12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 146
Phần 146

“Một hòn đá!”

Cầm hòn đá trên tay, Táo Tàu đưa mắt nhìn một vòng quanh khán đài, hắn thấy rõ những cánh tay chực chờ rút vũ khí, những ánh mắt sẵn sàng nhìn máu đổ, nhưng hắn vẫn bình tĩnh giới thiệu: “Địa Tâm Cảnh này có ba đại bí mật.”

Táo Tàu chỉ tay lên chiếc kén màu đỏ tía đang ngự trị bầu trời và nói tiếp: “Bí mật thứ nhất là bên trong chiếc kén kia có gì. Không ai biết, chỉ biết có một số giả thuyết rằng, đi theo đường ống dẫn tinh sẽ vào được chiếc kén, nhưng lịch sử chưa từng ghi nhận có người nào sống sót ra khỏi ống dẫn tinh.”

“Bí mật thứ ai, chính là áp lực gì khiến cho tất cả những ai tiến vào Địa Tâm Cảnh đều bị giảm sức mạnh, ngay cả Thần cũng không thoát.”

“Và bí mật thứ ba, Địa Tâm Đồ.”

Táo Tàu nâng niu hòn đá trong tay rồi nói tiếp: “Vậy hòn đá này là gì, có liên quan đến bí mật nào trong ba đại bí mật hay không?”

“Trước khi đưa ra đáp án, Táo Tàu xin kể một câu chuyện xảy ra từ hàng nghìn năm trước, khi Địa Tâm Cảnh khai mở cách đây đã vài lần.”

Hoàng đế Lý Thánh Tông vì muốn giải trừ bí mật của Địa Tâm Cảnh nên đã cử thái sư Lý Đạo Thành và thái úy Lý Thường Kiệt dẫn theo lực lượng Ngự Long quân vô cùng tinh nhuệ tiến vào khám phá Địa Tâm Cảnh.

Trong Địa Tâm Cảnh, có thái úy Lý Thường Kiệt dẫn binh, lại có thái sư Lý Đạo Thành tham mưu, kết hợp Ngự Long quân tinh nhuệ và sự gia nhập của đông đảo quần hùng, đội quân triều Lý tìm được một số dấu vết và phát hiện một tổ côn trùng cực kỳ mạnh mẽ và thông minh.

Một trận đại chiến diễn ra, lũ côn cùng bại trận, chỉ còn một số con sống sót rời tổ, quân đội nhà Lý cùng quần hùng cũng tử thương vô số.

Sau khi quét sạch tổ côn trùng này, quân đội nhà Lý tìm được hang con chúa và phát hiện ra ba hòn đá được cất giấu trong hang.

Địa Tâm Cảnh chuẩn bị đóng lại, quân đội triều Lý mang ba hòn đá rời Địa Tâm Cảnh, chờ lần sau lại tiếp tục khám phá.

Nhưng trước khi Địa Tâm Cảnh mở ra lần nữa thì triều Lý đã sụp đổ, ba hòn đá cũng thất lạc.

“Và đây chính là một trong ba hòn đá ấy.” Táo Tàu giơ hòn đá lên cao chốt lại câu chuyện.

“Làm sao biết hòn đá này là thật hay giả chứ?” Một người thắc mắc.

“Thật hay giả ư?” Táo Tàu nhướng mày: “Tin hay không thì kệ mẹ quý khách!”

Sau đó, Táo Tàu quay lại thái độ ngọt ngào nhã nhặn nói: “Còn về câu hỏi lúc đầu, hòn đá này có liên quan đến bí mật nào trong ba đại bí mật hay không. Câu trả lời Thiên Địa Hội đưa ra là có, và nó liên quan đến cả ba đại bí mật.”

“Tất nhiên, ai tin thì mua, không tin thì thôi, thuận mua vừa bán. Hòn đá bí ẩn, giá khởi điểm ba nghìn giọt tinh dịch lục, mỗi lần tăng giá phải là bội số của một trăm giọt tinh dịch màu lục trở lên…”

Lúc này, cả Lương Diệt lẫn Tiêu Hồn đều tràn ngập tự tin, cả hai cùng có suy nghĩ rằng Lý Hữu Thực vung vãi tinh lấy le với gái nên chắc chắn không còn nhiều, chỉ cần Táo Tàu tuyên bố bắt đầu thì bọn hắn sẽ hét cái giá tối đa, vừa gây sốc vừa lấy lại toàn bộ thể diện.

Cùng nghĩ vậy, Tiêu Hồn và Lương Diệt cùng mỉm môi cười một cách đầy đắc ý…

“ĐẤU GIÁ BẮT ĐẦU!”

Ngay sau khi Táo Tàu tuyên bố bắt đầu đấu giá, không hẹn mà gặp, cả Tiêu Hồn và Lương Diệt cùng giơ bảng lên, gương mặt cả hai tràn ngập tự tin chuẩn bị mở mồm ra cái giá khủng bố…

Nhưng…

“Khoan đã!” Táo Tàu chợt dập tắt cơn nứng của cả hai.

“Xin lỗi tất cả quý khách, Táo Tàu vừa nhận được tin từ chủ nhân hòn đá, vị này đổi ý không đấu giá hòn đá nữa… Thay vào đó, hòn đá sẽ được trao tặng miễn phí cho một người do chủ nhân hòn đá chỉ định…”

Nghe thế, người tham gia hội đấu giá không khỏi xôn xao thắc mắc:

“Gì ảo vậy? Biết là thích gây sốc, nhưng sốc cũng phải hợp lý chứ?”

“Bẻ cua kiểu này thì thánh nào mà dự nổi?”

“Mà thằng nào tặng? Tặng cho thằng nào? Lý do?”

“Đừng nói là tặng cho thằng Lý Hữu Thực vì nó là nhân vật chính của buổi đấu giá này nhé, quá tay lắm rồi, tao nghỉ xem, ý tao là xem xong rồi nghỉ.”

Lúc này, Táo Tàu cầm hòn đá, hướng mắt nhìn về một phía đối diện phía Dương, rồi Táo Tàu giậm chân phóng về phía đó, thoắt cái đã đứng trước hàng ghế xa nhất, ngay vị trí một gã thanh niên trẻ tuổi khiến gã thanh niên này giật mình bật ngửa.

Dù cách rất xa nhưng nhờ giác quan của loài rồng, Dương có thể thấy đó là một gã thanh niên rất trẻ, tướng tá đại trà, gương mặt bình thường, cách phản ứng tầm thường.

Táo Tàu đặt hòn đá vào tay gã thanh niên và mỉm cười nói: “Chúc mừng, từ giờ hòn đá thuộc về quý khách.”

Nhìn hòn đá trên tay, gã thanh niên ngơ ngác: “Thuộc về ta? Nhưng ta không có tinh dịch… À ta có nhưng mỗi lần quay tay ra có vài giọt màu trắng thôi, sao đủ mua thứ này? Ngay cả vé tham dự cũng là ta nhặt được.”

Táo Tàu vẫn giữ nụ cười, nhưng nụ cười vô cảm, gã vừa quay lưng đi vừa nói: “Không quan trọng, quan trọng là quý khách có giữ nổi hòn đá này hay không. Ha ha…”

Lúc Táo Tàu rời đi, cả ngàn đôi mắt ăn tươi nuốt sống cùng hướng về gã thanh niên đang ngơ ngác cầm hòn đá bí ẩn trên tay…

Nhìn cảnh này, Dương nhếch miệng cười, hắn hé miệng nói thầm nhưng cố ý nói đủ lớn cho Thục Trinh nghe: “Xem ra ta phải ra tay làm anh hùng cứu mỹ nam, à nhầm, ra tay trượng nghĩa.”

Nghe Dương nói, Thục Trinh không khỏi bật cười, Dương lúc thì lạnh lùng, lúc thì kiêu ngạo, lúc lại hài hước, tốt bụng, tính cách thay đổi liên tục khiến cho Thục Trinh vô cùng tò mò về con người này.

Thật ra trong đầu Dương đang nghĩ cách lừa tên nhóc kia sao cho có thể vừa lấy được hòn đá vừa lấy được le với Thục Trinh.

Tiếng nói của Táo Tàu lại vang lên: “Hội đấu giá đến đây là kết thúc, cảm ơn quý khách đã tham gia. Xin quý khách lưu ý, kể từ lúc quý khách rời khỏi hội đấu giá, Thiên Địa Hội không còn bất cứ trách nhiệm gì đối với quý khách, và quý khách có mười lăm phút để rời khỏi đây. Bảo trọng!”

Người tham gia lần lượt rời đi, nhưng ai cũng biết chỉ là ra bên ngoài đài đấu giá để chờ được chứng kiến hoặc tham gia vào một màn gió tanh mưa máu…

Gã thanh niên vẫn cầm hòn đá trên tay ngồi bơ vơ trên khán đài, hắn biết bước ra ngoài thì đời hắn cũng xong luôn.

Không ai dám tiếp cận gã thanh niên vì sợ vạ lây, chỉ có Dương nán lại đến khi người rời đi gần hết thì tiến đến gạ địt, à không, là gạ gẫm làm quen.

“Ta tên Lý Hữu Thực, ngươi tên gì?” Dương giơ tay chào hỏi, không hiểu sao hắn có cảm giác rất kỳ lạ với thanh niên mới gặp lần đầu này.

“Ta tên Trục Nhật.” Gã thanh niên đáp lại, hắn cảm thấy Lý Hữu Thực này có gì đó thân quen nhưng không biết lý do.

Lúc này, người của Thiên Địa Hội hối thúc những ai còn sót lại rời khỏi để dọn dẹp.

“Đi thôi, đừng lo, ta sẽ bảo vệ ngươi!” Thấy Trục Nhật không dám bước đi, Dương trấn an, nhưng chính Dương cũng không hiểu tại sao hắn lại thật lòng muốn bảo vệ kẻ này.

Thục Trinh vẫn đang đứng chờ Dương. Thấy nàng chờ mình, Dương cảm động nói: “Chúng ta tạm chia tay nhau nhé, nếu nàng đi chung với ta sẽ gặp nguy hiểm…”

Thục Trinh làm mặt ác gằn giọng: “Đừng đuổi khéo, ta sẽ đi theo tìm cơ hội cướp hòn đá từ tay hai người các ngươi, hơn nữa, ta còn phải lợi dụng ngươi để tìm Địa Tâm Đồ!”

Thấy kiểu giả ác cực kỳ đáng yêu của Thục Trinh, Dương bật cười và cố kiềm chế cơn thèm muốn ôm nàng để mà nựng lấy nựng để. Tất nhiên Dương có thừa tinh tế để hiểu rằng Thục Trinh nói dối, nàng muốn đi cùng để trợ giúp hắn nhưng biết hắn sẽ từ chối nên mới tự biến mình thành kẻ xấu.

Thu Cúc phải theo hầu Thục Trinh, còn Ẩn Vô Tường cũng lẽo đẽo đi theo, trong đầu gã thầm nghĩ đây là cơ hội thể hiện trước Thục Trinh, cũng là cơ hội ra tay dìm chết Lý Hữu Thực.

Trong khi đó, phía bên ngoài khu đấu giá, hàng ngàn người đang chăm chú nhìn về phía cổng ra, chờ đợi bước chân của hai kẻ có thu hoạch lớn nhất ngày hôm nay, chính là Dương và Trục Nhật.

Có hai tuyệt thế thiên tài trên Hùng Vương Bảng là Tiêu Hồn và Lương Diệt đứng chặn trước cổng, không ai nghĩ là Dương và Trục Nhật sẽ thoát, càng không ai dám xen vào, chỉ đứng ngoài theo dõi chờ đợi thời cơ hôi của.

Lúc này, chợt có tiếng nhạc vang lên, cùng với đó là hai sinh vật kỳ dị chậm rãi bước ra.

Một sinh vật trông như loài dế, nó khoác áo choàng trắng, đầu quấn khăn tang, đi bằng bốn chân, mắt nó nhắm lại và hai cái chân còn lại đang kéo một cây đàn nhị tạo ra tiếng nhạc như đưa tang.

Đi song song song với dế là một con ve sầu cũng khoác áo choàng trắng và quấn khăn tang, đang vừa hát một khúc hát vừa thê lương vừa bi tráng, mỗi bước đi nó lại rải giấy xé nhỏ giả làm giấy tiền vàng bạc.

Phía xa, một gã béo ú trọc đầu, mang khẩu trang, ăn mặc kín mít thấy thế liền ngân nga hát theo:

‘Áo trắng kẻ mặn nồng tang thương.

Còn người đã âm dương đoạn trường.

Chút giấy tiền rải đường bay đi.

Lệ nhi nữ phủ lên giá y… ‘

Cũng chả ai thèm nghe gã hát, vì sau đó, từ trong cổng lại có bốn sinh vật cao to bước ra, những kẻ này thân thể cường tráng, da màu đen, mặc trang phục lịch lãm, lưng có cánh như cánh gián, cả bốn tên cùng nhau khiêng một chiếc quan tài, vừa đi vừa nhảy múa theo khúc nhạc.

Tiếp theo, một con bọ cánh cam to như xe hơi nhún nhảy bò ra khỏi cổng, trên lưng nó cõng theo ba người, là Thu Cúc, Trục Nhật và Vô Tường, riêng Vô Tường ngồi trên lưng bọ cánh cam với vẻ mặt rất miễn cưỡng.

Cuối cùng, có tiếng gió vang lên, từ trên cao, một cánh bướm khổng lồ tuyệt đẹp vỗ cánh đáp xuống bên cạnh lũ gián khiêng quan tài, Dương nắm tay dìu Thục Trinh từ trên lưng bướm bước xuống.

Bọ cánh cam thả ba người Trục Nhật xuống, cánh cam bò về phía Dương, nó quay đầu lại, hai cánh mở nghiêng ra thành hai chiếc ghế dựa êm ái. Dương mời Thục Trinh ngồi lên một ghế, còn hắn ngồi lên ghế còn lại, chéo chân chống cằm, Dương ngầu lòi dõi mắt liếc khắp xung quanh rồi cất tiếng lạnh lùng: “Đứa nào muốn chết trước, hay là… để tao giết hết?”

Khi Dương dứt lời, nắp quan tài mở ra, gần ba mươi sinh vật có đủ loại hình dáng nửa giống người nửa giống côn trùng như gián, bọ ngựa, cào cào, ong… Tất cả cùng xếp thành hàng quỳ xuống cúi đầu bên Dương.

Trước khung cảnh trước mắt, nhiều người hít một hơi thật sâu…

Có người run rẩy nói: “Âm binh… Toàn là âm binh cấp Vương từ xác côn trùng bậc cao…”

“Không thể nào…”

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281