12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 101
Phần 101

Thời gian dần trôi, trong tiếng kim loại va chạm kịch liệt và liên hồi, Thiên Kim nhìn sang Dương, hắn đang chăm chú và tỉ mỉ gọt đẽo từng chi tiết nhỏ với ánh mắt chăm chú và đam mê, không có vẻ gì giống một người sợ chết…

“Tên ngốc! ” Thiên Kim thầm mắng, nàng vốn không hề trách hắn, bởi lỗi lầm một nửa là do nàng…

Tai nạn đó bắt đầu vào một đêm trăng, khi cả hai vẫn chưa tìm ra tung tích Hàn Mặc…

Ngồi cạnh Bình Thường bên bờ sông Như Ý, Thế Kim thở dài: “Có lẽ ông ấy không ở đây… Cũng đến lúc ta phải về rồi. ”

“Vậy sao… ” Bình Thường cũng thở dài, thời gian gặp gỡ tuy ngắn nhưng sự hợp ý đã khiến hắn và Thế Kim trở nên thân thiết như môt đôi tri kỷ, Thế Kim phải về, còn hắn cũng phải đi, đi tìm Hắc Đạo với hy vọng lấy lại toàn bộ ký ức của bản thân.

Thế Kim cúi đầu nhìn bóng trăng phản chiếu dưới mặt nước: “Không biết khi nào mới gặp lại… ”

Bình Thường lại ngẩng đầu nhìn ánh trăng trên bầu trời: “Ngươi cứ tìm hiểu thêm về cách xây dựng phi thuyền, ta chờ ngày thấy ngươi bay lên cung trăng… ”

Thế Kim gật đầu: “Cảm ơn ngươi về tất cả, ngươi… ngươi có người yêu chưa? ”

Bình Thường ngạc nhiên nhìn sang Thế Kim thì thấy mặt tên này đỏ ửng, liên nghi ngờ hỏi: “Ngươi… ngươi có phải là… yêu ta rồi không? ”

Thế Kim bối rối: “Tầm bậy! Ta là trai thẳng nha! ”

Bình Thường trợn mắt: “Ta đâu có nói ngươi bê đê, ta sợ ngươi là gái giả trai! ”

“Làm gì có! Không tin ta… ta lấy ra cho ngươi xem! Nè! ” Thế Kim thẹn quá hóa rồ liền vạch quần ra khoe quả ớt nhỏ cho Bình Thường xem.

Bình Thường chỉ thấy thoáng qua dưới ánh trăng mờ, không hề hay biết đó chỉ là đồ giả đính lên chiếc quần màu da đặc chế nàng hay mặc để phòng trường hợp bị ngi ngờ. Tất nhiên cũng chỉ có người có đầu óc cách tân như Thế Kim mới nghĩ ra trò này.

“Ồ! Có à? Vậy ngươi không phải gái, mà là gay! ” Bình Thường gật gù.

“Tên khốn! Ta không phải gay, ngươi mới gay! ”

“Vậy ngươi bao nhiêu tuổi rồi? ” Bình Thường hỏi.

“18! ”

“Ta chắc cũng 18, đủ tuổi uống rượu rồi, vậy thi uống rượu không? Ai thua thì tự nhận mình gay trước cả thôn Vĩ Dạ! ”

“Chơi thì chơi, sợ gì! ”

Nói là làm, Thế Kim và Bình Thường vào một quán nhậu gọi rượu ra vừa bàn luận vừa uống. Chén chú chén anh một hồi thì quán hết rượu…

“Èo! Chưa đã, đi đâu mua thêm đi, bao nhiêu tiền ta cũng trả! ” Thế Kim ngà ngà say nói.

Tên chủ quán thấy Thế Kim là biết đại gia nên kính cẩn nói: “Thật ra quán còn một hủ rượu quý, nhưng rượu này rất mạnh… ”

“Cứ mang ra! Ông chấp! ” Thế Kim nhè nhè nói.

Thế là lão chủ quán lấy ra một hỷ rượu ngâm đủ loại rắn rết côn trùng khiến Thế Kim bật ngửa.

“Thưa quý khách, đây là rượu đại bổ ngâm trăm năm, đặc biệt có khả năng tăng cường sinh lực phái mạnh, tráng dương, bổ âm, bổ thận, sinh tinh, ông uống bà khen, một người khoẻ hai người phê… ”

“Nói nhiều quá! Chơi luôn! ” Thế Kim quăng xấp tiền ra rồi nhìn hủ rượu, nấc một tiếng, suy nghĩ rồi nói với Bình Thường: “À mà ta khỏe lắm, ngươi yếu sinh lý thì uống hết đi, đừng ngại. ”

Bình Thường cũng say, hắn nói: “Chứ không phải ngươi sợ thua? Gay thì nhận là gay đi! ”

“Ta không gay! Uống thì uống! Hừ! ”

Thế là hai tên nốc sạch bình rượu bổ rồi bí tỉ dắt díu nhau đi lạc ra bờ sông nằm ngủ.

Rượu bổ đúng là rượu bổ, nửa đêm Bình Thường bứt rứt không ngủ được, dương vật thì sưng to, lại đang ôm một cơ thể thơm tho mềm mại là Thế Kim…

Thế Kim cũng không thoát vì rượu còn có đặc tính bổ âm, cả người nàng nóng ran, âm đạo đã ướt đẫm dâm thủy lúc nào không hay. Lại cảm giác được Bình Thường đang ôm mình, hơi thở hắn phả vào cổ khiến cả người nàng sởn gai ốc, trong cơn dâm tình, nàng khẽ nhích mông áp sát vào của quý đang trỗi dậy Bình Thường…

Điều gì đến cũng đến…

Bờ mông mềm mại của Thế Kim khiến Bình Thường chỉ muốn đâm thẳng vào, bất chấp kẻ này là nam hay nữ…

Nghĩ là làm, Bình Thường đưa tay kéo quần Thế Kim xuống, và nàng thì khẽ nhích mông cho hắn kéo dễ dàng hơn…

Rồi dương vật của Bình Thường mò mẫm tìm cái lỗ hậu của Thế Kim để đút vào. Nhưng Thế Kim muốn là muốn ở điểm khác, vậy nên nàng khẽ ưỡn mông cho dương vật Bình Thường tìm đến nơi nên đến mà hắn không hề hay biết…

“A! ” Thế Kim khẽ rên lên khi dương vật của Bình Thường đâm xuyên qua màng trinh trong âm đạo nàng…

“A! A! A… ”

Dưới trăng, bên sông…

Khi tỉnh giấc, Thế Kim không quên những gì diễn ra đêm qua, và nàng tự nguyện chấp nhận điều đó, nên điều nàng muốn làm ngay khi mở mắt là nép vào lòng tình lang và thú nhận thân phận thật của mình. Nhưng ôi thôi… tên trời đánh kia khi tỉnh rượu cũng tỉnh trí nhớ và tưởng mình thông nhầm bê đê, sợ tên bê đê bắt lãnh trách nhiệm nên đã bỏ trốn biệt tăm…

Trở lại thực tại, Thiên Kim mỉm cười khi thấy Dương chăm chú luyện bảo, nàng không hiểu tại sao một kẻ hiền lành như Bình Thường lại có thể trở mặt thành bỉ ổi ngay lập tức nột cách đáng yêu đến như vậy…

Thiên Kim lại chú tâm vào hoàn thiện món bảo vật của mình…

Thời gian dần trôi…

Mây đen dần kéo đến trên bầu trời nhân tạo khiến nhiều người kinh hô: “Mây đen! Bầu trới nhân tạo của Thần Kim tháp tái hiện bầu trời thật phía trên, nói vậy phía trên cũng đang có mây đen! ”

“Mây đen giữa trời xanh! Đây là dấu hiệu của… ”

“Thần Lôi Thẩm Định! Thần Bảo xuất thế? ”

Lúc này, bảo vật của Thiên Kim đã dần thành hình, đó là một thứ giống như một chiếc roi sắt.

Ầm ầm!

Mây đen tụ thành một vòng xoáy trên bầu trời, giữa vòng xoáy, một tia sấm màu xanh lam lung linh ánh bạc hiện ra và bắn xuống ngay khi bảo vật của Thiên Kim hoàn thành.

“Thần Lôi Thầm Định giáng xuống rồi! ”

Xoẹt!

Trước những đôi mắt nhịn chớp, trước những chiếc mũi nín thở, tia sét lam bạc bắn thẳng xuống chiếc roi của Thiên Kim nhưng dừng lại ngay khi sắp va chạm rồi biến mất…

Nhiều người cùng tiếc hận kêu lên: “Suýt chút nữa thì! ”

Suýt chút nữa thì thành Thần Bảo! Thần Lôi Thẩm Định, đây là dấu hiệu rõ ràng nhất để nhận biết một Thần Bảo ra đời, khi đó, Thần Lôi sẽ giáng xuống như thể muốn thử nghiệm độ mạnh của Thần Bảo, Thần Bảo càng mạnh thì chịu càng nhiều Thần Lôi. Riêng bảo vật của Thiên Kim tạo ra gọi được Thần Lôi nhưng không bị đánh trúng nên được gọi là Bán Thần bảo…

Kết quả có lẽ đã rõ, nhưng mây đen chưa tan…

Bên phía đối diện, Dương cảm thấy một cơn ớn lạnh khủng khiếp lan khắp người, hắn có cảm giác, Thần Lôi sẽ lại giáng xuống, nhưng không giáng vào bảo vật hắn tạo ra mà đánh thẳng vào hắn…

Tại sao ư? Vì hắn có Thần Phong!

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281