12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 231
Phần 231

Trong tiếng mưa giông, Tích Thi mơ màng gần như đi vào giấc ngủ, nhưng bên cạnh có những tiếng động lạ khiến nàng tò mò vểnh tai lắng nghe.

Tiếng thì thầm?

Sau đó là âm thanh kỳ lạ tạo cảm giác ngọt ngào và kích thích, tiếng hôn môi?

Tích Thi nghĩ là mình nghe nhầm, ở đây chỉ có nàng, Tịnh Nghiên và Ngụ Kiên, chị em nó thật sự loạn luân với nhau sao?

Tích Thi khẽ nghiêng đầu nhìn sang, nhưng vì quá tối nên không thấy được gì.

Sau đó là tiếng trở mình, tiếng sột soạt của quần áo.

Tích Thi nín thở, mắt nàng cố mở to để nhìn trong bóng tối, nhưng thứ nàng thấy chỉ là một khối đen đang ngồi dậy.

Thầm nghĩ chắc Dương bị kiến cắn đít nên ngồi dậy gãi, Tích Thi tự cười bản thân nghĩ bậy bạ.

Chợt một tia chớp nhá ngang bầu trời, cả thế giới nhỏ sáng rực, giang phòng tối om cũng sáng bừng lên.

Mà khi gian phòng sáng lên, cái khối đen mà Tích Thi nghĩ là Dương đang bị kiến cắn cũng lộ rõ. Dương đang quỳ, bên dưới là Tịnh Nghiên, tay Dương vịn đôi chân trần đang khép nép của nàng. Và điều hấp dẫn ánh mắt nhất chính là cái khúc thịt to dài gân guốc của Dương đang chực chờ xông vào giữa hai đùi của Tịnh Nghiên.

Cái thứ kia trông đủ đẹp đẽ, cũng đủ nam tính, trông như một tạo tác hoàn hảo trong những giấc mộng tình của mọi người phụ nữ trên thế gian.

Hấp dẫn đến nỗi Tích Thi vô thức thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Tiếng thốt của Tích Thi đủ lớn để Tịnh Nghiên và Dương nghe được. Khi hai người còn bối rối chưa biết xử lý tình huống thế nào thì đột nhiên có một tràng âm thanh nghe như thác lũ đang đổ về.

“Lên tầng trên nhanh!” Dương lắng nghe rồi lập tức mặc lại quần và giục Tích Thi cùng Tịnh Nghiên.

Mưa dai dẳng khiến nước từ chỗ cao dồn về chỗ thấp gây ra lũ quét, với tình trạng không dùng được linh lực của bọn Dương hiện tại thì có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Tịnh Nghiên và Tích Thi được Dương đỡ lên tầng trên, tầng trên là nơi mới được Dương xây thêm, tầng này được kết từ những thanh gỗ khá lớn, bốn phía để trống, phía trên lắp đặt một mái lá để che mưa, ngoài ra còn có một cái lò đất để đốt lửa sưởi ấm.

Nước lũ từ trên thác đổ xuống rồi nhanh chóng chiếm hữu mặt đất và dâng cao, dâng qua tầng dưới căn nhà rồi dâng đến tầng trên, đến lúc này Tích Thi và Tịnh Nghiên mới biết vì sao Dương mất công đi xây một cái tầng nhà không vách. Dương tháo chốt và tầng nhà này trở thành một chiếc bè nổi lên theo nước lũ.

Ở một thế giới lệ thuộc vào linh lực thì những kỹ năng sinh tồn như thế này gần như không tồn tại vì chẳng ai cần đến, nhưng đối với những người trải nghiệm như Tịnh Nghiên và Tích Thi mới nhận ra sự cần thiết và thú vị, trong mắt hai nàng lúc này, Dương không những thể hiện tài, đức, trí tam toàn trong cuộc thi mà còn thể hiện sự thú vị, bản lĩnh, mỗi tội hơi bị dâm dê, không những trộm đồ lót hai nàng mà còn thường xuyên nhìn lén, giả vờ vô ý động chạm mông, ngực, còn hay trêu ghẹo, tán tỉnh, nhưng hai nàng không hiểu sao cái sự dâm dê của hắn không hề phản cảm mà còn khiến hai nàng cảm thấy đáng yêu.

Chống được cơn lũ, nhưng điều tiếp theo ba người cần đối mặt là cái lạnh. Chiếc bè này Dương không dựng vách vì sợ gió tạt sẽ lật bè, đổi lại, ba người phải chống chịu từng cơn gió thấu xương lùa qua.

Có một bộ lông thú từ con lợn rừng Dương săn được và hai chiếc chăn do Tịnh Nghiên kết từ dây rừng, nhưng những chiếc chăn thô sơ này cùng bếp lửa nhỏ là không đủ, mỗi người một chăn ngồi co ro trong gió lạnh.

“Ngụ Kiên!” Đang ngồi, Tịnh Nghiên chợt gọi Dương.

Thấy Dương âu yếm nhìn mình, gương mặt xinh đẹp nhợt nhạt vì lạnh của Tịnh Nghiên hơi ửng hồng lên, nàng the thẻ nói: “Đắp chung chăn với chị cho ấm!”

Dương liền nhích đến ngồi sát vào Tịnh Nghiên, thay vì mỗi người một chăn thì giờ hai người cùng quấn hai chiếc chăn, vai kề vai, tay nắm tay, cảm giác ấm áp hơn rất nhiều…

Có thể nói, Tịnh Nghiên chưa bao giờ trải qua nguy hiểm như hiện tại, cũng chưa từng có cảm giác bình yên và hạnh phúc như lúc này.

Còn Tích Thi ngồi đối diện, nhìn vẻ mặt hạnh phúc của Tịnh Nghiên mà lòng nàng ghen tức không chịu nổi. Đúng là loạn luân đấy, nhưng nếu Tích Thi cũng có một đứa em trai hoàn hảo như Ngụ Kiên thì mang cả tiếng loạn luân lẫn phản bội chồng thì nàng cũng chấp nhận.

Ngày xưa thua Tịnh Nghiên về cả nhan sắc lẫn gia thế, ngày nay đã trở thành vợ của gia chủ nhưng cuối cùng Tích Thi vẫn thua Tịnh Nghiên, cảm giác thất bại và ghen ghét khiến nàng uất ức đến rưng lệ, công thêm cái lạnh khiến đôi vai mỏng manh của nàng run lên từng hồi.

Dương nhìn thấy Tích Thi đang run lên vì lạnh, muốn gọi nàng sang nhưng chưa biết nên nói thế nào cho đẹp lòng cả hai người đẹp.

Tịnh Nghiên biết Tích Thi đang rất lạnh và cô đơn, cũng biết Dương đang khó xử, lại nhớ lúc nàng bị hút vào Thế Giới Chỉ thì Tích Thi vì muốn cứu nàng nên mới bị hút vào theo. Tịnh Nghiên muốn gọi Tích Thi sang ngồi cùng, nhưng nếu nàng gọi thì Tích Thi chắc chắn sẽ không sang. Thế là nàng nghĩ ra một cách, tay nàng đang nắm tay Dương trong chăn, nàng dùng ngón tay chỉ vào Dương rồi lại kéo tay Dương hướng về phía Tích Thi.

Dương hiểu ý, cảm động trước tấm lòng bao dung của Tịnh Nghiên, hắn yêu thương vuốt ve tay nàng rồi nói với Tích Thi: “Gia chủ phu nhân sang ngồi cùng chị em ta nhé, ba người cùng đắp chung chăn sẽ bớt lạnh nhiều lắm! Ui da!”

Dương nói hết câu thì la lên một tiếng rồi khó hiểu nhìn sang Tịnh Nghiên, nàng vừa véo hắn một cái rõ đau.

Tích Thi vốn không muốn qua đắp chung chăn với Tịnh Nghiên, nhìn Dương đột nhiên la đau rồi nhìn Tịnh Nghiên liền đoán ra rằng Tịnh Nghiên đang ghen.

“Ghen sao? Được, ta cho ngươi ghen sặc máu luôn!” Nghĩ trong lòng, Tích Thi liền tiến đến ngồi bên cạnh Dương, đem cơ thể mềm mại của nàng nép vào người Dương, lại còn chủ động kéo tay Dương vòng qua ôm vào eo mình, sau đó nàng liếc Tịnh Nghiên tựa như một lời khiêu chiến.

Tịnh Nghiên cũng trừng mắt đáp lại, nàng ghen là thật, nhưng cái véo kia là nàng cố tình làm để khiến Tích Thi chịu sang ngồi cùng.

Chỉ có Dương là sướng nhất, trong mưa lũ mà được ngồi ôm hai cơ thể mềm mại thơm tho, hai gương mặt xinh đẹp yên bình ngủ tựa vai mình, hắn không cần làm tình cũng đủ thỏa mãn đi vào giấc ngủ dịu dàng…

Sáng, Dương thức dậy, hai người đẹp vẫn yên lành ngủ trong vòng tay. Chiếc bè được cột lại nên không bị trôi xa, Dương nhẹ nhàng đặt hai nàng nằm xuống rồi đi rửa mặt và tìm chút cá ăn sáng.

Tịnh Nghiên và Tích Thi vẫn mơ màng nằm ngủ ôm lấy nhau, cảm giác ấm áp từ cơ thể đối phương khiến hai nàng đều lầm tưởng đối phương là Dương.

Tích Thi bắt đầu dùng kỹ năng quyến rũ của mình, nàng dùng tay dịu dàng vuốt ve cổ đối phương trong khi cơ thể nàng uốn éo cọ mình vào đối phương.

Tịnh Nghiên tưởng rằng Dương đang âu yếm mình, nàng ngoan ngoãn ưỡn người đáp lại, tay nàng nắm lấy tay đối phương để cùng đối phương vuốt ve từ cổ lên mặt mình.

Chân hai nàng cọ vào nhau, một người chủ động, một người vô thức, nhưng đều chung mục đích là tìm kiếm sự động chạm nóng bỏng đến từ khúc thịt dài giữa hai chân đối phương.

Nhưng tìm mãi không thấy…

Hai hơi thở dồn dập đang mỗi lúc một gần kề nhau, một đôi môi quyến rũ khiêu khích, một đôi môi ngoan hiền chờ đợi.

Chạm vào nhau.

Hai chiếc lưỡi thơm tìm đến nhau để nêm nếm hương vị tình ái ngọt ngào.

Ngực nép vào ngực, cảm giác có chút kỳ lạ…

Trùng hợp thế nào, cả hai cùng rên lên một tiếng khe khẽ.

Rồi giật mình mở mắt nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của đối phương, hai đôi môi lập tức rời nhau và cùng hét toáng lên.

Dương nghe tiếng hét lập tức chạy về, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị hai nàng lao vào đấm túi bụi.

“Đồ Ngụ Kiên chết bầm!”

“Dâm tặc!”

“Biến thái!”

Dương ôm đầu ăn đấm nghe chửi đến khi no đòn cũng không hiểu mình có tội gì.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281