12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 6
Phần 6

Sau tiếng gầm hung hãn, con khỉ trắng cầm Chiến Thần trụ đập thẳng vào nơi bọn Dương đang đứng, khiến bọn này hốt hoảng chạy tứ tán.

ẦM!

Cây trụ nặng nề đập xuống làm mặt đất rung chuyển, Dương từng bị trụ đè nên biết trụ này cực kỳ nặng, hơn nữa còn có cơ chế tự vệ mạnh mẽ, vậy mà con khỉ dễ dàng thu phục và sử dụng một cách dễ dàng, chứng tỏ cấp độ của con khỉ này cực cao…

“Linh Vương cấp cao?” Không thể hỏi Google, Dương chỉ còn cách tự suy đoán.

Nhưng suy đoán của Dương lập tức bị Vũ Lôi Phong gạt bỏ: “Không! Là Linh Đế!”

So với sinh vật hình người, các loài linh thú có tuổi thọ cao hơn nhưng trí tuệ thấp hơn và tu luyện cũng chậm hơn, vì vậy mà linh thú cấp Vương trở xuống thường yếu thế hơn so với người luyện hồn cùng cấp. Nhưng khi đột phá đến cấp Đế thì trí tuệ của linh thú bắt đầu được khai sáng và phát triển vượt bậc, cộng với thể chất mạnh mẽ, sức mạnh bản năng và kinh nghiệm chiến đấu vài trăm năm, linh thú cấp Đế lại nguy hiểm hơn so với người luyện hồn cùng cấp. Cho nên khi nghe Vũ Lôi Phong nói con khỉ khổng lồ này là một Đế thú, tất cả những người có mặt, kể cả Dương và Sùng Hạo đều không khỏi rùng mình.

Vừa đập xuống, con khỉ lập tức giơ cây trụ lên cao, để lại một rãnh sâu trên mặt đất. Con khỉ gầm thêm một tiếng rồi tiếp tục đập thêm một trụ xuống chỗ bọn Dương.

Lần này lại né được, đám đông có người tò mò hỏi: “Hình như đâu phải Đế thú? Nó đánh chậm quá!”

Người khác lắc đầu: “Không phải nó đánh chậm, mà là nó chưa hề dùng đến linh lực…”

Một người rút ra kết luận: “Nó xem chúng ta như lũ kiến, không cần phí linh lực!”

ẦM!

ẦM!

Những đòn đập trụ lông trời lở đất liên tục giáng xuống.

Phúc Pháp gọi Dương: “Cứ né như vầy không phải cách! Ngươi có thể gọi âm binh cản đường nó để chúng ta chạy không?”

Dương lắc đầu, hắn đã thử gọi từ sớm nhưng bất thành, lý do là vì điều kiện thời tiết ẩm của khu rừng này nên đa số xác người ở khu vực này đã bị phân hủy hoàn toàn sau gần 500 năm vùi lắp, chứ không được bảo quản tốt như khu vực cũ với khí hậu khô cằn và tử vong khí tràn ngập.

Thêm một trụ đập xuống, chợt một bóng người nhảy lên trụ rồi chạy dọc thân trụ để trèo lên cánh tay của con khỉ, đồng thời gọi ra một thứ khá dài được quấn kín trong một lớp vải trắng. Người này là Long Hiện, cũng là Long Ngạo.

Long Ngạo vừa chạy vừa quát lên: “Tranh thủ lúc ta quấy nhiễu nó rồi chạy đi!”

Trong mắt những người có mặt, Long Hiện này đã làm một hành động đầy nghĩa hiệp. Nhưng Long Ngạo không phải anh hùng, cũng không thích làm anh hùng, sự liều mạng của hắn là vì Thiên Ý và tiếng quát của hắn cũng là dành riêng cho Thiên Ý, nhưng hắn không hiểu Thiên Ý…

Khi Long Hiện trèo được lên tay con khỉ thì Thiên Ý lại chầm chậm lấy ra ngọn tiêu ngọc, kề ngọn tiêu lên môi thổi một khúc tiêu.

Lúc này, hầu hết người có mặt bắt đầu bỏ chạy, vài người còn lại bao gồm cả Dương, Sùng Hạo, Hoài Bão, Long Ngạo thì thay vì tập trung vào con khỉ thì lại ngạc nhiên nhìn về bóng hình xinh đẹp đang thổi khúc tiêu mê hoặc lòng người, sự mê hoặc cấp độ linh hồn.

“Tình Yêu?” Dương kinh ngạc tự hỏi, để có thể luyện thành thuộc tính đặc biệt này thì cần có một tình yêu to lớn đến dường nào? Hay nàng cũng như Diễm My, mang thuộc tính phi nguyên tố bẩm sinh, hoặc như hắn, thừa hưởng từ Nữ Thần?

Nhưng đây đâu phải lúc để Dương suy đoán, khúc nhạc của Thiên Ý khiến cho con khỉ khổng lồ có chút phân tâm, nhưng ngay lập tức tỉnh táo ra và hung tợn vỗ bàn tay to tướng xuống đầu Thiên Ý…

ẦM!

“Thiên Ý!” Long Ngạo đang bám trên tay còn lại của con khỉ lo lắng gọi to, nhưng khi khói bụi từ cú đập tay tan đi, trước mắt hắn là cảnh Liêu Thiên Ý mang sắc đẹp trắng trong thuần khiết giờ đang nắm trên tay của một người, Lý Hữu Thực. Long Ngạo nghiến răng, vừa giận vừa đau vì sự liều mạng của bản thân hóa ra lại là thừa thải….

Nhận ra người bế mình lần nữa lại là Lý Hữu Thực, Thiên Ý đỏ mặt bĩu môi: “Ta từng nói là không cần ngươi cứu!”

Hữu Thực mỉm cười đáp: “Ta đâu có cứu nàng! Chỉ là muốn lần nữa được bế người đẹp trên tay…”

Mặt Thiên Ý đanh lại, rời khỏi tay Dương và mắng: “Đê tiện!”

Sùng Hạo ở xa nhíu mày suy nghĩ: “Không ngờ thằng Hoài Bão này lại là đồ hai mặt! Bình thường thì ra vẻ chính trực, khi cải trang thì lập tức lộ ra bản mặt dâm dê! Hừ!”

Chỉ tội nghiệp cho Hoài Bão đang đứng gần đó nghĩ cách hạ con khỉ, bị chửi oan mà không hề hay biết…

Sau cú vỗ hụt, con khỉ trắng đột nhưng ngừng chiến, mắt nhìn dáo dác xung quanh và gầm gừ như đang đề phòng gì đó…

Một cảm giác sởn tốc gáy lan truyền khắp trên những người đang đứng trong khu vực này, như thể có một ánh mắt đáng sợ nào đó đang dõi theo họ…

Chợt một tiếng xé gió phát ra, một sinh vật giống như sói, đứng bằng hai chân và có thân hình to lớn lướt đến ngoạm hàm răng sắc nhọn vào tay con khỉ khổng lồ, khiến con khỉ gầm lên đau đớn rồi ra sức vẫy tay ném con sói ra xa, đồng thời, Long Ngạo đang bám trên cánh tay đó cũng bị cú vẫy tay của con khỉ đánh văng đi rất xa, không rõ tung tích.

Hoài Bão kinh ngạc thốt lên: “Lại là một Đế thú?”

Hai sinh vật cấp đế gầm lên rồi xông vào nhau, linh lực cấp Đế bộc phát…

“CHẠY!” Dương gào lên, định kéo Thiên Ý chạy đi nhưng đã không kịp, vì khi con khỉ trắng và con sói đang xông vào nhau, một sinh vật thứ ba trông như một bé gái khoảng 10 tuổi được đúc từ băng đá âm thầm xuất hiện, nàng giơ bàn tay ra trước, mắt nhắm lại rồi giải phóng linh lực. Linh lực Băng hệ cấp Đế lan tỏa làm cả khu vực trở thành băng giá, ngay cả Dương, Hạo, Bão, Thiên Ý cũng không kịp thoát đi và chịu chung số phận đóng thành băng giá…

Con khỉ trắng và con sói đen cũng bị đóng băng, nhưng tảng băng giam hai Đế thú này lập tức rung chuyển rồi nứt vỡ, hai Đế thú gầm gừ tức giận nhìn về cô bé. Khỉ trắng chụp lấy Chiến Thần trụ đập thẳng về phía nàng với tốc độ nhanh và mạnh hơn gấp nhiều lần so với khi đập vào bọn Dương trước đó, cô gái bị thân trụ đập tan vỡ thành hàng trăm ngàn mảnh băng trong suốt, nhưng những mảnh băng này lập tức bay lên rồi kết lại thành hình dạng cô gái như cũ, nhưng ngay lúc này thì sói đen xông đến há miệng ngoạm lấy đầu cô gái và dùng hàm răng sắc nhọn ra sức nhai đầu nàng nát vụn.

Lúc này khỉ trắng liền chớp thời cơ, thu Chiến Thần trụ trở lại và đập thẳng xuống người sói đen, sói đen vội giơ bàn tay đầy vuốt sắt lên đỡ lấy.

Chính lúc tay con sói chạm vào thân Chiến Thần trụ, toàn thân con sói đen lần nữa đóng thành băng đá, sức lạnh lan sang Chiến Thần trụ rồi lan đến tay khỉ trắng, con khỉ vội vàng giật lại cây trụ nhưng không được, vuột tay và ngã bẹp mông ra đất, sức nặng của con khỉ gây ra một cơn động đất dữ dội làm băng trên mặt đất nứt ra.

Toàn thân con sói đen run rẫy dữ dội, nhưng lần này lớp băng không dễ nứt ra mà đang giằng co với sức mạnh của con sói, lúc này thì con khỉ trắng lại đứng dậy chụp lấy Chiến Thần trụ giật ra, rồi cầm trụ ném thẳng về phía con sói.

Chiến Thần trụ khổng lồ bay sượt qua mặt đất, trúng vào những tảng băng đang giam cầm bọn Dương, Bão, Hạo và Thiên Ý khiến cho những tảng băng này văng tứ tán trên không rồi rơi xuống những nơi cách xa chỗ cũ hàng cây số…

Tảng băng chứa Dương bay xa nhất rồi va vào một vách đá, nhờ sự va chạm với linh lực cấp Đế của con khỉ đưa vào Chiến Thần trụ nên lớp băng nứt vỡ, Dương ngã xuống đất và vội vàng hớp một ngụm không khí rồi nói: “Hộc! Suýt chết!”

Quả thật là suýt chết, nếu Dương không kịp vận Huyết Hỏa Cuồng lên toàn thân để chống trả sự xâm thực của băng và nếu không phải sinh vật hình người kia chỉ tập trung linh lực vào việc đóng băng hai Đế thú thì Dương đã lập tức thành xác người ướp lạnh.

Ngồi xoa bóp cơ thể đau nhức vì giá lạnh, Dương lo lắng nghĩ về những người bị đóng băng như hắn, Sùng Hạo và Hoài Bão thì không đáng lo, riêng Liêu Thiên Ý khiến Dương rất lo lắng, liền thử hỏi Google nhưng vẫn như trước, Google hiện tại không còn đáp lời hắn.

Sau một hồi tức giận mắng chửi thậm tệ rồi chuyển sang khóc lóc năn nỉ ỉ ôi, thậm chí dọa tự sát mà Google vẫn im lặng, Dương thở dài nhìn khung cảnh xung quanh, một vùng rừng hoang sơ, đâu đó có một vài cột sáng bắn thẳng lên trời mà Dương biết chính là cột sáng báo vị trí của Chiến Thần trụ.

Mặt đất đã ngừng rung chuyển, có lẽ cuộc chiến giữa ba Đế thú hùng mạnh đã kết thúc, theo Dương suy đoán thì lũ Đế thú kia có nguồn gốc từ những linh thú mạnh mẽ được các luyện thú sư đưa vào chiến trường này, sau 500 năm sinh sôi và tu luyện thì có linh thú đột phá cấp Đế cũng không phải điều quá lạ…

Sau một lúc suy nghĩ, Dương đứng dậy và tiến về hướng mà hắn nghĩ là Liêu Thiên Ý bị đánh bay đến. Long Ngạo cũng đang tiến về cùng một hướng…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281