo không hề thua kém Thế Hệ Hoàng Kim, thậm chí còn vượt xa. Nhưng Âu Cơ không cho Kim Quy làm vậy, mục đích là để Sùng Hạo nếm mùi khó khăn, thất bại và học cách đương đầu.

Kết quả không mấy bất ngờ, dù càng chiến càng hăng nhưng cuối cùng Sùng Hạo vẫn trọng thương bại trận, đổi lại Độc Hành cũng thương tích đầy mình.

Trận đấu kết thúc, Sùng Hạo bị thương gần như hấp hối, nhưng với sự quan sát của các Thần nên hắn nhanh chóng được chữa lành, Độc Hành cũng trở lại trạng thái sung mãn cho trận đấu cuối cùng.

Với thái độ cầu thua của Dương trong trận đấu với Thích Đông, không ai nghĩ hắn có thể vào đến tận chung kết. Khi Dương hạ Trịnh Thiên Minh cũng không ai tin hắn có khả năng vô địch vì hắn thắng Trịnh Thiên Minh dựa vào mưu mẹo và lách luật. Nhưng đối mặt với Độc Hành thì mưu mẹo khó mà phát huy tác dụng.

Trong đầu Dương, giọng nói lạ lại thúc giục: “Cố gắng hạ hắn trong thời gian ngắn nhất! Nếu phong ấn tái lập thì khả năng ngươi thắng là bằng không!”

Dương cũng đang khẩn trương suy tính cách đánh bại Độc Hành, nhưng không phải vì làm theo ý muốn của giọng nói kia mà vì hắn muốn cứu Trục Nhật khi còn có thể.

Dương và Độc Hành đứng đối diện trên đấu trường, không ai nói câu nào vì đều đang suy tính cách đánh bại đối phương. Dựa vào trí tuệ được giải khai, Dương có thể phát hiện ra Độc Hành hiện tại không giống Độc Hành bị mất trí, nhưng cũng có gì đó khác lạ so với Độc Hành mà hắn từng chạm trán cùng với Thiên Hương. Độc Hành trước khi mất trí là một tính cách ngang tàn pha lẫn mưu mô, nhưng lúc này Dương cảm thấy Độc Hành này có thêm nhiều nét âm hiểm, xảo quyệt, loại cảm giác này tạo cho hắn cảm giác rất giống một người khác.

Chẳng lẽ Độc Hành còn có nhân cách thứ ba?

Dương không có nhiều dữ liệu để phán đoán, cho nên hắn chỉ còn cách tập trung đánh bại Độc Hành trước khi trí tuệ bị phong ấn trở lại.

Hắc Phù Đổng hiện ra, tay cầm baton phóng tới gõ thẳng về phía đầu Độc Hành. Đồng thời, Dương cầm Nghịch Thiên Kiếm và dùng Dạ Hành phóng ra sau lưng Độc Hành, nhờ sự chữa trị của các Thần nên Dương có thể dùng nhiều lần Dạ Hành sau mỗi trận đấu.

Sức mạnh cân bằng nên dù là Độc Hành cũng khó lòng lấy một chọi hai, đứng giữa thế gọng kìm, hắn phóng linh lực tạo thành lớp chắn bảo vệ sau lưng, đồng thời lấy ra một thanh kiếm ngắn đâm về phía Hắc Phù Đổng.

Đó là một thanh kiếm rất ngắn màu đồng xanh cũ kỹ, lưỡi kiếm hình lá tre, cán kiếm khắc hình người. Khi lưỡi kiếm đâm về phía Hắc Phù Đổng, linh ngực trên người Hắc Phù Đổng như bị tản ra, hắc kim trở nên rời rạc rồi cuối cùng cả người hắn rã thành một đống hắc kim rơi xuống.

Dương cũng bị cản lại, Độc Hành cười nhạt nói: “Ngươi nên tự hào đi. Không có mấy người khiến ta phải sử dụng bảo vật đâu!”

Lúc này nhiều người cũng đã nhận ra lai lịch thanh kiếm đồng cổ trên tay Độc Hành, đó là một thanh kiếm không tên, được phát hiện ở núi Nưa nên lấy địa danh làm cách gọi, kiếm ngắn núi Nưa, thánh bảo siêu cấp. Kiếm này nhỏ gọn, không giỏi sát thương mà có năng lực phong ấn mạnh mẽ, giúp vô hiệu hóa bảo vật của đối thủ trong một khoảng thời gian. Trong tình trạng bảo vật bị hạn chế sức mạnh thì kiếm ngắn núi Nưa chính là khắc tinh của Hắc Phù Đổng.

Hắc Phù Đổng bị vô hiệu hóa thì lợi thế của Dương cũng mất đi, nhưng hắn đã dự tính trước, dồn linh lực vào tay tung một đòn Cuồng đấm thẳng vào Độc Hành.

Binh!

Cú đấm của Dương va chạm vào cơ thể Độc Hành, phá tan lớp phòng ngự linh lực của hắn, nhưng lúc này Độc Hành đã hóa Quỷ, cơ thể tăng thêm một lớp da rắn chắc nên chỉ bị Dương đẩy lùi chứ không chịu thương tích.

Trong lúc lùi lại thì Độc Hành cũng tạo thành lớp khiên linh lực mới phủ quanh cơ thể. Hóa Quỷ khiến Độc Hành tăng cường cả thể chất lẫn linh lực, hiệu quả cũng không kém dạng Tiên Long của Dương là bao.

Sau khi đứng vững lại, Độc Hành nhếch môi cười và nói: “Cũng khá ra gì và này nọ đấy!”

Nhìn nét cười của Độc Hành, Dương nhíu mày suy nghĩ rồi nghi vấn hỏi: “Ngươi thật sự là Độc Hành sao?”

Dương không tiếp xúc nhiều với Độc Hành trước khi mất trí, nhưng dựa vào khả năng suy luận và phân tích vô cùng nhạy bén, Dương càng lúc càng nhận ra nhiều điểm bất thường, bởi vì Độc Hành lúc này có rất nhiều nét giống một người khác mà Dương biết.

Độc Hành nhướng mày, tỏ ra ngạc nhiên hỏi: “Ồ! Ý ngươi là sao?”

Dương trầm giọng nói: “Sao ta cứ có cảm giác ngươi giống như đang cố giả dạng Độc Hành.”

Độc Hành nghe thế liền bật cười hỏi: “Ngươi đang câu giờ sao? Nếu ta không phải Độc Hành thì sao có thể qua mắt được các Thần để đứng đây với ngươi?”

Đúng, Dương cũng nghĩ vậy, nhưng hắn cũng tin vào khả năng phân tích của mình, cho nên hắn đi đến một kết luận, kết luận này có thể gây ra một cú sốc lớn.

Nhưng Dương không có thời gian để tìm hiểu thêm, thời gian của hắn sắp hết!



*(Đoạn này bonus làm quà, mang chất giải trí là chính.)

Đâu đó trên lãnh thổ Việt Nam, có một tòa biệt thự nguy nga đứng giữa núi rừng, hướng về biển cả.

Chủ nhân của căn biệt thự này là một người được đồn là sắc nước hương trời, chim sa cá lặn, nàng tên Mỹ Dung, Nữ Thần Sắc Dục Tự xưng.

Trên chiếc giường nguy nga rèm che bốn phía, Mỹ Dung yểu điệu nằm trên giường thở dài. Bên cạnh nàng, một nam nhân cường tráng với gương mặt anh tuấn phi phàm yêu chiều vuốt ve nàng và hỏi: “Sao lại thở dài, nàng có tâm sự gì sao?”

Mỹ Dung buồn bã nói: “Long Vũ, chàng bị té cầu thang trọng thương, vài ngày nữa phải đi nơi xa tìm thần y chữa trị rồi…”

Long Vũ vỗ về nàng và nói: “Yên tâm, ta sẽ hồi phục và quay về với nàng. Nói không chừng trong khi đi ta còn tìm được thằng em Võ Phi Dương, đưa hắn về cho nàng nạp làm chồng bé.”

Mỹ Dung gật đầu, trong lòng vẫn còn nhớ rõ cú “đấm yêu” mà Võ Phi Dương trao cho nàng mấy năm về trước, cảm giác ngọt ngào vô tận dâng lên.

Lúc này có tiếng gõ cửa.

“Có chuyện gì?” Mỹ Dung hỏi.

Tên đàn em mở cửa vào nói: “Thưa chị Mỹ Dung, lại có một thằng tự nhận là anh trai của Võ Phi Dương, hắn đi chém gió khắp nơi nên tụi em hốt về.”

“Dẫn đi tra hỏi đi, nếu là hắn bị người ta lừa thì thông đít nhân đạo mỗi thằng một cái thôi nha. Còn nếu cố ý thì hàng ngày giúp hắn khai thông hệ tiêu hóa và trồng hoa cho bàn tọa.”

HẾT QUYỂN 2

Bạn vừa đọc xong Quyển 2, Quyển 3 tại đây:

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website , trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281