12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 207
Phần 207

Long Thành, nơi cư ngụ của Long tộc và những chủng tộc phụ thuộc, vốn được xây dựng từ nhiều nghìn năm về trước, trước thời đại Lạc Long Quân Sùng Lãm, trước cả thời đại Kinh Dương Vương Lộc Tục.

Đất nước trải qua bao nhiêu biến động, qua hai cuộc Thần Chiến, qua một cuộc Thế Chiến, qua nhiều triều đại và vài lần chia cắt, thế nhưng Long Thành vẫn sừng sững dưới đáy biển Đông, vẫn là lãnh thổ bất khả xâm phạm.

Từ xưa đến nay, nghĩ đến Long Thành, người ta sẽ nghĩ đến một tòa thành nằm dưới đáy biển Đông, điều này khắc sâu vào lịch sử, ăn sâu vào tiềm thức cho nên hầu như không ai thắc mắc tại sao Long Thành lại nằm dưới đáy biển Đông mà không ở nơi nào khác.

Dù thắc mắc cũng không có lời giải đáp, đó là một đại bí mật.

Thậm chí, ở chính Long tộc cũng chỉ có cực ít người biết được lời giải đáp cho câu hỏi kia. Tộc trưởng mới lên ngôi sẽ tiếp nhận bí mật kia, còn tộc trưởng hoặc trưởng lão đời trước nếu còn sống sẽ lui về trở thành người canh giữ bí mật đến tận hơi thở cuối cùng.

Bí mật kia được Long Tộc gọi bằng một cái tên đơn giản nhưng đầy huyền bí: Vòng Xoáy.

Vòng Xoáy có hình dạng như một vòng xoáy nằm sâu dưới đáy biển Đông, theo những chuyên gia dự đoán, Vòng Xoáy sinh ra trong quá trình Linh giới tan vỡ, không gian hỗn loạn, một vùng không gian cực nóng và một vùng không gian cực lạnh vốn cách xa nhau đã lệch vị trí và cùng tiếp xúc với nhau qua một vết nứt không gian dưới đáy biển Đông.

Một bên cực nóng, một bên cực lạnh, hai vùng không gian đối nghịch với nhau vô tình tạo thành một vòng xoáy, vòng xoáy này không chỉ mang cực lạnh và cực nóng mà còn tỏa ra một lượng linh lực tự nhiên cực lớn, thậm chí ban đầu Vòng Xoáy còn được xem là một tụ linh trận cấp thần trận.

Tác dụng của linh lực tự nhiên dồi dào đối với linh hồn được ví như tác dụng của không khí trong lành đối với cơ thể, hít thở không khí trong lành thì cơ thể khỏe mạnh hơn, tu luyện trong linh lực tự nhiên dồi dào thì linh hồn phát triển nhanh hơn.

Sau nhiều lần khảo sát và theo dõi, Long tộc quyết định dựng thành trên Vòng Xoáy, và Long thành ra đời.

Có thể nói, các triều đại đều trải qua thịnh rồi suy, riêng Long tộc vẫn bền vững một phần là nhờ vào Vòng Xoáy.

Vòng xoáy không ngừng tạo ra linh lực tự nhiên trợ giúp cho quá trình tu luyện nên người dân Long thành không cần quá nhiều tài nguyên mà tốc độ tu luyện trung bình vẫn không hề thua kém những nơi khác, chính vì vậy mà Long Thành luôn có một lượng lớn tài nguyên tích trữ riêng cho những nhân tài hàng đầu.

Cũng nhờ linh lực tự nhiên dồi dào, vùng biển quanh Long Thành trở thành nơi hấp dẫn nhiều sinh vật biển hùng mạnh, những sinh vật biển này bị Long Thành thu phục và trở thành lớp phòng vệ tự nhiên mạnh mẽ bảo vệ Long Thành.

Ban đầu là vậy.

Hơn ngàn năm sau, Long Thành càng hưng thịnh vì Vòng Xoáy càng xoáy mạnh và linh lực tự nhiên giải phóng ra càng nhiều.

Thêm ngàn năm nữa, Vòng Xoáy càng thêm mạnh mẽ, linh lực tự nhiên cũng nhiều hơn, nhưng những người biết về Vòng Xoáy cũng bắt đầu lo lắng. Nếu Vòng Xoáy tiếp tục mạnh lên thì e rằng sẽ có ngày Long Thành bị nuốt chửng.

Vậy làm thế nào? Từ bỏ Vòng Xoáy tìm nơi ở mới? Không một ai đồng ý với hướng đi này, tất cả đều muốn tìm cách áp chế Vòng Xoáy.

Hơn ngàn năm sau nữa, Vòng Xoáy đã lớn mạnh đến mức nguy hiểm, rất nhiều cao thủ Long tộc được điều động để áp chế vòng xoáy, nhưng tất cả chỉ làm điều vô ích, vòng xoáy đã mạnh quá sức khống chế của họ, trừ khi có một lực lượng hùng hậu hơn nữa để ngày đêm áp chế, hoặc có một thứ gì đủ khả năng khống chế vòng xoáy.

Cao tầng Long Tộc vẫn quyết không dời thành, họ sợ rằng mất đi Vòng Xoáy thì vị thế của Long Tộc suốt mấy ngàn năm qua cũng mất.

Long Tộc điên cuồng tìm lối thoát, cho đến tận triều Lý, khi Thăng Long được xây nên, Long tộc nhìn thấy hy vọng.

Kế hoạch trăm năm của Long Tộc bắt đầu từ đây.

Long Ẩn, một thiên tài hiếm có của Long tộc, nhận mệnh lệnh của tộc trưởng, Long Ẩn tìm đến núi Nùng ở thành Thăng Long, bái một vị ẩn sĩ làm thầy.

Vị ẩn sĩ này là Long Đỗ, được người dân tôn thờ là thần bảo hộ hoàng thành Thăng Long, Long Đỗ không thuộc Long tộc nhưng có duyên nợ với Long tộc, lại thấy Long Ẩn một lòng cầu học nên nhận Long Ẩn làm học trò.

Long Ẩn khi ấy không hề biết gì về nguy cơ và âm mưu của Long tộc, hắn siêng năng học hỏi để có thể mạnh mẽ hơn và cống hiến cho dân tộc.

Nhiều năm sau, Long Ẩn đột phá Chúa Tể, trở về tộc và tiếp tục được bồi dưỡng để có thể trở thành một trong những người mạnh nhất trong lịch sử Long thành.

Thêm trăm năm qua đi, Long Ẩn đạt đến Cực Hạn Chúa Tể, cũng là thời điểm triều Lý suy tàn, và là lúc Vòng Xoáy dữ dội hơn bao giờ hết.

Long Ẩn biết được sự thật và buộc phải chọn lựa giữa bỏ rơi dân tộc hoặc phản bội thầy mình.

Năm đó, Long Ẩn dẫn quân tiến đánh Thăng Long.

Trong cuộc chiến đó, người ta thấy một Long Ẩn cực kỳ điên cuồng, vô cùng tàn bạo, vì vậy mà sau này người ta gọi hắn là hung thần.

Nhưng đâu ai biết nguyên nhân của sự hung tàn đó đến từ những uất ức mà hắn phải chịu, hắn buộc phải phản bội thầy mình, cướp đi chính nơi mà thầy mình bảo hộ để cứu lấy chủng tộc của mình, mà nguyên nhân của điều này lại đến từ sự bảo thủ, cố chấp của nhiều đời tộc trưởng và trưởng lão, những kẻ nhất quyết không chịu từ bỏ Vòng Xoáy.

Cướp Thăng Long về Long Thành, Long Ẩn được người dân tôn thờ, hắn đột phá thành Thần, được xây đền và được tôn là Long Thần.

Có Long Thành trấn áp, Vòng Xoáy vẫn tiếp tục lớn mạnh nhưng không gây nguy hiểm, vậy nên Long tộc vẫn nhất quyết không từ bỏ Vòng Xoáy.

Cũng không hẳn là ai cũng cố chấp như vậy, nhưng cơ cấu quyền lực của Long tộc không bao giờ tập trung vào một người, dù là tộc trưởng đi nữa thì cũng không thể tự quyết định dời thành khi mà phía sau còn có những tộc trưởng, trưởng lão đời trước.

Cứ thế, Vòng Xoáy phát triển thêm tám trăm năm, đến mức chỉ cần không còn Thăng Long trấn áp thì Vòng Xoáy sẽ bùng nổ phá hủy cả một vùng biển Đông, thậm chí còn lan ra khiến cả biển Đông trở thành một vùng biển chết.

Tộc trưởng Long tộc bấy giờ khi lên ngôi và nhận ra nguy cơ liền hành động.

Bề ngoài hắn là một tộc trưởng nhu nhược trước sự giám sát trong bóng tối của những tộc trưởng, trưởng lão đời trước, nhưng sau lưng thì hắn âm thầm xây dựng một nơi ở mới thay cho Long Thành, khi thành mới xây xong, hắn sẽ tự tay phá hủy Long Thành để xua đuổi nhân dân Long Thành đến nơi ở mới, còn bản thân hắn chấp nhận trở thành tội nhân thiên cổ.

Nhưng người tính không bằng trời tính, khi kế hoạch của hắn đi đến những bước cuối cùng thì tai họa khác lại đến, phệ long trùng âm thầm phát tán khiến cả Long tộc suy yếu, tạo cơ hội cho Hà thành xâm lấn để đòi lại Thăng Long.

Hắn phải dừng cuộc chiến này lại…

Hắn là Long Thiên Đạo, kẻ đang chiến đấu với tông chủ Hoàn Kiếm Tông Lý Đại Hùng.

Bề ngoài thì đang chiến đấu kịch liệt, nhưng vừa chiến đấu, Long Thiên Đạo vừa dùng linh lực hữu ý đẳng cấp cao để truyền những thông tin về vòng xoáy vào thẳng linh hồn Lý Đại Hùng để không người nào khác nghe được.

Sau khi nghe những thông tin về Vòng Xoáy và nguyên nhân Long Tộc không thể trả Thăng Long, Lý Đại Hùng cũng dùng linh lực hữu ý hỏi lại: “Ý ngươi là nếu chúng ta lấy Thăng Long đi thì tất cả chúng ta sẽ bị Vòng Xoáy hủy diệt?”

Long Thiên Đạo âm thầm đáp lại: “Đúng vậy! Ta nói với ngươi không phải để uy hiếp mà chỉ muốn đình chiến, sau khi chuyển toàn bộ cư dân Long Thành đến nơi ở mới thì ta sẽ tự tay mang Thăng Long trả về cho Hà Thành.”

Lý Đại Hùng nghi ngờ hỏi: “Ngươi làm được sao? Ta biết ngoài lực lượng Long Mộ, Long tộc còn có vài lão già đang giữ hơi tàn, bọn hắn đồng ý cho ngươi làm vậy sao?”

Long Thiên Đạo đáp: “Họ sẽ không đồng ý, nhưng vì tương lai Long tộc, ta buộc phải làm, và buộc phải làm được.”

Lý Đại Hùng trầm ngâm một hồi rồi đáp: “Hiện tại ta cũng không có quyền quyết định, ngươi đến hỏi thái tử điện hạ đi.”

“Thái tử điện hạ?” Long Thiên Đạo ngạc nhiên hỏi, ai mà khiến Lý Đại Hùng gọi bằng danh xưng tôn kính như vậy? Bất giác lão nhìn về phía một thanh niên trẻ tuổi mặc hoàng bào đang đứng quan sát cuộc chiến, kẻ này trẻ tuổi, cấp bậc linh hồn không quá cao, chỉ là Linh Tướng nhưng lại toát ra uy thế của bậc vương giả khiến chính Long Thiên Đạo cũng sinh lòng tôn kính.

“Đúng vậy, thái tử Lý Thần Vũ, một người của Thế Hệ Truyền Thuyết.” Lý Đại Hùng giới thiệu, đồng thời vung kiếm chém về phía Long Thiên Đạo, khiến Long Thiên Đạo bị đẩy bay về phía Lý Thần Vũ.

Thuận theo lực đẩy, Long Thiên Đạo bay thẳng về mũi tàu có Lý Thần Vũ đang đứng.

Thấy Chúa Tể quân địch tiến đến, quân lính bảo vệ Lý Thần Vũ định xông ra nhưng bị Lý Thần Vũ phất tay ngăn lại. Lý Thần Vũ nhìn ra Long Thiên Đạo không phải đến để tấn công hắn.

Nhìn Long Thiên Đạo đứng giữa không trung, Lý Thần Vũ thản nhiên cất tiếng hỏi: “Ta thắc mắc Long tộc cần Thăng Long để làm gì mà quan trọng đến mức phải chiến đấu sống còn để gìn giữ?”

Long Thiên Đạo nhìn người thanh niên đứng nơi mũi thuyền, một người chỉ tầm tuổi hai thằng cháu nội ngoại của lão, nhưng lại sinh ra từ hàng ngàn năm trước, lão trầm ngâm rồi đáp: “Để trấn áp một thứ mà nếu không còn Thăng Long thì nó sẽ lập tức phá hủy cả biển Đông.”

“Vậy nên ngươi đến gặp ta để cầu hòa?” Lý Thần Vũ nghe xong liền hỏi.

Long Thiên Đạo gật đầu: “Chỉ cần Hà thành rút quân, ta hứa trong vòng một tháng sẽ mang Thăng Long và mạng ta đến nộp.”

Nói xong, để chứng tỏ thành ý, Long Thiên Đạo bay đến trước mặt Lý Thần Vũ rồi lặng lẽ quỳ một chân cúi đầu xuống.

Lúc này, chiến trường thảm khốc đột nhiên yên lặng lạ thường.

Tộc trưởng Long tộc, Chúa Tể Long Thành lại đi quỳ gối trước một thanh niên trẻ tuổi của Hà Thành?

Đến quân đội Hà thành còn nghĩ mình nhìn nhầm, quân đội Long thành thì hoàn toàn chết lặng. Quân sĩ đang liều chết chiến đấu, tướng lĩnh đi đầu hàng quân địch, còn gì nhục nhã hơn, còn gì đáng khinh hơn?

“LONG THIÊN ĐẠO! NGƯƠI LÀ ĐỒ HÈN!” Tiếng Long Tiếp Thiên gào to phá tan sự yên lặng và cũng kéo theo một trận bùng nổ liên hồi của những tiếng chửi mắng của quân đội và nhân dân Long thành nhắm thẳng vào Long Thiên Đạo.

“ĐỒ HÈN NHÁT!”

“CẢ GIA ĐÌNH MÀY LÀ NỖI NHỤC CỦA LONG TỘC!”

“ĐỊT MẸ MÀY ĐẠO!”

Tiếng chửi rủa như những vết dao đâm thẳng vào linh hồn Long Thiên Đạo, nhưng hắn vẫn quỳ, quỳ vì tương lai của Long tộc, quỳ vì mạng sống của những người đang chửi rủa hắn.

Trước tình cảnh trớ trêu, Lý Thần Vũ thở dài lắc đầu: “Vô ích thôi! Dù ngươi có dùng danh dự và tính mạng của mình để đánh đổi cũng vô ích.”

Lý Thần Vũ nhìn ra chiến trường thảm khốc rồi nói tiếp: “Trận chiến này vốn là một cái bẫy, chúng ta biết nhưng vẫn đồng lòng tham gia vì đây là cơ hội duy nhất để đoạt lại Thăng Long. Nếu hôm nay chúng ta rút quân, có lẽ Thăng Long, thậm chí toàn bộ nhân dân Long Thành sẽ vào tay một thế lực khác.”

Long Thiên Đạo cũng biết đến khả năng này, hắn quyết tâm bảo vệ Long Thành bằng mọi giá, nhưng với thân thể suy yếu, hắn lấy gì khiến Lý Thần Vũ tin là hắn làm được?

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281