12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 173
Phần 173

“Trần Phi Âm!” Dương ngạc nhiên nhận ra người vừa lao đến bắt lấy quả tim chính là con trai của tộc trưởng Kỳ Lân tộc, Trần Phi Âm.

Cầm trái tim còn chưa nóng tay, Phi Âm chợt giật mình nghiêng người tránh né một chưởng đang hướng vào đầu hắn vỗ đến.

Né tránh kịp thời, Phi Âm né được chưởng vào đầu, nhưng thay vào đó, chưởng này trúng lên vai Phi Âm khiến gã mất thăng bằng ngã người về phía trước, quả tim suýt tí nữa thì rơi khỏi tay.

Người vừa ra tay là Long Ngạo.

“Long Ngạo!” Phi Âm tức giận khi nhận ra kẻ phá bĩnh là người quen cũ.

Long Ngạo khinh bỉ nhìn Phi Âm và nói: “Tức sao? Còn nhớ trước đây mày cũng làm trò đánh lén này với tao trong Tứ Linh Cảnh chứ?”

Lúc này, Đoạn Tuyệt như một bóng đen lao về phía Phi Âm, hắn vung thanh Ô Long Đao chém về phía cánh tay cầm quả tim khiến Phi Âm vội thu tay lại. Nhưng khi Phi Âm vừa thu tay, cánh tay còn lại của Đoạn Tuyệt đã giơ sẵn ra và cướp lấy quả tim.

Nhưng khi Đoạn Tuyệt vừa cướp được quả tim, Sùng Hạo cũng lao đến dùng Chấn Thiên chém đến khiến Đoạn Tuyệt phải giơ đao ra đỡ rồi hoàn toàn yếu thế bật ngửa ra. Biết Sùng Hạo được trợ giúp từ Thiên Địa Thần Trận nên bản thân không thể đấu lại, Đoạn Tuyệt ân không được phá cho hôi, liền đem ném quả tim lên cao.

Vân Phi lao lên muốn cướp, Hoài Bão cũng lao lên tranh giành.

Gần chục sợi xúc tua to lớn cũng vươn lên hòng bắt lấy quả tim, Hoài Bão bị bao vây, liền cố tiếp cận quả tim rồi dùng chân móc quả tim bay về phía Dương, còn mình thì cố thoát khỏi vòng vây của những sợi xúc tua.

Dương lúc này đã thoát ra được, hắn nhanh tay bắt lấy quả tim.

Cầm quả tim trong tay, Dương không biết phải làm gì với quả tim này.

“Quái lạ!” Dương chợt trỗi lên một cảm giác kỳ lạ, hắn biết rõ quả tim này có sức mạnh nguy hiểm và đáng sợ, nhất là khi rơi vào tay những kẻ hung ác, nhưng hắn không hề có cảm giác muốn phá hủy quả tim, cũng không hề muốn có nó.

“Giống như Nghịch Thiên Kiếm?” Dương tự hỏi, là một bảo vật có linh trí, Nghịch Thiên Kiếm có khả năng ảnh hưởng đến ý niệm của người xung quanh, khiến cho những người không được nó chọn lựa sẽ có cảm giác không hề muốn có thanh kiếm.

Nghĩa là quả tim đang làm cho không ai có ý định phá hủy nó, một khả năng tự vệ đỉnh cao.

Ngoài ra, Dương còn phát hiện ra một điều khác…

Nhìn Dương cầm quả tim trên tay, nhiều người không khỏi dấy lên hy vọng, rằng vị Âm Vương Tà Phật này có thể khống chế quả tim, ngừng cuộc tàn sát của những sợi xúc tua lại trước khi tất cả người và bá vương trùng ở đây hoàn toàn bị tiêu diệt.

Dương vẫn cầm quả tim trong tay, đưa mắt nhìn khung cảnh như địa ngục tận thế, sau đó hắn lao đến nơi một người đang bị xúc tua khống chế gần đó…

“Cứu! Âm Vương, cứu…” Người này đã rơi vào tuyệt vọng, dù trước đó từng cười nhạo Âm Vương Hữu Thực, nhưng giờ lại giơ tay về phía Dương, thành khẩn cầu xin.

Dương tiến đến phía người này, hắn đưa tay ra.

Hy vọng thắp lên trên mắt người kia, cứ tưởng Âm Vương sẽ nắm tay hắn, cứu vớt hắn, nhưng không.

Phập!

Cánh tay bọc trong hắc kim của Âm Vương Tà Phật cắm thẳng vào ngực trái của kẻ cầu cứu, ngay vị trí quả tim hắn, rồi có âm thanh nghe như quả tim bị bóp nát. Kẻ cầu cứu nhìn Dương bằng ánh mắt không cách nào ngờ tới, rồi hắn nhắm mắt…

Dương kéo cơ thể kẻ này ra và ném lên cao, một tên đại âm binh liền lao đến bắt lấy cơ thể gã và vác trên vai.

Dương lại tiến về phía một người khác, lập lại hành vi tàn ác trước đó rồi ném xác lên vai đại âm binh.

Cứ tưởng được cứu, nào ngờ, một ác ma bị đánh bại, một ác ma khác lại lên ngôi.

“Tà Phật, Âm Vương, đúng là một kẻ âm tà hiểm ác, hắn đã bán mình cho ác quỷ, giờ đây hắn giết và thu xác chúng ta để gia tăng lực lượng cho đội quân âm binh của hắn!” Có người tuyệt vọng oán hận nói.

“Lý Hữu Thực chó chết! Bình Thường chó chết! Trước thì mày phản bội đồng loại theo phe bá vương trùng, sau thì mày bán linh hồn cho quỷ dữ, mày sẽ đầu thai làm chó!”

“Phản bội sư môn, phản bội đồng loại, phản bội chính nghĩa, mày là đồ thối tha!”

“Thằng mắc dịch!”

“Cô Vy sẽ hiếp dâm mày! Xã hội sẽ cách ly mày!”

“Đụ má mày!”

“Hết rồi! Hắn có quả tim, lại được Thiên Địa Thần Trận trợ giúp, còn ai có thể ngăn cản hắn nữa…”

Tiêu Hồn cũng bị một xúc tua trói chặt, Ẩn Đoan Trang đang cố gắng cứu hắn ra, nhìn thấy hành vi tàn ác của Dương, nàng hướng về phía Ẩn Thục Trinh trên cao và gào thét: “Thục Trinh! Mày đang nối giáo cho giặc! Mày không xứng là người nhà họ Ẩn! Tiêu công tử mà có mệnh hệ nào thì cả Ẩn gia sẽ tìm chúng mày để báo thù! Mày và Lý Hữu Thực sẽ sống không bằng chết!”

Ẩn Thục Trinh dường như không nghe thấy, vẫn chú tâm khởi động Thiên Địa Thần Trận.

Nghe tiếng Ẩn Đoan Trang chửi rủa, Dương tiến về phía nàng.

Nhìn Dương lạnh lùng trong lớp giáp hắc kim với cánh tay đẫm máu, Đoan Trang không còn mồm mép chửi rủa, nàng run rẩy nhìn Dương bằng ánh mắt sợ hãi, rồi, nàng lắp bắp cầu xin: “Tha cho Tiêu công tử… Xin hãy tha cho Tiêu công tử! Chỉ cần ngươi tha cho Tiêu công tử, ta nguyện làm trâu làm ngựa…”

Phập!

Mặc kệ Đoan Trang van cầu, Dương đâm tay vào ngực Tiêu Hồn và bóp mạnh.

“KHÔNG!!!” Đoan Trang tuyệt vọng gào thét, nàng cắn răng xông lên liều mạng với Dương.

Phập!

Như không đáng để tâm, Dương cắm tay vào ngực Đoan Trang, nắm lấy quả tim nàng, siết mạnh, rồi quay đi.

Dương vẫn đang lần lượt tìm đến từng người trong tiếng gào thét có, chửi rủa có, van xin có, nhưng hắn không buông bỏ một ai. Số người càng nhiều, Dương càng gọi nhiều âm binh để vác những cơ thể đi theo hắn.

Đột nhiên, người đầu tiên bị Dương tấn công đang nằm trên vai đại âm binh bất ngờ tỉnh dậy, hắn sờ lồng ngực mình và phát hiện ra quả tim vẫn còn nguyên, lồng ngực thì đang được sinh mệnh lực dồi dào chữa trị.

Gã nhớ lại trước đó, đúng là Dương đã cầm lấy tim gã và siết mạnh, nhưng thứ bị bóp vỡ không phải quả tim, mà là một thứ gì đó đang bám vào tim gã.

Những người khác cũng dần tỉnh dậy.

Đám đông la ó im bặt, rồi chợt trong đám đông này, một người đột nhiên ngửa mặt lên trời, mắt trợn trừng, rồi hai khóe mắt của hắn chảy ra hai hàng lệ máu, không chỉ mắt mà cả tai, mũi, miệng của hắn cũng chảy máu, kết hợp với nét mặt kinh hoàng của hắn trông cực kỳ ghê rợn.

Rồi từ ngực trái kẻ này, những sợi tơ đỏ tía từ trong tim mọc ra đâm xuyên lồng ngực, bò lên dần phủ khắp cơ thể gã.

Lúc này, những người bị Dương tấn công và ném cho đại âm binh đã tỉnh lại và nhận ra nguyên do, liền gào to: “Là ký sinh! Khi những sợi tơ tấn công đã để lại mầm mống ký sinh trong tim chúng ta! Tà Phật tấn công chúng ta thật ra là ra tay tiêu diệt mầm mống ký sinh, cứu mạng chúng ta!”

Những người trước đó chửi rủa Dương thậm tệ giờ quay sang tung hô, nịnh bợ, chỉ mong được Dương để mắt và ưu tiên cứu trước.

“Tà Phật thật vĩ đại! Mặt tà tâm phật! Bị chúng ta chửi rủa thậm tệ vậy mà ngài vẫn không để tâm, chỉ tận lực cứu người!”

“Đừng gọi là Tà Phật hay Âm Vương nữa! Gọi ngài là Thánh Phật hay Thiện Vương đi! Gộp chung là Thánh Thiện!”

“Hay cho Thánh Thiện! Thánh Thiện Chiến Hoàng! Một vĩ nhân cao cả, một anh hùng bác ái, một thiên tài hoàn hảo!”

Ẩn Đoan Trang cũng đã sớm tỉnh lại, nghĩ đến bản thân từng chửi rủa thậm tệ vậy mà Lý Hữu Thực vẫn ra tay cứu giúp, lại còn không thèm một lời nào thanh minh cho bản thân, đây mới xứng là anh hùng, đây mới gọi là vĩ đại. Lén liếc nhìn Lý Hữu Thực, Đoan Trang đặt tay lên ngực mình, cảm nhận quả tim mình đập thình thịch trong ngực mà nàng lại có cảm giác như quả tim này đã bị gã đàn ông lạnh lùng vĩ đại kia lấy mất.

Bên cạnh Đoan Trang, Tiêu Hồn lại tỏ vẻ khó chịu cay cú, gã Âm Vương Tà Phật kia luôn bị hắn xem thường, giờ lại trở thành anh hùng được mọi người tung hô, còn hắn thì bị nhấn chìm, trở thành một kẻ thê thảm chịu ơn của Lý Hữu Thực như bao người khác, còn đâu uy danh của một thiên tài hàng mười Hùng Vương Bảng, kẻ mà trước đây mỗi khi xuất hiện lại khiến dân tình xôn xao.

Hoài Bão và Sùng Hạo thì đã nhận ra hành động của Dương từ sớm, cả hai sau khi giải cứu một vài người khỏi những xúc tua liền tiến đến hỏi Dương: “Cần trợ giúp không?”

Dương lắc đầu đáp: “Cần dựa vào quả tim để cảm nhận được chính xác vị trí ký sinh và dùng sinh mệnh lực chữa trị quả tim sau khi phá hủy ký sinh. Việc này chỉ ta làm được.”

Hoài Bão nhìn xung quanh, tuy ba người họ tích cực cứu trợ nhưng khung cảnh vẫn không khác nào tận thế, hắn nói: “Chúng ta cần lúc này là một nơi an toàn!”

Trong Địa Tâm Cảnh này, nơi an toàn nhất chính là tổ bá vương trùng, nhưng nơi này hiện tại lại diễn ra khung cảnh tàn sát.

Chợt Dương, Hạo, Bão cùng giật mình nhìn ra rồi cùng thốt lên: “Nguy to!”

Nguy to là vì, những kẻ bị ký sinh bộc phát, những sợi tơ đã phủ kín cơ thể bọn hắn, biến bọn hắn thành những sinh vật giống như được tạo thành từ những sợi tơ màu đỏ tía, và sau lưng mỗi tên mọc ra một đôi cánh cũng kết thành từ tơ.

Vỗ cánh bay lên, dang tay, ngửa mặt lên với thần thái cung kính và thánh thiện, những sinh vật này cùng thì thầm một câu với giọng điệu thành kính: “Nguyện trở thành Thiên Sứ, phục vụ Chúa Trời, bảo vệ thế giới!”

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281