12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 144
Phần 144

Sau cái chết của kẻ ra giá ảo, khán đài trở nên tĩnh lặng đi nhiều. Táo Tàu ra tay tàn ác nhưng không ai phản đối, vì đây là lời cảnh cáo mạnh mẽ nhất cho những kẻ có ý định báo giá láo để phá hoại cuộc đấu giá.

Cuộc đấu giá được tiếp diễn, Đông Trùng Hạ Thảo Tiên được chốt giá 2600 giọt tinh dịch trắng.

Tiếp theo là một món bảo vật, một chiếc nhẫn ba lô có chức năng phòng ngự.

“Bảo vật cổ cực kỳ hiếm thấy, Tiên bảo siêu cấp Thu Phong Chỉ, thiết kế sang trọng quý phái, ngoài chức năng lưu trữ với không gian khá rộng lớn, Thu Phong Chỉ còn có khả năng tạo ra những luồng gió làm mát và có thể tự kích hoạt để bảo vệ cơ thể người đeo nhẫn trong tình huống khẩn cấp. Thu Phong Chỉ có giá khởi điểm là 1500 giọt tinh dịch trắng, mỗi lần tăng giá không dưới 50 giọt tinh dịch trắng.”

Ngồi ở hàng ghế xa và cao nhất, Dương có thể thấy được ba người Tiêu Hồn, Đoan Trang và Đông Phấn ngồi hàng ghế đầu. Khi Táo Tàu giới thiệu chiếc nhẫn, Dương thấy Đoan Trang chỉ tay về chiếc nhẫn nói gì đó và Tiêu Hồn nghe xong gật đầu, Dương liền hiểu rằng Đoan Trang thích chiếc nhẫn này và Tiêu Hồn cũng sẵn sàng mua tặng.

Nhìn thấy cảnh này, trong đầu Dương liền nổi hứng muốn chơi Tiêu Hồn một vố như đã chơi Lương Diệt, nhưng rồi hắn tỉnh táo suy nghĩ lại: “Không ổn, mình còn quá yếu, nên hạn chế động chạm bọn Hùng Vương Bảng này, phải kiên nhẫn chờ khi nào mạnh lên rồi tính!”

Đối với hầu hết người tiến vào Địa Tạm Cảnh thì 1500 giọt tinh dịch trắng là cả một gia tài khó có được, cho nên số người ra giá cũng ít và e dè hơn trước nhiều.

“1550 Giọt!”

“1600 Giọt!”

“1650 Giọt!”

Lúc này, một giọng nói có phần quen tai vang lên khiến Dương nhìn xuống: “Bản công tử ra giá 2000 giọt!”

Đó là Thiết Công Tử Lương Diệt. Thấy Lương Diệt ra giá, Thu Cúc ngồi bên trái Thục Trinh thắc mắc: “Chẳng phải Thiết Công Tử là thiếu chủ Tân Bảo Xưởng ư? Sao lại đi mua một tiên bảo?”

Vô Tường tỏ vẻ thông thái đáp: “Vì sao ư? Đương nhiên là vì người yêu của hắn thích chiếc nhẫn này! Nếu Thục Trinh muốn, anh sẽ mua tặng em…”

Thục Trinh lập tức lắc đầu: “Không, em không muốn.”

Dương im lặng không nói gì, tuy nghe Thục Trinh nói không muốn, nhưng lúc Táo Tàu giới thiệu chiếc nhẫn, Dương cũng liếc thấy Thục Trinh cũng có vẻ khả thích chiếc nhẫn xinh đẹp này. Ngoài ra, Dương cũng đoán Lương Diệt mua chiếc nhẫn này không phải để tặng bạn gái như Vô Tường nghĩ, mà có thể Lương Diệt muốn biết cấu tạo chiếc nhẫn cổ này để làm nhái.

Cố kềm chế ham muốn cà khịa Lương Diệt, Dương lắc đầu thầm nghĩ: “Thôi, tạm tha nó lần này, còn về Thục Trinh, ta sẽ tặng cho nàng ấy thứ quý giá hơn gấp bội.”

Lúc này, một giọng khác lại vang lên: “2500 Giọt!”

Lần này là giọng của Thập Tiễn Tiêu Hồn.

Vừa ra giá xong, Tiêu Hồn chợt đứng lên, giơ tay chào về phía Lương Diệt và nói: “Tiêu Hồn muốn mua món này tặng cho Ẩn tiểu thư, xin Thiết Công Tử nể mặt, dịp khác nhất định sẽ báo đáp!”

Thấy hành động lịch sự nhưng cũng không kém phần phong độ của Tiêu Hồn, Ẩn Đoan Trang vui mừng cười tươi như hoa, Lương Diệt thì không cách nào từ chối nên đành giơ tay chào đáp lại và từ bỏ đấu giá.

Đến thiên tài Hùng Vương Bảng như Lương Diệt còn nể mặt, những người khác ai dám không cho Tiêu Hồn mặt mũi?

Thế là khán đài không còn ai ra giá, chỉ có những tiếng xì xào bàn tán:

“Quả xứng danh thiên tài Hùng Vương Bảng, phong độ ngút trời!”

“Tiêu Hồn hành xử thật tinh tế, hắn không ra giá 2050 giọt mà rao giá 2500 giọt, cái giá không cao không thấp, vừa lịch sự với Lương Diệt vừa không đắc tội Thiên Địa Hội.”

“Ẩn tiểu thư kia thật là diễm phúc!”

“Được thiên tài hạng 10 Hùng Vương Bảng vì tặng mình một chiếc nhẫn mà nợ người khác nhân tình, đây chẳng phải là niềm mơ ước của biết bao nhiêu mỹ nữ sao?”

“Giờ làm gì còn ai có gan dám ra giá, vì làm như vậy chẳng khác nào tát vào mặt Tiêu Hồn.”

“5000 Giọt!” Khi những tiếng lào xào còn chưa dứt, Dương nhẹ nhàng giơ bảng lên và ra giá 5000 giọt, gấp đôi cái giá của Tiêu Hồn.

Lúc này, khi mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình, Dương mới nhận ra tay và mồm mình đã nhanh hơn não. Hành động phá giá này của hắn không chỉ vả vào mặt Tiêu Hồn mà còn khơi lại nỗi đau trong lòng Lương Diệt.

Tiêu Hồn như chết ngồi, hắn không ngờ mình đã lên tiếng mà còn có người dám tranh mua, nếu là báu vật kinh thiên thì không nói, đây chỉ là một chiếc nhẫn không gian, dù quý hiếm cũng không đến mức không nể mặt Tiêu Hồn hắn.

Chẳng lẽ tên Lý Hữu Thực này có cam đảm gây sự với hắn, thiên tài hạng 10 Hùng Vương Bảng? Tiêu Hồn không cho là phải, hắn tự biện minh rằng Lý Hữu Thực này ngủ gật không nghe lời hắn nói, hoặc chưa ý thức được sự đáng sợ của bản thân Tiêu Hồn.

Nghĩ vậy, Tiêu Hồn đứng dậy định mở lời để Lý Hữu Thực nhượng bộ: “Âm Vương huynh, chiếc nhẫn này…”

“Mười nghìn giọt!” Tiêu Hồn chưa nói hết câu, Dương đã giơ bảng tăng gấp đôi cái giá chính bản thân hắn đưa ra trước đó.

Rao xong, trong lòng Dương thầm mắng: “Vãi! Thấy nó đứng lên tưởng nó sắp oánh mình, run quá nên lỡ mồm ra giá bừa rồi!”

Dương run quá lỡ mồm, nhưng Tiêu Hồn thì như ăn thêm một cái tát trời giáng, hắn đứng như trời trồng một hồi lâu, đến khi Táo Tàu chốt giá mười nghìn giọt cho Dương thì hắn mới tỉnh lại và ngồi xuống.

Lúc này khán giả không thể rời mắt khỏi Dương trong lốt Lý Hữu Thực, nhiều người há hốc mồm không khép lại được.

“Thằng nào vậy? Cái này không gọi là không nể mặt nữa, cái này phải gọi là đạp lên mặt Tiêu Hồn!”

“Âm Vương Hữu Thực! Kẻ này tu luyện hệ Tử Vong, cực kỳ tà ác!”

Lúc này, một số người nhìn thấy Thục Trinh bên cạnh Dương, liền có người nghĩ đến nguyên nhân: “Cô gái ngồi cạnh Lý Hữu Thực kia giống hệt Ẩn tiểu thư bên cạnh Tiêu Hồn, xem ra là tranh lấy le với gái rồi!”

“Đắc tội với Tiêu Hồn ngay trước mặt bạn gái của hắn giữa đám đông như vầy, ta nghĩ sau khi bước khỏi hội đấu giá, đời Lý Hữu Thực cũng xong luôn. Ha ha!”

Tiêu Hồn sau cơn sốc thì nhanh chóng tỉnh táo lại, hắn mỉm cười lấy lại phong thái rồi quay sang vuốt ve mái tóc Đoan Trang. Đoan Trang đang bực tức, được Tiêu Hồn vuốt tóc liền trở nên ngoan ngoãn như mèo con.

Vừa vuốt tóc Đoan Trang, Tiêu Hồn vừa nói: “Yên tâm, chiếc nhẫn kia chắc chắn sẽ thuộc về nàng!”

Đoan Trang đỏ mặt gật đầu: “Dạ!”

Câu nói của Tiêu Hồn không phải cho một mình Đoan Trang nghe, mà gần như cả khán đài đều nghe thấy, một lời hứa tràn ngập yêu thương, nhưng ý nghĩa của câu nói lại ẩn giấu sát khí mãnh liệt, chiếc nhẫn kia chắc chắn sẽ thuộc về Đoan Trang, còn có nghĩa là Tiêu Hồn chắc chắn sẽ giết Lý Hữu Thực để đoạt lại chiếc nhẫn.

Tất nhiên Dương cũng hiểu nghĩa ngầm của câu nói này, hắn không muốn động chạm Tiêu Hồn, nhưng đã lỡ động chạm rồi thì hắn cũng chẳng ngán.

Dương chợt giơ tay vẫy gọi Táo Tàu.

“Quý khách có vấn đề gì?” Với khách hàng trả giá cao, Táo Tàu lịch sự hỏi.

Thấy Dương muốn nói chuyện với Táo Tàu, có người suy đoán: “Muốn nhờ Thiên Địa Hội bảo kê sao? Ngu ngốc! Thiên Địa Hội chỉ bảo kê cho đến khi khách trao tiền nhận hàng! Từ đó về sau sống chết mặc bay!”

Người khác phản bác: “Nói vậy cũng chưa đúng, đa phần là vậy, nhưng riêng biệt trong Thiên Địa Âm Dương Đấu, hội đấu giá lớn nhất cả bốn vùng mỗi 5 năm tổ chức một lần, người tham gia đấu giá sẽ được bảo mật thông tin và được bảo kê tận răng trước khi rời khỏi địa bàn của Thiên Địa hội.”

“Nhưng đó là trong Thiên Địa Âm Dương Đấu, còn đây là Địa Tâm Cảnh.”

“Nói chung là thằng Thực này khó sống!”

Trong khi người người bàn tán, Dương cất tiếng nói: “Ta muốn giao tiền để lấy chiếc nhẫn ngay bây giờ!”

Nghe Dương nói, không chỉ cả khán đài bất ngờ mà Táo Tàu cũng bất ngờ, gã dò hỏi: “Quý khách có biết là khi tiền trao cháo múc thì Thiên Địa Hội sẽ không còn trách nhiệm gì với quý khách?”

Dương gật đầu: “Ta biết!”

Ngay sau đó, Dương lấy ra một cái bồn chứa đầy tinh dịch trắng, Táo Tàu đo thể tích để lấy đúng mười nghìn giọt rồi giao cho Dương chiếc nhẫn.

Nhìn Dương cầm chiếc nhẫn trên tay, có người hít một hơi thật sâu và thốt lên: “Khiêu khích! Trần trụi khiêu khích!”

“Chẳng khác nào Lý Hữu Thực nói: Nhẫn nè Hồn, mày có ngon đến lấy!”

Tiêu Hồn cũng hiểu ý nghĩa hành động của Dương, nhưng hắn không thể vội ra tay vì nếu ra tay tại đây có thể bị gán tội phá hoại buổi đấu giá.

Nhưng còn chưa hết!

Cầm nhẫn trong tay, Dương ngắm nghía vài cái, rồi tán thưởng: “Rất đẹp, rất độc đáo! Chiếc nhẫn này rất phù hợp với…”

Khi Dương nói, tất cả mọi người bao gồm Tiêu Hồn, Đoan Trang đều nghĩ Dương sẽ tặng nhẫn này cho Thục Trinh, thậm chí Thục Trinh cũng nghĩ vậy, nhưng…

“Chiếc nhẫn này rất phù hợp với Thu Cúc!” Dương trao chiếc nhẫn cho Thu Cúc trong cả ngàn ánh mắt ngỡ ngàng và nói tiếp: “Cảm ơn ngươi vì đã thay ta hầu hạ chăm sóc Thục Trinh suốt thời gian qua!”

“Á ĐÙ!” Có người sốc quá thốt lên.

Đạp vào mặt Tiêu Hồn, khiêu khích Tiêu Hồn, giờ Dương còn hạ nhục bạn gái Tiêu Hồn. Chiếc nhẫn mà Tiêu Hồn đứng ra nợ nhân tình để mua tặng Đoan Trang lại bị Dương dùng cái giá đắt gấp 4 lần chỉ để mua tặng cho nô tì của Thục Trinh, chẳng khác nào Lý Hữu Thực tuyên bố với mọi người rằng bạn gái của Tiêu Hồn còn thua xa con nô tì của bạn gái hắn!

Đoan Trang khóc không thể thành tiếng, Tiêu Hồn ức không nói thành lời.

Thục Trinh cũng bị sốc trước hành động của Dương, nhưng ngay sau đó nàng khe khẽ mỉm cười khi nghe Dương nói với Thu Cúc câu: “Cảm ơn ngươi vì đã thay ta hầu hạ chăm sóc Thục Trinh suốt thời gian qua!”

Lúc này, Dương lại nhìn qua Thục Trinh và nói: “Xin lỗi, ta nợ nàng một món quà, nhưng ta nghĩ trong buổi đấu giá này không có gì xứng đáng với nàng, chờ ta, nhất định ta sẽ mua món quý giá nhất trong Thiên Địa Âm Dương Đấu tặng nàng!”

Thật ra Dương chả biết Thiên Địa Âm Dương Đấu là cái mẹ gì, hắn chỉ vừa nghe qua về tên của hội đấu giá này từ miệng người khác.

Nhưng nhiêu đó là đủ, sau khi Dương dứt câu, cả hội đấu giá như nổ ầm lên trong tiếng gào thét, bàn tán của người tham gia.

“Con mẹ nó! Đây mới là cua gái!”

“So với Lý Hữu Thực, cách Tiêu Hồn thể hiện trước đó cứ như con nít chơi nhà chòi!”

“Anh Thực của lồ… lòng em!”

“Âm Vương còn nhận nô tì cho Âm Hậu không? Em xin một chân!”

Cũng từ đây, Thục Trinh bị gán cho cái biệt danh Âm Hậu, vợ của Âm Vương.

Nhưng bản thân Âm Hậu, tức Thục Trinh, lại không mấy vui vẻ với cái biệt danh này, nàng cũng không mong đợi gì từ lời hứa của Dương, nàng không cần vật gì quý giá, nhưng nàng không hiểu sao trong lòng lại thầm vui lạ trước những gì Dương đã làm…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281