12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 196
Phần 196

Gian phòng cách ly trở nên im lặng một cách ngột ngạt sau khi Long Ngạo nói ra tình trạng của Long Thành. Ngay cả Long Chúc Lôi cũng trở nên trầm mặc nghiêm túc khác hẳn ngày thường.

Long Chúc Lôi và Long Chúc Phong tất nhiên muốn trở về, nhưng ngay cả tộc trưởng lẫn các trưởng lão cũng bất lực, họ biết họ trở về cũng vô dụng.

Với Phan Phúc Pháp, hắn muốn cùng Dương lập ra Hắc Đạo để báo thù, nhưng mối thù hắn mang cũng tương tự mối thù Dương mang, hắn muốn khiến Long tộc khiếp sợ và hối hận, chứ không muốn hủy diệt chủng tộc của chính mình.

Với Dương, lúc này trong đầu hắn không có thù hay không thù, không có thừa cơ đạp đổ, cũng không muốn làm anh hùng ra tay giải cứu, hắn chỉ thấy lo lắng, lo cho những người hắn từng tiếp xúc ở Long Thành, những người ở Lâm gia trang, những người ở hội giả kim.

Dương nhìn sang Phúc Pháp và thấy Phúc Pháp cũng đang nhìn mình, ánh mắt cả hai như đang hỏi nhau nên làm gì tiếp theo?

Lúc này, Dương lại chợt nghĩ, nếu hắn dẫn những người ở Hắc Đạo tiến đến Long Thành, dù để cứu giúp hay đạp đổ thì đều khác nào dẫn họ vào chỗ chết, chết vì một cuộc chiến không liên quan gì đến bản thân họ?

Cuối cùng, có lẽ, Dương sẽ tìm cách lần nữa xuống Long Thành, một mình.

Vừa suy nghĩ, Dương vừa vô thức rời phòng đi lúc nào không hay.

Dương rời khỏi khu y tế, hắn tiến đến một mảnh vỡ khác rộng lớn hơn và xa xôi hơn, trên mảnh vỡ này trồng một khu vườn đủ loại rau củ xanh mướt.

Dương lang thang quanh vườn rau, đến một ngã rẽ và vô tình va phải một cô nàng mang kính cận xinh xắn đang mải mê vừa đi vừa đọc một quyển sách hướng dẫn làm vườn.

Khi nhìn thấy người va chạm mình, theo ấn tượng đầu tiên của Dương thì đây là một cô nàng xinh xắn, tuy nhan sắc không quá nổi trội nhưng lại toát ra một loại khí chất khiến Dương có cảm giác như nàng đang ẩn giấu một vẻ đẹp tuyệt thế khuynh thành.

Mà khi nhìn thấy người mình va phải là Dương, cô nàng trông như hóa đá, ánh mắt và gò má xinh ửng hồng lộ rõ rằng nàng đang vô cùng bối rối.

Rồi vô tình y như sắp đặt, đó là khi cả Dương và cô nàng cùng cúi xuống nhặt quyển sách bị rơi lên và vô tình chạm tay vào nhau.

Cô nàng giật mình rụt tay lại rồi quay lưng chạy đi bỏ lại quyển sách.

“Em gì ơi quên sách nè!” Dương gọi với theo.

Nghe Dương gọi, cô nàng dừng một lúc rồi quay lại, vừa đi vừa cúi đầu như thể sợ bị Dương sờ trúng sẽ có thai.

Vừa trao quyển sách vào đôi bàn tay trắng nõn, Dương vừa hỏi: “Em tên gì?”

Cô nàng ôm quyển sách vào ngực rồi ấp úng đáp: “Ta… e… em… tên… Tử Yên…”

Đáp xong, cô nàng chạy biến đi, để lại Dương ngơ ngác nhìn theo, trong lòng thầm hỏi sao trên đời này lại có cô nàng nhút nhát đến vậy, không thua kém gì Dạ Vũ.

Thật ra Dương thế éo nào biết được, rằng trên đời chỉ có người khác sợ cô nàng kính cận này, còn nàng cũng chỉ nhút nhát với một mình hắn.

Trở lại một thời gian ngắn trước khi Dương rời khỏi Địa Tâm Cảnh…

Một bóng hình xinh đẹp lặng lẽ ngồi nhìn màn đêm, đôi mắt tím buồn ma mị ẩn chứa nỗi buồn.

Sau lưng nàng, một người khác cũng xinh đẹp không kém lặng lẽ bước đến bên cạnh.

Nhìn Tử Linh, Thiên Như Ý thấy rõ một nỗi cô đơn vô tận đang ẩn chứa trong lòng nàng.

Thiên Như Ý hỏi: “Lần trước Vy Ái kịp phong ấn ngươi lại, lần này ngươi tiếp tục thiêu đốt linh hồn, còn sống được bao lâu nữa?”

Tử Linh không đáp, ánh mắt buồn của nàng khiến người ta có cảm giác sắp rơi lệ dù khô ráo.

Thở dài, Thiên Như Ý nói: “Ta không biết giữa ngươi và Diễm Kiều ai ngốc hơn ai…”

Lần này Tử Linh cất tiếng hỏi: “Chẳng phải chính người cũng từng dùng mạng mình để đánh đổi sao?”

Thiên Như Ý gật đầu: “Phải, cả ta và Minh Châu đều đã từng, nhưng khi đó, chúng ta không còn lựa chọn nào khác, lý trí buộc Minh Châu phải chọn cái chết, cảm xúc khiến ta phải cản đường kiếm. Nhưng ngươi và Diễm Kiều thì khác, các ngươi không nhất thiết phải làm như vậy.”

Không đồng tình cũng không phản biện, Tử Linh chỉ lặng lẽ nói: “Nếu mọi thứ quay ngược trở lại, ta vẫn sẽ làm vậy…”

“Và ngươi sẽ tiếp tục chấp nhận vĩnh viễn sống cùng nỗi buồn?” Thiên Như Ý hỏi.

Tử Linh không gật đầu, đương nhiên là nàng không muốn. Nhưng nàng đâu biết làm thế nào cho hết buồn?

Thiên Như Ý nói tiếp: “Hãy xem Bích Diệp an nhiên sống cuộc sống mình thích, hãy xem Thiên Hương dù biết vô vọng nhưng vẫn kiên cường chống lại số phận… Ngươi cũng có thể…”

“Bằng cách nào?” Tử Linh hỏi.

Thiên Như Ý đáp: “Vy Ái từng trở thành Thiên Ý, Thiên Hương và Lam Ngân từng trở thành Kiều Vô Song và Lý Lung Linh…”

Thiên Như Ý cười đầy thâm ý và nói tiếp: “Lặp lại nhiều quá thì không hay ho gì, nhưng riêng với ngươi thì ta tin sẽ ngoại lệ.”

Từ sau đó, Hắc Đạo có một cô gái tên là Tử Yên, và trở lại hiện tại thì nàng đang nấp vào một góc, gương mặt đỏ bừng, tay xinh đặt lên bộ ngực sữa đang phập phồng để ngăn con tim loạn nhịp chì vì một cái chạm tay vô tình từ ai kia…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281