12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 262
Phần 262

Dương quỳ gục dưới mặt đất, hắn cảm thấy bản thân yếu ớt đến mức ngay cả thở cũng không thể, tựa như cái chết đã đến và chỉ chờ hai mi mắt nặng trĩu của hắn hoàn toàn sụp xuống.

Với đôi mắt sắp khép, Dương lờ mờ thấy ở xa xa trước mặt là một hình dáng tựa như thần thánh chí cao, kẻ này một tay cầm kiếm, một tay nâng sách và đang hướng mũi kiếm về phía hắn.

Tai Dương mơ hồ nghe âm thanh uy nghiêm của kẻ kia nói với hắn: “Ngươi sinh ra là một sai lầm, cho nên hôm nay ta chuộc lỗi…”

Rồi Dương thấy thứ giống như quyển sách trên tay kẻ đó sáng lên cùng với tiếng hô: “Phán Quyết!”

Giống như có một án tử vừa ban ra, Dương cảm thấy nặng nề tựa như cả tay chân và cổ mình đều bị xích lại bằng một xiềng xích nặng trăm triệu tấn.

Tiếp sau đó, người kia dùng tay còn lại giơ thanh kiếm trông như một sát khí chí cao lên và nói: “Trảm!”

Hoàn toàn bất lực, Dương chỉ có thể quỳ đó chờ đợi đường kiếm từ trời cao giáng xuống…

Đường kiếm không tạo ra âm thanh, nhưng sức mạnh của nó khiến cho cả thế giới rung động, giông gió rít rào, mây trời tán loạn, đất đai sụp đổ.

Cận kề cái chết, Dương dần nhắm đôi mi mỏi mệt để đón nhận kết cuộc. Nhưng khi chuẩn bị đóng mi, một vầng sáng trắng lung linh hiện ra trước mắt hắn và đón nhận đường kiếm kia.

ẦM!

Đường kiếm va vào vầng sáng trắng, vầng sáng lộ ra hình dạng một cô gái xinh đẹp tuyệt trần với sáu chiếc cánh trắng trên lưng.

“KHÔNG!!!” Dương gào lên bằng tất cả sức tàn, trước mắt hắn, sự va chạm khiến cơ thể cô gái lập tức tan thành tro bụi, nàng chỉ kịp quay lại nhìn hắn rồi hoàn toàn tan biến.

Dương muốn gào lên, muốn lao đến, nhưng hắn không còn chút sức nào, dù vậy, hắn vẫn gượng lê thân tiến đến với mong muốn gom nhặt từng hạt bụi ánh sáng để nuôi hy vọng hồi sinh cô gái.

Dương không di chuyển nổi, càng không có cơ hội để thu gom, bởi ngay khi đó, một con quạ đen lướt đến gắp lấy Dương rồi phá không gian bay mất.

Dương tỉnh dậy và nhận thấy bản thân đang nằm trên đùi Như Nguyệt, chuyện vừa xảy ra tựa như một giấc mơ và nhanh chóng trở nên mơ hồ trong ký ức của hắn.

Thấy Dương tỉnh lại, Như Nguyệt lo lắng hỏi: “Ngươi thế nào rồi? Vừa bước sang khối không gian này thì ngươi liền ngất đi.”

Lúc này Dương mới nhớ, đúng là vừa mới bước qua thì đột nhiên cảnh và cảm giác kia xuất hiện. Dương đưa mắt nhìn quanh, khối không gian này là một mảnh đất hoang tàn, giữa mảnh đất có một vết lõm, Dương có cảm giác ngờ ngợ như vết lõm này chính là vết lõm mà hắn đã quỳ trong giấc mơ kia.

Dương không còn nhớ chi tiết nội dung giấc mơ, nhưng nếu điều Dương nghĩ là đúng thì rất có thể đây là nơi đã diễn ra cuộc hành quyết trong mơ.

Nhưng giấc mơ kia và nơi này có liên quan gì đến Dương? Dương không còn nhớ nội dung giấc mơ nên cũng chẳng thể phân tích hay suy đoán điều gì, đành xem xét nơi này một hồi.

Dương thử sở vào mặt đất, những vết lồi lõm trên mặt đất đều là thật, chứng tỏ nơi này không phản chiếu hình ảnh nào. Nơi này là nơi xảy ra cuộc hành quyết trong giấc mơ của Dương, cũng có thể chính là nơi xảy ra trận chiến chia đôi thế giới.

Xem xét một hồi thì trời đã sập tối, điều này khiến Như Nguyệt và Hồng Trần cảm thấy kỳ lạ vì ở mỗi khối không gian, vị trí mặt trời lại khác nhau, thậm chí là có nơi thì sáng, có nơi đã về đêm. Với Dương thì điều này không có gì quá thần bí, chẳng qua là vì những khối không gian này phản chiếu hình ảnh ở những vị trí khác nhau trên khắp Trái Đất, dẫn đến tình trạng sáng tối cũng khác nhau ở mỗi múi giờ.

Dương nhìn lên bầu trời, mặt trời vừa lặn xuống để lại một vầng sáng đỏ rực phía chân trời, còn phía đối diện, ngôi sao đầu tiên đã hiện ra.

“Sao Hôm? Không đúng! Sao Hôm đáng lý ra phải mọc cùng hướng mặt trời lặn.” Dựa vào chút kiến thức về các ngôi sao ở thế giới khoa học, Dương có thể cảm thấy ngôi sao kia có gì đó bất thường.

Dương sực nhớ lại tinh đồ mà hắn từng thấy dưới cung điện của Bạch Điệp trong Địa Tâm Cảnh, tinh đồ đó thực ra chính là một phần của Thiên Cơ Đồ, mà người đang nắm giữ phần Thiên Cơ Đồ này ngoài hắn còn có Ẩn Thục Trinh, người đã tiến vào Thiên Cơ Cảnh theo cách hoàn toàn khác biệt.

Nghĩ đến đây, Dương mỉm cười, có lẽ hắn không cần phải vất vã mò đường ngẫu nhiên nữa, vì đã có Thục Trinh dẫn đường…

Trịnh Thiên Minh đang cùng Triệu Lãnh Thủy bàn bạc sau khi gặp được nhau.

“Xem ra nơi này không có quy tắc nào cả, nếu cứ đi tiếp thì sẽ rất mất thời gian, còn có khả năng chạm trán những người khác.” Trịnh Thiên Minh nói.

Lãnh Thủy đáp: “Với khả năng của hai chúng ta, chỉ cần không gặp tên điên Độc Hành thì còn sợ ai nữa chứ?”

Thiên Minh gật đầu: “Ta nghĩ khả năng chạm trán Độc Hành không cao, ngoài ra còn có Cửu Huyền Ngân Hà cũng rất mạnh, nhưng không cần lo, quan hệ giữa ta và nàng ấy khá thân thiết…”

“À thế à!” Một tiếng nói vang lên khiến Thiên Minh giật cả mình, người vừa nói chính là Độc Hành.

Vừa bị Ngân Hà lạnh lùng từ chối, Độc Hành vẫn còn cay cú muốn tìm ra kẻ khiến Ngân Hà từ chối hắn, nào ngờ vừa bước sang khối không gian này thì nghe Thiên Minh nói quan hệ giữa hắn và Ngân Hà khá thân thiết, câu này Độc Hành nghe như sét đánh ngang tai.

Nhìn thấy gương mặt cười nụ cười không cảm xúc của Độc Hành, mặt Thiên Minh xanh lè, dựa vào kinh nghiệm, hắn biết nụ cười kia là nụ cười lúc Độc Hành chuẩn bị ra tay tàn sát.

Đúng là cái miệng hại cái thân, cái gọi là quan hệ khá thân thiết trong miệng Thiên Minh chỉ là mình hắn tự tỏ ra thân thiết với Ngân Hà, còn Ngân Hà thì chẳng ngó ngàng gì đến hắn.

Lúc này Lãnh Thủy bước đến đứng cạnh Thiên Minh và nói: “Tiếc là ta chưa hoàn toàn đồng bộ linh hồn với cơ thể mới này, nhưng không sao.”

Sau đó nàng hướng về Độc Hành và nói: “Nhất Ảnh Độc Hành, sự hoang dại của ngươi khiến ta rất vừa mắt. Quy phục đi, trở thành hộ vệ của ta, ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh vượt qua cả tiềm năng mà ngươi có!”

Độc Hành cười gian ác đáp lại: “Nghe hấp dẫn đấy, nếu ngươi muốn quy phục ta thì ta sẽ xem xét!”

“Hỗn xược!” Lãnh Thủy tức giận quát lên, hai tay nàng lay động như đang thực hiện một linh thuật nào đó khiến sức mạnh linh hồn Trịnh Thiên Minh đột nhiên tăng vọt.

“Bại tướng mà thôi!” Độc Hành nghiêng đầu tỏ ra khinh bỉ, lớp vảy Tà Long mọc ra trên cơ thể đang hóa Quỷ của hắn trong khi hắn dậm chân lao đến tung đấm về phía Trịnh Thiên Minh.

ẦM!!!

Tại một vị trí khác, Long Thư Hồn không có sự kiểm soát của Triệu Lãnh Thủy nên lúc này nàng giống như một cỗ máy sát thủ vô tri vô giác. Long Thư Hồn chạm trán Thu Giá Nguyệt San và không nói không rằng lao vào tấn công.

Nguyệt San không hiểu nguyên do nên ban đầu chỉ cố phòng ngự, nhưng Long Thư Hồn ra tay rất quyết liệt, mỗi đòn đều mang tính diệt sát, Nguyệt San không còn cách nào khác ngoài phản kháng.

Cùng là thiên tài trên Hùng Vương Bảng đương thời, Thư Hồn xếp sau Nguyệt San, nhưng sự khống chế của Triệu Lãnh Thủy đã khiến cho sức mạnh của Thư Hồn tăng lên vượt bậc, càng chiến đấu Thư Hồn càng lấn lướt.

Như một sự sắp đặt, Hùng Thiên Hạ bước qua vách ngăn không gian và phát hiện Nguyệt San đang bị tấn công liền lao đến dùng chùy đánh bật Long Thư Hồn.

Long Ngạo cũng tìm đến, chưa kịp vui mừng thì đã thấy Long Thư Hồn bị đánh bay, gã liền tức giận xông vào.

Trong một khối không gian khác, Tiêu Hồn đang giương cung nhắm về phía Lục Văn Minh, Lúc Văn Minh không hề lo sợ mà lên tiếng nói: “Thôi nào! Ngươi biết làm thế là vô ích mà!”

Tiêu Hồn lạnh lẽo đáp: “Thì sao? Giết một lần không chết ta giết mười lần, giết mười lần không chết ta giết trăm lần, thử xem mạng ngươi nhiều hay tên ta mạnh!”

Lục Văn Minh cười cợt: “Thù dai quá đấy! Chỉ vì ta vô tình gặp ngươi đi khám sinh lý yếu ở chỗ Thánh Y thôi mà, nhưng ta có nói cho ai nghe đâu nè!”

“Còn dám nói!” Tiêu Hồn nghiến răng kéo căng mũi tên.

“Đừng phí sức vô ích. Trong này không chỉ có mỗi ta thôi đâu.”

Lời nói của Lục Văn Minh đã cảnh tỉnh Tiêu Hồn, tuy hắn tin có thể giết Lục Văn Minh nhưng cái giá bỏ ra cũng không hề nhỏ, mà sau khi giết xong thì cũng chẳng lợi lộc gì.

Cuối cùng Tiêu Hồn để lại lời đe dọa rồi rời đi.

Lục Văn Minh mỉm cười nhìn vào khoảng không trước mặt và nói: “Chơi đùa với số phận sao? Rồi số phận sẽ chơi chết ngươi!”

Hình ảnh và lời nói của Lục Văn Minh cũng hiện ra trong vầng sáng hư ảo, trước mặt kẻ quái dị toàn thân cháy đen trong cung điện sụp đổ. Trước lời nói và ánh mắt của Lục Văn Minh, gã kinh ngạc vì cảm thấy lời nói đó chính là nói với gã…

“Thú vị…” Người bị cháy đen gật gù nói, sau đó, mắt gã lại nhìn vào một hình ảnh khác, hình ảnh của một người mà gã không cách nào tác động.

Đó là hình ảnh của Ẩn Thục Trinh, nàng đang đứng trong một vùng không gian ngập tràn những ánh sao.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281