12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 80
Phần 80

Thiên Ý lâu, trong phòng của Kiều Vô Song.

Kiều Vô Song ngồi trên giường, cổ áo rơi khỏi vai thon để lộ ra tấm lưng trần hoàn mỹ.

Một vầng sáng xanh lung linh mềm mại lan tỏa khắp gian phòng, từ lưng Kiều Vô Song hiện ra một đôi cánh bướm màu thiên thanh rực rỡ, nhưng đôi cánh này trông như bị cháy mất một nữa, trên viền cánh vẫn còn những tia lửa đang âm ỉ cháy…

Ngọc Lan đứng đó, nhìn Kiều Vô Song cực kỳ đau đớn nhưng cắn răng cam chịu mà không thể giúp được gì, rồi Ngọc Lan hỏi: “Nhị tiểu thư lại thức tỉnh?”

Kiều Vô Song gật đầu.

“Vì sao? Đáng lý ra cô ta không thể thức tỉnh sớm như vậy?” Ngọc Lan hỏi.

Chợt từ cửa sổ có một giọng nữ khác khiến Ngọc Lan giật mình nhìn lại: “Vì Nghịch Thiên Kiếm.”

Người vừa đến nhìn Kiều Vô Song, thở dài và nói tiếp: “Không chỉ một hay hai kẻ thức tỉnh…”

Lúc này Kiều Vô Song như giật mình, quay đầu lại nhìn người vừa đến bên cửa sổ, mắt nàng rơi lệ, môi mấp máy ba từ nhưng không thành tiếng: “Thiên Như Ý…”

Trước sự bành trướng khủng khiếp của Tà Linh, Dương ôm lấy Mai Linh và Xuất Trần cắm đầu bỏ chạy, ngỡ rằng với sức mạnh từ hắc niệm thì sẽ có chút cơ hội chạy trốn, nhưng chỉ vừa chạy đi thì Dương giật mình phát hiện mọi vật xung quanh hắn dường như chuyển động nhanh lạ thường, và khi hắn quay đầu nhìn lại, thì Tà Linh đã tiến sát hắn, tốc độ bành trướng của Tà Linh cũng nhanh hơn hẳn so với ban đầu, giờ đã hóa thành một khối chất lỏng to bằng tòa nhà.

“Thời gian?” Dương lập tức nghĩ đến khả năng thời gian bị thao túng, vốn là điều hắn nghi ngờ từ khi thấy tốc độ khác thường của Hữu Công.

Đúng như Dương suy đoán, Hữu Công di chuyển nhanh khác thường vì dùng gia tốc thời gian lên bản thân, còn Dương thấy mọi thứ nhanh hơn là vì hắn bị Tà Linh ểm giảm tốc thời gian, gia tốc và giảm tốc là hai năng lực cơ bản của thuộc tính Thời Gian. Tà Linh nuốt chửng Hữu Công và cũng hấp thu luôn năng lực thao túng thời gian của Hữu Công.

Dễ dàng đuổi đến Dương như đuổi theo một con rùa, Tà Linh đắc ý cười vang rồi đâm một chùm gai nhọn tạo thành từ chất lỏng đen vào ngực Dương…

Binh!

Tiếng va chạm vang dội, nhưng Dương không bị đâm mà kịp chém một đường kiếm rồi tạo ra một chữ hắc vạn làm bàn đạp để tiếp tục bỏ chạy với tốc độ nhanh như ban đầu.

Thấy thế, Tà Linh ngạc nhiên: “Hóa ra ngươi cũng dùng được khả năng hấp thụ của Nghịch Thiên kiếm… Nhưng chạy đâu cho thoát!”

Đúng như Tà Linh nói, Dương đã dùng Nghịch Thiên kiếm hấp thu sự giảm tốc thời gian mà Tà Linh ểm trên người hắn.

Nhưng Dương còn chưa chạy thoát…

Tà Linh vẫn tiếp tục bành trướng, cả cơ thể hắn như sôi sục và không ngừng bắn ra những tia chất lỏng đen, những tia chất lỏng này văng tung tóe khắp nơi, dân cư xung quanh đang hoảng sợ bỏ chạy, trúng phải những tia chất lỏng từ Tà Linh liền khựng lại, sau đó quay sang điên cuồng chém giết nhau bằng những cách vô cùng tàn nhẫn.

Một cuộc thảm sát điên cuồng! Dù biết rõ những người này là ảo nhưng Dương cũng không khỏi run sợ…

Không được như Dương, Mai Linh và Xuất Trần không biết những người kia là giả, Mai Linh vừa sợ vừa thương, nước mắt ràng rụa, miệng không ngừng cầu xin: “Dừng lại… làm ơn dừng họ lại…”

Xuất Trần cũng không hơn gì, nàng đang nhìn cảnh một người phụ nữ, dù phát điên nhưng vẫn không quên che chở cho đứa con sơ sinh đang nằm khóc dưới đất, rồi người phụ nữ ngã xuống…

“Ta giết ngươi… Ta sẽ giết ngươi…” Nhìn cảnh tượng đáng thương cùng cực, Xuất Trần như phát điên, miệng nàng rít lên từng câu, mắt nhìn về Tà Linh như thể muốn phanh thây hắn ra thành ngàn mảnh ngay lập tức…

“Xuất Trần! Đừng!” Dương cố giữ chặt Xuất Trần để ngăn nàng lao vào Tà Linh, trong tình trạng này thì hắn đánh không lại nhưng chạy cũng không thành.

Chợt trước mặt Dương có một cái khe quái dị xuất hiện giữa không trung, rồi một người ăn mặc tương tự Hữu Công chui qua cái khe, đưa lưng về phía Tà Linh, kẻ này nhìn Dương và hỏi: “Ta là Bửu Công, đồng… đạo… ch… o… hỏi…”

Những từ sau Bửu Công nói chậm dần, Dương lập tức nhận ra rằng Bửu Công đã bị Tà Linh ểm giảm tốc thời gian, và ngay sau đó, Tà Linh lúc này trông như một khối bùn đen khổng lồ, há cái miệng to như cửa động xuống định nuốt chửng Bửu Công…

“Đừng hòng!” Dương nghiến răng quát, một nữa viên thần đan đã khiến Tà Linh khủng khiếp như vậy, nếu để hắn nuốt nữa viên còn lại và hấp thu năng lực không gian thì Dương biết bản thân chết chắc, không còn đường thoát, hắn liều mạng lao về phía Bửu Công rồi bị Tà Linh nuốt chửng…

Chứng kiến Bình Thường bị khối vật chất đen khổng lồ nuốt chửng, tim Mai Linh và Xuất Trần như ngừng đập, cả hai chết lặng, nín thở nhìn vào vị trí mà Bình Thường vừa bị nuốt…

Sau khoảng lặng ngắn nhưng tạo cảm giác dài như vô tận, Mai Linh hóa thành dạng linh miêu, hét lên rồi đau đớn lao thẳng về phía Tà Linh, nàng muốn liều mạng đòi lại Bình Thường từ miệng tên hung thần đáng sợ, môi nàng liên tục nói: “Ngươi không được chết! Ngươi không được chết Ngươi ghét ta cũng được, lừa ta cũng được, miễn là ngươi đừng chết…”

Tà Linh đang nhấm nháp hai con mồi vừa nuốt được, thấy Mai Linh chạy đến liền cười lạnh: “Mỹ nhân, chờ ta tái tạo cơ thể sẽ cùng các nàng hưởng thụ. Khà khà…”

Dứt câu, từ cơ thể Tà Linh vươn ra hai xúc tua hướng về phía Mai Linh và Xuất Trần.

Đột nhiên…

ẦM!

Một phần cơ thể Tà Linh nổ tung khiến hai xúc tua của Tà Linh cũng tan rã theo, từ vị trí bị nổ tung mọc ra một cánh tay đen khổng lồ, cánh tay này được ghép thành từ hàng nghìn chữ hắc vạn nhỏ.

Từ cái lỗ hổng tạo ra sau vụ nổ, Dương kéo theo Bửu Công phóng thẳng ra ngoài.

Nhìn Dương thoát ra với khí thế tà mị khác hẳn lúc trước , thanh kiếm Nghịch Thiên cũng không còn trên tay nhưng uy lực lại hơn hẳn lúc trước, Tà Linh nghi hoặc: “Kiếm Tâm?”

Kiếm Tâm, kiếm nằm trong tim, tim chính là kiếm, trong lúc nguy cấp, Dương nhớ lại trạng thái mạnh mẽ đến mất kiểm soát mà hắn vô tình đạt được khi bị bạch hậu đâm Nghịch Thiên kiếm vào tim, liền liều mạng tự đâm kiếm vào tim.

Nhưng chỉ ngạc nhiên trong khoảnh khắc, sau đó Tà Linh liền cười lạnh: “Kiếm Tâm nửa vời cộng với tình trạng của ngươi hiện tại thì chẳng có gì ghê gớm. Để ta xem ngươi duy trì được bao lâu…”

Dứt câu, Tà Linh bắn ra hàng chục xúc tua đen ngòm vây lấy Dương.

“Hừ!” Dương hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt tà mị hơi lộ nét nhíu mày khó chịu, hắn cũng biết tình trạng hiện tại không thể đương đầu với Tà Linh.

Vừa suy tính, Dương vừa giơ tay chưởng ra trước, lập tức hắc niệm tụ thành một bàn tay khổng lồ chặn lấy những xúc tua của Tà Linh, đồng thời còn có hai bàn tay hắc niệm khác bắt lấy Mai Linh cùng Xuất Trần rồi ném hai nàng bay xa.

Dương cũng bỏ chạy, vừa chạy vừa kéo theo Bửu Công và gấp gáp nói: “Ta là Tà Linh đây! Nữa viên thuốc mà Cao Biền đưa ngươi đâu?”

Bửu Công nhìn Dương với ánh mắt nghi hoặc, Dương vội nói thêm: “Hữu Công đã bị kẻ thù của chúng ta nuốt mất, Cao Biền không nói với ngươi về hắn sao?”

Qua kinh nghiệm tiếp xúc với Hữu Công, Dương suy đoán những kẻ giống hệt cương thi này có vấn đề về trí tuệ, vậy nên hắn thử lừa Bửu Công để lấy viên độc đan trước khi hắn giao cho Tà Linh thật sự.

Bửu Công có vẻ lưỡng lự, nhưng chỉ tích tắc sau, lá bùa trên trán gã tỏa sáng, môi gã nhếch lên rồi nói: “Khá thú vị… Được, nữa viên độc đan này giao cho ngươi.”

Dễ dàng vượt mong đợi, Dương nghi hoặc nhận lấy nữa viên độc đan.

Nhìn Dương cất viên độc đan vào nhẫn không gian, Bửu Công nói tiếp: “Hy vọng một ngày nào đó kẻ mà ta gặp sẽ là ngươi… chứ không phải Tà Linh kia… Ha ha…”

Nói hết câu, lá bùa trên trán Bửu Công bốc cháy, cháy bằng một ngọn lửa màu đen ma mị, ngọn lửa lan ra nhanh chóng rồi lập tức đốt cơ thể Bửu Công cháy thành tro bụi.

Kinh ngạc, quá mức kinh ngạc, với thái độ vừa rồi, Dương hiểu rằng Bửu Công này biết rõ hắn không phải Tà Linh, vậy mà vẫn giao nữa viên độc đan cho hắn. Hơn nữa, ngọn lửa đen vừa đốt rụi Bửu Công cũng không phải lửa thường, mà là dị hỏa, một loại dị hỏa ngang tầm với Huyết Ảnh Yêu Hỏa, tên là Hắc Diễm.

Lúc Dương đang kinh ngạc, có hai người ngồi xếp bằng trong một nơi giống như giữa bầu trời đen ngập tràn tinh tú.

Một người mặc trang phục như đạo sĩ, có gương mặt trẻ trung nhưng tóc dài bạc trắng, người này mở mắt nhìn người bên cạnh và hỏi: “Thiên Minh, tại sao ngươi làm vậy?”

Người tên là Thiên Minh trẻ trung hơn nhiều, cười nhẹ và đáp: “Thầy không thấy tên đó rất quái sao?”

Kẻ tóc trắng gật đầu: “Đúng là có chút quái, nhưng đó là Thần Đan và hai cương thi cấp Đế nha! Kế hoạch của Cao Biền ta bị ngươi phá hỏng mất rồi! Tà Linh là một mảnh tàn phách cấp Tối Thượng đó!”

Thiên Minh nhẹ cười, nụ cười toát lên nét đẹp anh tuấn mà không kém phần tinh tế nho nhã: “Nếu tàn phách Tối Thượng kia thật sự lợi hại thì hãy tự thoát ra, nhưng ta thấy kẻ sở hữu Nghịch Thiên kiếm kia đáng giá hơn…”

Cao Biền cắn răng đáp: “Ta hao tâm tổn lực suy diễn thiên cơ, chờ đợi ngày Phật Cảnh khai mở chỉ để tìm kiếm trợ lực cho ngươi, vậy mà… Thật là tức chết ta…”

Thiên Minh cười cười, biết Cao Biền đang tức giận nên đổi chủ đề: “Vô Sắc Tiên Vũ Nguyễn Hoài Bão cũng có mặt trong Phật Cảnh, hắn cũng tìm kiếm Tà Linh, hay là Kiếm Linh?”

Cao Biền suy đoán: “Cũng có thể chỉ là Cửu Phẩm Liên Hoa. Trong Thế Hệ Phi Thường, ta thấy Nguyễn Hoài Bão này là có tiền đồ nhất…”

Thiên Minh cười: “Thầy nghĩ thế sao? Ta lại thấy Sùng Hạo lợi hại hơn…”

Cao Biền không đồng ý cũng không phủ nhận, hỏi: “Thế Hệ Phi Thường… Thiên Minh, theo ngươi thì nếu xếp ba kẻ này vào Hùng Vương bảng, bọn chúng sẽ có thứ hạng nào?”

Thiên Minh suy nghĩ rồi đáp: “Đều là thiên tài xuất chúng, theo ta nghĩ thì Nguyễn Hoài Bão và Sùng Hạo có thể miễn cưỡng xếp vào hạng 7 và 8, còn Võ Phi Dương… khó mà lên bảng.”

Cao Biền gật gù: “Vào đến hạng 7 là đánh giá cao bọn chúng quá rồi…”

Thiên Minh lắc đầu: “Không thể nói vậy, với điều kiện của bọn hắn mà đạt được thành tựu như vậy ở lứa tuổi 18 đã là quá khủng khiếp. Bản thân ta nếu không được hỗ trợ tận tình thì chắc chỉ ngang ngửa bọn hắn là cùng…”

Cao Biền bật cười: “Khiêm tốn quá cũng không tốt… Ngươi, Trịnh Thiên Minh, năm nay vừa tròn 18 tuổi, tự thu Hắc Diễm, đột phá Linh Đế, sáng tạo bí kỹ. So sánh với Thế hệ phi thường kia ư? Ba đứa nó hợp sức và dùng toàn bộ sức mạnh ẩn giấu cũng không đủ làm ngươi trầy da!”

Hà thành, hồ Hoàn Kiếm.

Sùng Hạo và Thần Kim Quy nghi hoặc nhìn Thuận Thiên kiếm, thanh kiếm trong suốt đang rung lên từng hồi, mũi kiếm chỉ về một hướng.

“Dường như có ai đang kêu gọi thanh kiếm…”

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281