12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 167
Phần 167

“Vạn Lý Độc Hành ra mắt thủ lĩnh!”

Dương há hốc mồm nhìn Độc Hành cúi chào mình, mới trước đó là Nhất Ảnh cực kỳ hung hãn, giờ lại trở thành Vạn Lý vô cùng lễ phép. Dương đang tự hỏi liệu có phải tên Độc Hành này đang giả điên?

Vạn Lý Độc Hành là một trong những biệt danh mà Dương đọc được trong truyện kiếm hiệp ở thế giới cũ, sau đó hắn chôm biệt danh này cùng nhiều biệt danh khác để làm kho biệt danh bao ngầu dành cho thành viên Hắc Đạo.

Mà lúc này Dương rùng mình thầm nghĩ nếu Độc Hành biết Vạn Lý Độc Hành là biệt danh của một tên dâm tặc, nếu Sùng Hạo và Hoài Bão biết Quân Tử Kiếm và Đông Phương Bất Bại là biệt danh của hai kẻ nam không ra nam nữ không ra nữ thì có lẽ cuộc chiến tiếp theo sẽ là Độc Hành, Hoài Bão và Sùng Hạo liên thủ diệt trừ chính hắn.

Mà lúc này, Hoài Bão, Sùng Hạo đang đề phòng nhìn Độc Hành, cả hai cũng đang tự hỏi liệu tên này có đang giả điên.

Chợt Độc Hành gầm lên dữ tợn rồi lao đến dùng hai tay siết chặt cổ Dương, răng hắn nghiến ken két, mắt trợn trừng.

Rồi đột nhiên Độc Hành ngã ngửa ra đất, bất tỉnh.

“Ơ?” Dương ngơ ngác há mồm trước tình huống không thể bất ngờ hơn.

“Đứa nào lại sờ thử coi nó xỉu thật hay giả vậy?” Dương lo sợ vừa lui ra xa vừa nói.

Ba thằng nhìn nhau, không ai dám lại gần Độc Hành, cuối cùng, Sùng Hạo một tay cầm đao một tay cầm kiếm tiến đến.

Căng thẳng, Sùng Hạo khom người dò xét cơ thể Độc Hành.

“Hù!” Đột nhiên Hoài Bão hù một tiếng làm Sùng Hạo giật mình nhảy dựng lên rồi quay người bỏ chạy va vào người Dương.

“Thằng chó! Giỡn kỳ vậy!” Tỉnh hồn, Sùng Hạo tức giận mắng Hoài Bão.

Hoài Bão gãi đầu ra vẻ hối lỗi: “Xin lỗi, ta lỡ mồm.”

“Mày là quỷ chủ! Tao giết mày!” Chợt âm thanh khàn đặc phát ra khiến Hoài Bão và Sùng Hạo lạnh sống lưng, nhưng sau đó, cả hai phát hiện hóa ra Dương là thằng lên tiếng, cả hai liền lao vào đập Dương tới tấp.

“Ái! Ư! A! A!” Dương vừa rên vừa ôm đầu chạy vòng vòng, sau đó chợt hắn giật mình la lên: “Khoan! Ta có ý này!”

Lúc này, bọn Dương đang bị vây trong một cơn lốc lớn do Thánh Kỳ Khởi Phong Trận gây ra nên người bên ngoài không thấy được diễn biến bên trong. Tất cả cùng nín thở chờ đợi khi cơn lốc đang tan dần.

Rồi những bóng người lộ ra, người ta thấy Hoài Bão đứng thẳng tắp oai phong, một tay chắp sau lưng, một tay cầm Phong Vân kiếm chỉ xéo xuống đất.

Người ta thấy Sùng Hạo đứng thế đứng uy dũng, một tay gác Xích Long đao trên vai, một tay cầm Thuận Thiên kiếm ngang hông.

Người ta thấy Bình Thường đứng khoanh tay lạnh lùng, Nghịch Thiên kiếm giắt chéo sau lưng. Ba tên này đứng thành hình tam giác quay lưng vào nhau, và ở giữa ba tên, người ta rùng mình hít một hơi thật sâu khi thấy Độc Hành đang nằm sấp dưới mặt đất, không rõ sống chết!

“Ngầu vãi đạn! Ba tên này vậy mà đánh bại Độc Hành!” Có người kinh thán.

“Chẳng lẽ Hùng Vương Bảng sắp biến động!”

Trước sự kinh ngạc của những người xung quanh, Dương âm thầm tự đắc vì kế hoạch của bản thân. Hắn đã nghĩ kế lật người Độc Hành nằm sấp lại rồi ba thằng cùng tạo dáng ngầu lòi như vừa đánh bại Độc Hành để dọa nạt đối thủ.

Trong khi đang khoái chí, Dương chợt cảm thấy một cảm giác kỳ lạ dâng lên khắp linh hồn mình.

Sau lưng Dương, Hoài Bão và Sùng Hạo cũng có cảm giác tương đồng.

Trên bầu trời của Địa Tâm Cảnh lúc này, chiếc kén khổng lồ đã thu nhỏ lại thành hình dáng một người phụ nữ, toàn thân người này được quấn chi chít những sợi tơ mỏng manh màu đỏ tía.

Còn trên bầu trời bên ngoài Địa Tâm Cảnh, khi ánh bình minh vừa từ màu máu trở lại màu bình thường, trên bầu trời đột nhiên có ba ngôi sao tỏa sáng lấp lánh giữa ban ngày, ba ngôi sao này xếp thành một hình tam giác đều. Dị tượng nối tiếp dị tượng, điều mà trong suốt chiều dài lịch sử cực kỳ hiếm khi xảy ra.

Lúc này, Dương đang cảm giác linh hồn hắn đang thay đổi, giống như sắp đột phá, nhưng cũng có phần nào đó khác biệt.

Đột phá là quá trình linh hồn phát triển vượt bậc cả về lượng lẫn chất, riêng Dương lại có cảm giác như linh hồn hắn không chỉ tăng cường về lượng và chất, mà ngay cả bản chất linh hồn hắn cũng đang biến đổi.

“Vì sao?” Dương tự hỏi.

Chợt Dương nhận thấy hắn có thể cảm nhận được linh hồn của Hoài Bão lẫn Sùng Hạo cũng có những thay đổi tương tự.

Cả ba đang dần bay lên, khắp người tỏa ra ánh sáng chói lóa như ánh sao.

Trong đầu Dương chợt nghe như văng vẳng tiếng Sùng Hạo từng hỏi: “Ngươi chiến đấu vì điều gì?”

Rồi Dương lại nghe tiếng chính mình trả lời: “Ta chiến đấu vì tình yêu! Còn ngươi chiến đấu vì điều gì, Hoài Bão?”

Có tiếng Hoài Bão đáp: “Vì lý tưởng! Sùng Hạo, còn ngươi thì sao?”

“Ta chiến đấu vì đam mê!”

Tình yêu.

Lý tưởng.

Đam mê.

Trong đầu Dương, Hoài Bão và Sùng Hạo cùng nhớ lại những lần đối đầu và sát cánh cùng nhau, từ lần đầu cả ba gặp nhau trong cuộc thi liên học viện, rồi Hoài Bão và Sùng Hạo đối đầu nhau ba năm sau đó, khi Dương cùng Hoài Bão đến thung lũng Thề Nguyền, lúc Dương và Sùng Hạo kiên cường trước Đông Phương Kim Long trong Tứ Linh Cảnh và chiến một trận bất phân thắng bại ngay sau đó. Rồi Dương và Hoài Bão hợp tác chiến Mộc Tinh Xương Cuồng.

Cả ba lại nhớ đến lúc cùng nhau chiến với Kinh Vô Nguyệt và Đại Ân trên đỉnh núi lửa Phẫn Nộ.

Cùng nhau đối đầu Mạc Minh Tông Mạc Kính Vũ trong chiến trường Lê – Mạc.

Chiến với xương chân long, Bạch Kê Tinh và Long Mưu trong di tích Cổ Loa thành.

Trấn áp Tà Linh trong Phật Cảnh.

Trong mỗi cuộc chiến, ba người luôn là đối thủ của nhau, mỗi người chiến đấu vì một mục đích riêng, nhưng lại có một thứ tình bạn kỳ lạ nảy sinh giữa ba người.

Là đối thủ nhưng cũng là bạn bè.

Vì chiến mà gặp gỡ.

Vì chiến mà thành bạn.

Dù là một kẻ vì tình yêu, một kẻ vì lý tưởng, một kẻ vì đam mê. Nhưng lúc này, ba linh hồn có một sự liên kết chặt chẽ đến kỳ lạ.

Vì sao?

Kẻ chiến đấu cho tình yêu, đến khi bảo vệ được tình yêu sẽ bắt đầu hướng đến lý tưởng.

Kẻ chiến đấu vì lý tưởng, khi lý tưởng hoàn thành, hắn sẽ theo đuổi đam mê.

Kẻ theo đuổi đam mê, đạt được đam mê, điều tiếp theo hắn quan tâm chính là tình yêu.

Không phải ai cũng vậy, nhưng với Dương, Hoài Bão và Sùng Hạo chính là vậy.

Mối liên kết giữa ba người gắn bó như một hình tam giác đều, cân bằng, chặt chẽ và bền vững.

Dương, Hoài Bão và Sùng Hạo bay lên đứng ở vị trí ba hòn đá, mỗi hòn đá nằm ngay vị trí ngực trái mỗi tên trông như một quả tim đang tỏa sáng.

Nếu trước đó linh hồn của cả ba đạt đến độ mạnh cân bằng hoàn hảo thì hiện tại, linh hồn của cả ba đang cùng biến đổi, độ mạnh không ngừng tăng lên với tốc độ cũng cân bằng hoàn hảo. Ba hòn đá mỗi lúc một sáng hơn.

Rồi Dương chợt cảm thấy Nghịch Thiên kiếm trên lưng mình đang rung lên.

Đồng thời, Hoài Bão cảm thấy Kiếm Linh lần nữa tỉnh giấc.

Dương và Hoài Bão cùng nhìn về phía Sùng Hạo, hắn đang tỏa ra ánh sáng màu đỏ chói lóa.

Lúc này, từ người Sùng Hạo toát ra khí thế thần thánh và uy nghiêm khiến cho người nhìn thấy có cảm giác sùng bái muốn quỳ lạy.

Rồi Sùng Hạo giơ Thuận Thiên kiếm lên cao, một vầng mặt trời màu đỏ dần hiện lên bên trên mũi kiếm.

Nhìn vầng mặt trời, Sùng Hạo thầm nhớ đến lần đầu tiên hắn kích hoạt quang hệ trong linh hồn mình, một tia ánh sáng trắng bình thường. Trải qua bao phen chiến đấu, ánh sáng bình thường này theo sự biến đổi trong linh hồn hắn nên cũng dần biến đổi, từ quang hệ tầm thường biến dị thành một dị quang.

“Từ nay, ta sẽ gọi ngươi là Chiến Quang!”

Sùng Hạo lại nhìn Thuận Thiên kiếm, hắn luôn xem Thuận Thiên kiếm là một chiến hữu, luôn luôn sát cánh cùng nhau, nhưng đến khi gặp Vân Phi rồi chuyển sang thử dùng Xích Long đao, hắn nhận ra rằng Thuận Thiên kiếm có lẽ thật sự không phù hợp với hắn.

Nhưng không phải cứ không phù hợp là cần phải từ bỏ. Hắn sẵn sàng thay đổi bản thân để có thể phù hợp với Thuận Thiên kiếm.

Khi Sùng Hạo dứt dòng suy nghĩ, đột nhiên Thuận Thiên kiếm rung lên, lưỡi kiếm trong suốt như phát ra một lực hút để hút lấy thanh Xích Long Đao đang được Sùng Hạo giắt bên hông.

Rồi lưỡi kiếm Thuận Thiên như hóa thành chất lỏng phủ lên Xích Long Đao, lưỡi kiếm mỏng manh dung hợp cùng lưỡi đao hung mãnh thành hình một lưỡi kiếm to bản màu đỏ máu, vừa có dũng mãnh vừa có sắc bén, người không rành về kiếm cũng có thể nhìn thấy tựa như lưỡi kiếm này được cân đo đong đếm dành riêng cho Sùng Hạo.

Thuận Thiên đã tự thay đổi mình để phù hợp với phong cách chiến đấu của Sùng Hạo.

Nhìn Thuận Thiên mang hình thái hoàn toàn mới với ánh mắt như nhìn một người chiến hữu vào sinh ra tử, Sùng Hạo nở nụ cười hiếm có. Trong hình dạng này, có lẽ chữ Thuận không còn hợp với thanh kiếm này nữa.

“Ta sẽ gọi hình thái này là… Chấn Thiên! Chấn Thiên Thần Kiếm!”

XOẸT… ẦM!!!

Khi Sùng Hạo vừa dứt lời một tia sét màu lam bạc lóe ngang sáng cả bầu trời tạo ra tiếng sấm rền kinh thiên động địa.

“Là Thần Lôi Thẩm Định!” Có người sợ hãi thất thanh.

“Sao trong Địa Tâm Cảnh lại có Thần Lôi Thẩm Định?”

Nhưng không mấy ai quan tâm, vì lúc này, quanh người Sùng Hạo hiện ra một vòng xích trắng, vòng xích này đang dần tan biến.

Trong khi đó, Dương đang lèm bèm: “Hừ! Thằng Hạo chó điên này được dịp gáy to quá!”

Hoài Bão cũng tỏ vẻ bực dọc nói: “Nhanh nhanh còn đến lượt chúng tao nữa!”

Sùng Hạo lúc này lại thì thầm: ‘Đạo của ta… Là Chiến Đạo!’

Vừa nói hết câu, Chiến Quang trên người Sùng Hạo tỏa sáng rực rỡ phủ kín Địa Tâm Cảnh.

“Linh hồn của ta… Là Chiến Hồn!”

Sau lưng Sùng Hạo chợt lóe lên hư ảnh một người mặc giáp rồng, tay cầm một thanh đại kiếm, quanh thân kẻ này có một con bạch long bay lượn, tạo cho người ta cảm giác kính sợ và sùng bái như một vị chiến thần hiện thế.

Hư ảnh bạch long bay quanh người hư ảnh chiến thần chợt bay đến cuộn tròn dưới chân Sùng Hạo, hóa thành một vòng sáng trắng hình bạch long, vòng sáng này xoay tròn dưới chân Sùng Hạo.

Nhìn vòng sáng đường kính tầm một mét dưới chân, Sùng Hạo nói: “Ta gọi nơi này là Lãnh Địa, xưng hiệu là Bạch Long, cấp bậc là Chiến Hoàng!”

Mà lúc này, sau lưng Hoài Bão, một phần ba Địa Tâm cảnh chuyển màu thành âm u, một hư ảnh chiến thần hiện ra sau lưng hắn, vị chiến thần này tay cầm trường kiếm, lưng mang sáu chiếc cánh trong suốt nhưng u ám. Một đôi cánh bay xuống dưới chân Hoài Bão thành một vòng ánh sáng u ám hình đôi cánh xoay tròn dưới chân hoài bão.

Hoài Bão đứng nghiêm, phong thái thanh tao lãng tử, hắn nói: “Ta tự xưng là Ma Vũ, đột phá thành Chiến Hoàng, lập ra Ma Vũ Lãnh Địa!”

Một phần ba đỏ rực, một phần ba âm u, một phần ba còn lại của Địa Tâm cảnh trở nên tối đen.

Chắc chắn cũng có một hư ảnh chiến thần hiện lên sau lưng Dương, nhưng vì hư ảnh chiến thần này ẩn trong bóng đen nên không ai nhìn thấy, Dương cũng đứng trong bóng đen nên không ai thấy một con hắc long có cánh bay đến cuộn tròn dưới chân Dương thành một vòng tròn bóng đen hình hắc long hai cánh.

Dương chìm trong bóng tối, trong đầu thầm suy nghĩ một danh hiệu mới phù hợp với bản thân…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281