12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 30
Phần 30

Trong một gian phòng kín, chưởng môn và các trưởng lão của Cường Dương cung đã tề tựu đông đủ.

Sau khi nghe chưởng môn Dương Hư nói sơ qua tình hình Ánh Dương và ý định cho Dương tiếp nhận Thánh Quang tẫy lễ, một trưởng lão lập tức phản đối: “Ta không đồng ý! Quy định bao đời nay là chỉ có đệ tử xuất chúng của Cường Dương cung mới được tiếp nhận Thánh Quang!”

Người khác phân tích: “Nhưng hắn đã cứu được trái tim của Ánh Dương đại nhân, xem như đại ân với Cường Dương cung ta, vì vậy mà hắn chịu tổn thương nặng nề, ta nghĩ để hắn tiếp nhận Thánh Quang tẩy lễ cũng đâu có gì quá đáng?”

“Nhưng như vậy là trái quy định và bất công với đệ tử đã nỗ lực để được tham gia tuyển chọn lần này!”

“Chẳng lẽ bất công với hắn thì được? Hơn nữa, theo ý Bích Diệp đại nhân thì tên nhóc này còn nắm vai trò lớn trong việc giải cứu cơ thể của Ánh Dương đại nhân.”

“Hừ! Một thằng nhóc chưa đến 20 tuổi thì làm được gì chứ?”

Vô Địch trong dạng thằng nhóc đang ngồi khoanh tay gác chân lên bàn, miệng vừa ngậm kẹo mút vừa nói: “Chưa đến 20 tuổi nhưng mang trong người Tử Vong khí, phá vỡ âm mưu của một Nữ Thần để giải cứu trái tim của một Nữ Thần khác. Hơn nữa còn đồng thời sở hữu Đế Lôi – Đế Hỏa, Linh Tướng đương đầu với Chúa Tể… Sợ là ta cũng không làm được…”

“Sư tổ, người nói sao? Chẳng lẽ Lý Hữu Thực đó là…” Các trưởng lão cùng giật mình, ai cũng biết tin tức chấn động về một kẻ tên Lý Hữu Thực, nhưng ít ai biết rằng kẻ đó còn có một thân phận khác, Hắc Vũ Tiên Long – Võ Phi Dương.

Chưởng môn Dương Hư cũng gật đầu xác nhận: “Đúng vậy, chính mắt ta đã thấy Lý Hữu Thực dùng Thánh Bảo biến hình đặc trưng của Võ Phi Dương để tạo thành một cánh tay giả.”

“Thật không ngờ! Sư tổ, vậy theo ý người thì chúng ta có cho hắn tiếp nhận…”

Vô Địch đáp: “Không cho thì các ngươi còn mặt mũi nhìn đời sao? Vấn đề là chuyện không đơn giản như vậy, hắn mang Đế Lôi – Đế Hỏa, vậy thì có lý gì lại đi bỏ qua Đế Quang?”

“Ý sư tổ là có khả năng hắn nổi lòng tham cướp luôn Thánh Quang?”

Vô Địch gật đầu: “Đúng vậy! Nên nếu có dấu hiệu bất thường, tất cả chúng ta phải cùng xông lên lôi hắn ra trước khi hắn kịp hấp thu Thánh Quang hoàn toàn…”

“Tất cả chúng ta? Ý sư tổ là…”

“Phải… Ta cũng sẽ ra tay! Nhưng phòng bệnh vẫn hơn chữa bệnh, chúng ta cho hắn cơ hội tranh suất tiếp nhận Thánh Quang tẫy lễ, nhưng nắm lấy cơ hội hay không thì phải tùy vào hắn…”

Ở phòng nghỉ, Dương vẫn đang phân vân: “Cướp lấy Thánh Quang, cho là cướp được đi, nhưng làm sao chúng ta chạy thoát kịp?”

Bích Diệp đáp: “Không cần phải lo, ngươi cứ cố sức hấp thu, sau đó ta giải quyết!”

“Ẹc! Sao ta cảm thấy không ổn tí nào?”

Bích Diệp gật gù: “Ta cũng thấy không ổn, cơ hội của chúng ta gần như bằng không!”

“Hự! Vậy sao vẫn làm?”

“Tại vì…” Bích Diệp ngập ngừng, trong đầu nàng nhớ lại diễn biến ở phía ngoài quảng trường Bình Minh, lúc Dương đã ngất đi cùng với hầu hết người trong khu vực.

Cả một vùng tan hoang như vừa trải qua một cơn bão dữ dội, Dạ Vũ trọng thương đã rời đi, người kia ngoảnh lại nhìn Bích Diệp.

“Thiên…” Bích Diệp định gọi tên, nhưng người kia đưa ngón tay lên môi ra hiệu cho nàng ngừng nói, rồi người kia cũng rời đi, gió cuộn, sấm rền cũng ngưng lại.

“Phong Lôi hợp nhất, thật là một cô nàng đáng sợ…”

Giọng nói thều thào bên tai làm Bích Diệp giật mình nhìn sang, trên vai nàng giờ xuất hiện một thiếu nữ nhỏ xíu, gương mặt xinh đẹp nhưng thần sắc nhợt nhạt.

“Minh Châu?” Bích Diệp hỏi.

“Ừ, có vào chuyện ta cần nhắc nhở ngươi…”

“Chuyện gì?”

Minh Châu đáp: “Có rất nhiều chuyện ngươi không được để tên này biết… Về ta, về Như Ý, về Vô Danh, về Nữ Thần, về thân phận của hắn, cả về Thôn Thiên Địa, về linh hồn Hắc Ám, về Thống Trị…”

“Rõ rồi!” Bích Diệp gật đầu sau khi nghe danh sách dài mà Minh Châu vừa liệt kê.

Minh Châu thều thào nói tiếp: “Còn nữa… Cường Dương cung có Thánh Quang tẩy lễ, nhờ ngươi giúp hắn tiếp nhận Thánh Quang, và bảo hắn hấp thụ Thánh Quang.”

Bích Diệp gật đầu: “Rõ! Nhưng mà… linh hồn hắn như thế này thì làm sao hấp thụ nổi Thánh Quang?”

Minh Châu đáp: “Ta tự có cách…”

Bích Diệp nhìn Minh Châu trong cơ thể Bảo Ngọc, cảm nhận được nàng đang cực kỳ suy yếu, ngay cả mở miệng nói chuyện cũng là một nỗ lực lớn, liền nghi ngờ hỏi: “Không lẽ ngươi định giúp hắn hấp thu? Với tình hình hiện tại của ngươi thì e rằng ngươi sẽ…”

“Tiêu tán!” Minh Châu bình tĩnh tiếp lời.

“Biết vậy sao ngươi vẫn làm? Không thể chờ thời điểm khác, khi tên này trưởng thành hơn…”

Minh Châu ngắt lời: “Không kịp! Dạ Vũ đang trọng thương, đây là thời điểm tốt nhất để cứu cả Ánh Dương và Dạ Vũ, và người làm được điều đó chỉ có hắn, nhưng hắn chưa đủ mạnh, vậy nên cần Thánh Quang trợ lực…”

“Nhưng nếu cứu họ mà khiến ngươi phải chết…”

“Ta không chết, chỉ là tiêu tán! Một phần của ta vẫn còn tồn tại với tên gọi Bảo Ngọc, và trải qua quá trình mài dũa, bảo ngọc sẽ trở thành minh châu.”

Nước mắt của Bích Diệp đã lưng tròng: “Là tại ta! Nếu ta không chủ quan để bị phản nguyền thì đã thừa sức giúp…”

Minh Châu lắc đầu: “Không phải tại ngươi! Chính ta là người chỉ cho Võ Phi Dương nơi ở của ngươi và khiến ngươi lâm vào hoàn cảnh hiện tại, nhân do ta gieo, nên quả do ta nhận.”

Lệ đã rơi khỏi mắt Bích Diệp, nàng nói: “Dù biết là không đúng, nhưng ta vẫn cảm thấy ngươi không phải Thiên Minh Châu mà là Thiên Như Ý…”

“Vậy ngươi thích ai hơn?”

Bích Diệp đáp: “Ta thích Như Ý hơn, nhưng riêng lần này thì ta lại mong ngươi đừng giống Như Ý…”

Minh Châu mỉm cười bình thản: “Vậy sao… Ta mệt rồi, mọi chuyện nhờ ngươi…”

“Khoan đã, nếu không có ngươi thì hắn sẽ ra sao?”

“Ta… ta cũng không biết…” Nụ cười bình thản tắt lịm, mắt Minh Châu cuối cùng cũng không ngăn được cảm xúc, nàng rơi lệ…

“Bích Diệp?” Tiếng gọi của Dương kéo Bích Diệp về với hiện tại, nàng vội quay mặt che đi dòng cảm xúc.

“Sao vậy?” Dương hỏi.

Vội lau lệ, Bích Diệp đáp: “Không sao, ngươi cứ làm theo kế hoạch…”

Lát sau, Dương Hư chân nhân sau khi bàn bạc với các trưởng lão đã quay lại thông báo kết quả: “Bích Diệp đại nhân, Phi Dương thiếu hiệp, sau khi bàn bạc, các trưởng lão đã ra quyết định…”

“Thế nào?”

“Theo quy định, chỉ có người trong Cường Dương cung mới được cơ hội tẩy lễ, nhưng thiếu hiệp có ân nên Cường Dương cung quyết định phá lệ… Thiếu hiệp sẽ được tham gia Thánh Quang tẩy lễ, nhưng với điều kiện, đó là phải đánh bại đệ tử được chọn tẩy lễ lần này…”

Bích Diệp tán thành: “Hợp lí, cơ hội đã có, được hay không thì tùy vào bản lĩnh của ngươi rồi!”

Nói với Dương xong, Bích Diệp quay sang hỏi Dương Hư chân nhân: “Vậy khi nào thì tiến hành?”

“Dạ… Ba ngày nữa…”

“Gì? Ba ngày?” Bích Diệp chỉ sang Dương: “Ngươi nhìn hắn đi! Tay chân què quặt thế này mà cho 3 ngày? Ngươi thương hại hắn à? Ngày mai tổ chức đi!”

“Ặc!”

Tưởng Bích Diệp kéo dài thời gian cho mình dưỡng thương, nào ngờ còn bị rút ngắn, Dương định phản đối nhưng Bích Diệp giải thích: “Dạ Vũ tuy trọng thương nhưng là vết thương ngoài, càng để lâu thì cô ta càng hồi phục, chúng ta phải tranh thủ thời gian…”

Sáng hôm sau, giữa sân chính của Cường Dương cung bố trí một võ đài lớn, chúng đệ tử và chưởng môn, trưởng lão đều có mặt đông đủ để theo dõi cuộc so tài tranh suất Thánh Quang tẩy lễ giữa đệ tử Cường Dương cung Tinh Vân Thụ và thiên tài mới nổi, Lý Hữu Thực.

Các đệ tử đều đã nghe tin đồn về cuộc so tài tranh suất tẩy lễ nên không ngừng bàn tán.

“Nghe nói Lý Hữu Thực này khá lợi hại, nhưng lúc này đang trọng thương cả xác lẫn hồn, còn mất cả hai tay, làm sao là đối thủ của Vân Thụ sư huynh?”

“Đúng vậy! Tinh Vân Thụ sư huynh có thực lực gần bằng Tinh Vân Trùng sư huynh, bắt phải đánh với một tên phế nhân thì khác nào làm nhục hắn.”

“Hẳn là chưởng môn và các vị trưởng lão cũng không muốn Lý Hữu Thực đạt được tẩy lễ nên mới làm vậy để đuổi khéo…”

“Hẳn là vậy rồi! Lần này làm khó Vân Thụ sư huynh đây, nặng tay thì bị nói bắt nạt người mà nhẹ tay thì bị nói khinh người, ha ha…”

Lúc này thì Dương và Vân Thụ đã bước lên võ đài, thể lệ khá đơn giản nên mạnh ai nấy tưởng tượng cho lẹ nhé.

Một trận đánh nhỏ nhưng liên quan đến danh dự chúng đệ tử Cường Dương cung nên tiếng hò reo cổ vũ khá cuồng nhiệt…

Hai người vào vị trí, trọng tài ra hiệu lệnh…

“BẮT ĐẦU!”

BINH!

Lúc tiếng bắt đầu chỉ vừa vang lên, tất cả người xem giật mình khi thấy Tinh Vân Thụ đã văng như tên bắn khỏi võ đài, còn Lý Hữu Thực đã thế chỗ đứng của Vân Thụ ngay tức khắc.

Nhiều tên đệ tử bắt đầu dụi mắt, nhiều tên khác thì mồm như rơi khỏi đất vì không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

“Vừa rồi là sao? Ta vừa nghe tiếng bắt đầu là đã thấy Vân Thụ sư huynh văng khỏi đài?”

“Chẳng lẽ tên này cũng dùng được tốc độ ánh sáng như Vô Địch sư tổ?”

“Không thể nào! Hắn có thể bao nhiêu tuổi chứ?”

Chỉ có vài người biết được, ngay lúc bắt đầu thì Dương đã dùng Dạ Hành để tiếp cận rồi tung một cước Cuồng đá văng Tinh Vân Thụ còn chưa biết mô tê gì văng khỏi võ đài. Dương tự biết bản thân không ổn nên buộc phải dùng cách này để đánh nhanh thắng nhanh.

Lúc này, có tiếng vỗ tay vang lên: “Lợi hại!”

Người vỗ tay là Tinh Vân Hoàn, đệ tử xuất chúng nhất trong lứa hiện tại của Cường Dương cung, sau khi Vân Hoàn vỗ tay thì nhiều người cũng định thần và vỗ tay theo, trọng tài sau khi hỏi ý chưởng môn thì tuyên bố Lý Hữu Thực thắng trận và đạt được vinh dự Thánh Quang tẩy lễ…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281