12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 245
Phần 245

Màn sương âm u che phủ cả vùng trời, những trận động đất, những tiếng rú ghê rợn cứ thỉnh thoảng vang lên tạo cho người ta cảm giác bất an và sợ hãi.

Đi trong màn sương, cô gái trẻ xinh đẹp cứ thỉnh thoảng lại giật mình, bờ vai mỏng manh cứ khẽ run lên trong cơn hoảng sợ.

“Tế Sương đừng sợ, có ta và Tú Kinh ở đây, chỉ cần không gặp phải âm dương quái cấp Đế thì chúng ta không có gì phải sợ.” Đi sau lưng cô gái, một gã thanh niên hơi ốm và nhỏ con trấn an.

Một người khác đi bên cạnh cô gái gật đầu nói: “Đúng vậy, dù gặp Đế thú ta cũng tự tin có thể dẫn nàng an toàn rời khỏi.”

Người vừa nói có thân hình cường tráng, ăn mặc bảnh bao, kẻ này tên Phong Tú Kinh, là nhân tài hàng đầu của Phong gia, một gia tộc hàng đầu trong các gia tộc và tổ chức lệ thuộc Thiên Cơ.

Kẻ nhỏ con tên là Đào Vụ, cũng là nhân tài khá nổi đến từ một tổ chức lệ thuộc khác. Còn cô gái xinh đẹp tên Tế Sương, là cô nàng mông to Dương tia được ngoài cổng Thiên Cơ.

Đào Vụ, Phong Tú Kinh và Tế Sương vô tình gặp nhau trong hành trình Âm Dương Lộ, vì đều là nhân tài nổi tiếng của các gia tộc lệ thuộc Thiên Cơ nên cả ba từng giao lưu quen biết, nhanh chóng kết thành nhóm để cùng đi.

Trước sự trấn an của Phong Tú Kinh và Đào Vụ, Tế Sương gật đầu nói lời cảm ơn rồi quay ra định đi tiếp, nhưng chưa kịp đi thì nàng giật mình khi thoáng thấy một cơ thể người đẫm máu từ đâu rơi bộp xuống nằm thoi thóp trong màn sương ở cách nàng vài bước chân.

Tuy khó nhìn rõ nhân diện, nhưng dựa vào cảm nhận linh lực, Tế Sương cảm giác có chút quen thuộc, linh lực kẻ này giống hệt của tên thanh niên xếp hàng sau lưng nàng ngoài cổng. Sở dĩ Tế Sương nhớ được là vì khi xếp hàng, không biết vô tình hay cố ý mà tên này đã chạm tay vào mông nàng, lúc đó người phát ngôn của Thiên Cơ đang phát biểu nên nàng không dám phản ứng.

Tất nhiên đồi bại cỡ đấy thì ít ai bằng Dương. Để đánh bại Tiên thi cấp Chúa Tể trong thời gian ngắn nhất, Dương đã dùng gần như toàn bộ thực lực của bản thân, gây ra một trận náo động lớn và khiến không ít âm dương quái cấp Tướng, cấp Vương bị vạ lây. Sau đó Dương vận công cố gắng hấp thu linh lực tản ra từ Tiên thi đã bị đánh bại, cuối cùng dùng liên tiếp bốn bước Dạ Hành để chạy đi, tránh khỏi những âm dương quái cấp Chú Tể thấy động mà đến.

Tuy hấp thu vội vã rồi bỏ chạy, nhưng lượng linh lực tự nhiên Dương hấp thu được khá dồi dào và vượt quá giới hạn xử lý của tầng Thôn Thiên Địa hiện tại, công với việc liên tục sử dụng Dạ Hành cho nên linh hồn Dương vừa bị quá tải vừa bị tê liệt, chỉ có thể nằm một chỗ chờ đến khi linh hồn ổn định lại.

Phong Tú Kinh và Đào Vụ cũng nhanh chóng phát hiện ra Dương. Sau khi xác định xung quanh không có âm dương thú, ba người mới dám đến xem xét tình hình của Dương.

“Thằng này hình như vào cổng cùng lúc với chúng ta mà?” Đào Vụ nhớ mang máng nói.

Tế Sương gật đầu xác nhận: “Đúng vậy!”

Phong Tú Kinh nhìn thương tích trên người Dương rồi bật cười: “Chắc là hổ báo đi săn âm dương quái phải không? Đâu phải âm dương quái nào cũng như nhau? Ngay cả ta còn phải cẩn thận suy nghĩ và chọn lựa âm dương quái thích hợp mới dám săn.”

Đào Vụ gật gù: “Tú Kinh nói chí phải, săn âm dương quái cần thực lực và trí tuệ vượt bậc, tuy đến được đây thì ai cũng là nhân tài, nhưng nhân tài cũng có nhân tài này nhân tài nọ, đúng không?”

“Đúng vậy, nhân tài khác ta không biết, nhưng Đào Vụ ngươi có thể nói là nhân tài trong nhân tài.”

“Quá khen, so về tài trí thì ta khá tự tin, nhưng so về thực lực thì ta vẫn kém Phong Tú Kinh ngươi một bậc!”

Vì có mặt Tế Sương xinh đẹp nên Phong Tú Kinh và Đào Vụ không ngại tâng bốc lẫn nhau và cũng là tự nâng bi bản thân mình.

Hai thằng tự sướng làm Dương thấy nhợn cổ họng, muốn nôn ọe nhưng cơ thể không cử động nổi.

Thấy thế, Tế Sương cúi xuống hỏi: “Ngươi ổn chứ?”

Dương chưa kịp mở miệng đáp lời thì Đào Vụ đã chen vào nói: “Người hắn đầy mùi máu, rất có thể sẽ hấp dẫn lũ âm dương quái cấp cao, tốt nhất là cứ mặc kệ hắn và đi thôi!”

Đào Vụ vừa nói xong, Phong Tú Kinh liền nghiêm trọng nói: “Ta cảm giác được có một âm dương quái rất mạnh đang tiến đến!”

Nghe thế, Đào Vụ đắc ý nói: “Đấy! Ta nói cấm có sai! Mau rời khỏi đây thôi!”

Thực tế Phong Tú Kinh làm sao cảm giác được trong màn sương âm u dày đặc này, hắn muốn bỏ Dương lại nhưng không muốn nói thẳng nên đã bịa ra chuyện cảm nhận thấy âm dương quái tiến đến.

Muốn nhanh chóng rời đi, nhưng thấy Tế Sương nhìn Dương chần chừ, Đào Vụ giục: “Đi thôi! Mang theo hắn chỉ khiến chúng ta càng thêm nguy hiểm.”

Nhìn thấy sự khó xử trên mặt Tế Sương, Dương gắng gượng nói: “Cứ đi đi… ta tự lo được…”

Sự thật là vậy, Dương có thể gọi Hắc Phù Đổng ra đưa hắn đi, nhưng nếu làm vậy sẽ để lộ thân phận, cho nên Dương cần chờ bọn Tế Sương rời đi.

Nhưng Tế Sương làm sao biết điều này, nàng tưởng rằng Dương không muốn làm gánh nặng cho nàng nên mới nói vậy.

Cắn răng suy nghĩ, Tế Sương biết nếu mang Dương theo sẽ khiến nàng nguy hiểm, nhưng nếu bỏ lại thì thiện tâm trong nàng không cho phép. Cuối cùng, Tế Sương dứt khoát kéo Dương dậy, cho hắn ăn một viên thuốc trị thương rồi cõng đi, vừa đi vừa nói: “Ta sẽ mang ngươi đi, nhưng nếu gặp phải nguy hiểm mà ta không lo nổi, buộc phải bỏ ngươi lại thì ngươi đừng trách ta.”

Dương vốn không cần Tế Sương giúp đỡ, nhưng được gái cõng thì có cái quần gì mà hắn từ chối.

Hết lời khuyên can mà Tế Sương vẫn làm, còn cõng Dương trên lưng, điều này khiến Đào Vụ và Phong Tú Kinh vô cùng ngứa mắt, Phong Tú Kinh tỏ ra ga lăng nói: “Thôi được rồi, để ta cõng hắn cho!”

Dương thừa biết nếu để Phong Tú Kinh cõng thì kiểu gì hắn cũng sẽ sớm bị lén giết hoặc ném dọc đường, cho nên Dương nói nhỏ với Tế Sương: “Ta đang trọng thương không thể phòng bị, nếu để ta nằm trên lưng người có ý xấu thì e là ta chết còn sớm hơn…”

Nghe Dương nói, Tế Sương suy nghĩ thấy cũng hợp lý, hơn nữa nàng cõng Dương cũng chỉ tiêu hao thêm chút linh lực, không cần thiết phải nhờ Phong Tú Kinh.

Tế Sương cõng Dương, Phong Tú Kinh và Đào Vụ dù không muốn Dương đi cùng, nhưng vì sĩ gái nên cũng không thể bỏ Tế Sương lại, đành đi cùng nhau.

Âm Dương Lộ không có đường đi cố định, chỉ cần liên tục di chuyển thì đến một thời điểm nào đó sẽ ra khỏi màn sương và đến khu vực mới. Bốn người đi được một đoạn, Phong Tú Kinh phát hiện một âm dương quái cao tầm ba mét, sức mạnh ngang tầm Linh Tướng cao cấp.

Thấy Phong Tú Kinh và Đào Vụ lấy vũ khí ra, Dương yếu ớt nhắc: “Tốt nhất đừng động vào nó!”

Nghe Dương nói, Phong Tú Kinh khó chịu hỏi: “Tại sao?”

Đào Vụ thì châm chọc: “Ngươi biết Phong Tú Kinh là ai không? Là thiên tài trăm năm có một của Phong gia, ngươi nghĩ Linh Tướng cấp cao có thể làm khó hắn sao?”

Nghe thế, Phong Tú Kinh tỏ ra rộng lượng xua tay nói với Đào Vụ: “Đừng trách hắn. Chắc hắn bị đánh nặng quá nên sinh ra sợ hãi, chúng ta hành động nhanh kẻo con quái chạy mất!”

Nói xong hai người xông về phía con quái.

Phong Tú Kinh và Đào Vụ đều là nhân tài hàng đầu được gia tộc và tổ chức bồi dưỡng đặc biệt, chưa đến ba mươi tuổi đã đạt đến cấp bậc Linh Vương, cho nên cả hai rất tự tin sẽ dễ dàng tiêu diệt âm dương quái cấp Tướng.

Phong Tú Kinh dùng kích, Đào Vụ dùng đao, khi hai người lao đến và tung chiêu, chỉ trong chớp mắt, mũi kích đã đâm xuyên qua ngực con âm dương quái, còn đường đao thì chém con quái rơi đầu.

Con quái to lớn đổ gục khiến mặt đất rung động, Phong Tú Kinh và Đào Vụ trong tư thế thật ngầu quay lại nhìn Tế Sương và Dương với vẻ mặt đắc thắng.

Nhưng khi nhìn lại, cả hai giật mình nhìn thấy Tế Sương đang cầm cung và giương một mũi tên lập lòe tia điện nhắm về phía bọn hắn.

Cùng lúc đó, con quái vật đột nhiên bật dậy, từ cái cổ bị cắt đứt mọc ra một khối đen sần sùi quái dị, Phong Tú Kinh và Đào Vụ liền giật mình nhận ra sức mạnh của con quái vật đang tăng lên cực nhanh, đã chạm đến cấp Linh Vương và tiếp tục tăng lên.

Phập!

Phong Tú Kinh và Đào Vụ không kịp hoàn hồn, mũi tên của Tế Sương đã bay đi và cắm sâu vào khối đen trên cổ quái vật, đà tăng trưởng ngừng lại, khối đen giãy giụa trôi ra khỏi cổ quái vật, lộ ra hình thù một sinh vật giống như côn trùng, nhưng khi lộ ra thì cũng là lúc con côn trùng này chết đi vì vết thương chí mạng của Tế Sương.

Lúc này thì Phong Tú Kinh và Đào Vụ tờ mờ hiểu ra, trong con quái vật to lớn có một quái vật khác mạnh hơn đang ký sinh, khi vật chủ chết đi, quái vật ký sinh liền chiếm lấy cơ thể và bộc phát sức mạnh, cũng may là Tế Sương kịp giết chết trước khi nó kịp trở nên mạnh mẽ.

Không chỉ Phong Tú Kinh và Đào Vụ, mà ngay cả Tế Sương cũng vô cùng bất ngờ, khi Phong Tú Kinh và Đào Vụ tấn công con quái, Dương liền nhắc nàng chuẩn bị tấn công vào nơi quái dị của con quái ngay khi nó sống dậy. Tế Sương không hoàn toàn tin Dương, nàng lấy cung ra chỉ để phòng hờ, nhưng không ngờ đúng như Dương nói, con quái dễ dàng bị giết, sống dậy và xuất hiện điều quái dị ở cổ.

Nhưng làm sao Dương biết?

“Trước đó ta có gặp qua một con tương tự.” Biết thắc mắc trong lòng Tế Sương, Dương liền bịa chuyện giải thích, sự thật là Google có cả thông tin về những loại quái vật này, điều này cũng khiến Dương ngạc nhiên vì những con quái vật này do Thiên Cơ tạo ra, không ngờ Google cũng biết.

Phong Tú Kinh và Đào Vụ lúc này mới hoàn hồn lại, vì không muốn nhận mình ngu nên Đào Vụ hắng giọng nói: “Thật ra Tế Sương không cần ra tay, chúng ta chỉ muốn chờ xem con quái kia có thể mạnh lên đến mức nào, nếu thấy qua tầm kiểm soát sẽ lập tức ra tay giết chết. Đúng không Tú Kinh?”

Phong Tú Kinh liền gật đầu: “Đúng vậy! Dù có mạnh hơn nữa cũng không làm khó nổi ta.”

Lúc này con quái ký sinh đã bị lôi điện của Tế Sương nướng rụi, để lại ba thứ trông như đồng xu có hình biểu tượng âm dương, là ba chiếc huy hiệu ân dương, một loại tiền tệ đặc biệt của Thiên Cơ.

Đào Vụ dò xét cơ thể con quái to lớn và mổ ra được một huy hiệu khác. Tế Sương nhận ba huy hiệu nhưng nàng chia lại cho Phong Tú Kinh một chiếc, chia cho Dương một chiếc. Bốn người tiếp tục lên đường.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281