12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 14
Phần 14

Bảo Ngọc đuổi theo Thiên Ảnh Dị Thú, nhờ khả năng bay lượn và cơ thể bé nhỏ nên nàng có thể vượt qua những kẻ hở nhỏ để bám theo con thú nhỏ lanh lẹ.

Cuối cùng Thiên Ảnh dừng lại ở một cánh cửa, với linh lực cấp Úy, Thiên Ảnh dễ dàng dùng răng gặm vách đá, đào một cái lỗ đi xuyên qua mà không cần phá cửa, Bảo Ngọc cũng dễ dàng chui qua theo.

“Chít chít…”

Thiên Ảnh rít lên, nó và Bảo Ngọc đang đứng trước một vòm hang lớn, hang rất sáng, bởi vì hang không có mặt đất mà chỉ có một hồ dung nham đỏ rực, điểm tối duy nhất là từ một khối đen đang lơ lững giữa hồ. Một trái tim màu đen không phản quang.

“Thứ đó là của chủ nhân ngươi?” Bảo Ngọc tròn xoe mắt, chỉ tay về phía quả tim và hỏi Thiên Ảnh.

“Chịch!” Thiên Ảnh gật đầu xác nhận rồi lấy đà nhảy đến định chụp lấy trái tim, nhưng còn chưa chạm đến thì từ trái tim, một luồng khói đen bắn ra như một chiếc roi quất mạnh vào Thiên Ảnh, nhưng Bảo Ngọc kịp thời bay đến kéo Thiên Ảnh lui ra thoát nạn.

“Không lấy được đâu!” Bảo Ngọc nói với Thiên Ảnh, con này chí chóe phản đối, nhưng khi thấy những cái vòi bóng tối từ trái tim vươn ra đầy tính đe dọa thì liền im bặt.

Chợt có một tiếng nói mơ hồ ma mị phát ra từ trái tim đen: “Minh Châu…”

Bảo Ngọc tròn mắt nhìn quanh, từng có người gọi nàng là Minh Châu, nhưng nàng không nghĩ mình là Minh Châu.

“Minh Châu…”

Không thấy ai ngoài mình và Thiên Ảnh, Bảo Ngọc quay sang khều Thiên Ảnh: “Thì ra ngươi tên Minh Châu, có ai gọi ngươi kìa!”

Thiên Ảnh lắc đầu kêu chít chít, ý nói chủ nhân nó gọi Bảo Ngọc.

“Gọi ta? Nhầm rồi, ta không phải Minh Châu!”

Giọng nữ ma mị nói tiếp một cách khó khăn: “Ai… cũng được… Rời… khỏi đây… Càng sớm… càng tốt… Ta sắp…”

“Thiên Ảnh… xin lỗi… đã phong ấn… ký ức… và sức mạnh… của ngươi… đã… để ngươi… cô độc… suốt mấy trăm… năm qua… Từ nay… hãy theo… Minh Châu…”

“Chít chít… chít!” Thiên Ảnh rít lên, tiếng rít dù không thể hiểu nhưng vẫn khiến người nghe cảm nhận một nỗi thê lương đau đớn.

Còn Bảo Ngọc tuy không hiểu rõ sự tình, nhưng bản thân nàng cũng rơi nước mắt, vội vàng kéo Thiên Ảnh bay ra khỏi hang, vừa kịp thoát khỏi cuộc vây bắt của những sợi roi bóng tối.

Sau khi Thiên Ý mặc quần áo vào người, Dương cũng đi nhặt quần áo cũ mặc lại. Qua cơn lửa tình cuồng nhiệt mới nhận ra nơi mình đang ở cực kỳ không thích hợp cho chuyện tâm tình nam nữ, nên Dương và Thiên Ý cùng quyết định nghĩ cách sớm rời khỏi nơi này.

Thử truyền linh lực vào bệ đá nhưng bất thành, hóa ra đây chỉ là một chiếc bàn thông thường, lại không dùng được Google nên Dương chỉ còn cách để Thiên Ý ngồi nghỉ, còn bản thân hắn đi loanh quanh xem xét và phát hiện một lối đi, liền trở lại bế Thiên Ý.

Lần này thì Thiên Ý không còn vẻ mặt miễn cưỡng, nàng chủ động ôm lấy cổ Dương và nhìn hắn bằng ánh mắt ngập tràn tình tứ.

Dương hỏi: “Khi nãy ta hơi mạnh, có làm nàng đau không?”

Thiên Ý đỏ mặt lắc đầu: “Cảm thấy… thoải mái lắm…”

Dương trêu: “Không chừng cách này có thể trị dứt di chứng của Đế Băng trong người nàng, hay chúng ta thử thêm vài lần nữa nhé?”

Thiên Ý nũng nịu: “Còn chưa đủ xấu hổ hay sao…”

Dương bật cười: “Ha ha… Ta xem qua rồi, những xác người trong các quan tài khác đều đã phân hủy nên nguyền ấn mất tác dụng, chỉ có một số được bảo quản tốt hơn thì đã bị chúng ta diệt sạch rồi.”

Nói vậy nhưng Dương cũng không có ý định làm thêm hiệp nữa ở nơi này, nên hắn bế Thiên Ý đi sang căn phòng khác.

Gian phòng mới rộng rãi hơn so với phòng trước, không còn bóng dáng các cỗ quan tài đá mà chỉ có một bàn lớn cùng nhiều ghế đá giữa phòng.

Dương thổi bụi rồi đặt Thiên Ý ngồi trên một ghế đá, sau đó hắn vung tay quét bay bụi phủ đầy trên mặt bàn, lộ ra trên bàn là những mô hình lồi lõm.

Thấy những mô hình lộ ra trên mặt bàn, Thiên Ý tò mò: “Đó là gì?”

Dương đáp: “Là sa bàn, có lẽ là bản đồ mô hình của toàn chiến trường này.”

Trên bàn có bốn mảng sa bàn riêng biệt, Dương chỉ tay vào một mảng có địa hình khô cằn, màu sắc hơi tím và nói: “Đây có thể là nơi chúng ta tiến vào từ vết nứt bí cảnh, đất khô cằn và Tử Vong khí tràn ngập. Trên này có chữ Âm, hẳn là tên của khu vực chiến trường ấy.”

Mặt bàn khá thấp, Thiên Ý tuy ngồi nhưng vẫn có thể xem được bao quát, nàng chỉ tay về một mảng có cây cối cùng đồi núi và nói: “Vậy đây là nơi chúng ta gặp ba Đế Thú? Có chữ Địa.”

Dương gật đầu tán đồng, lại chỉ vào một màng sa bàn bằng phẳng có dạng như một thảo nguyên: “Nơi này có chữ Dương, có thể chính là nơi chúng ta đang ở nhưng hiện nay đã bị sa mạc hóa, nàng xem, có một chữ M nhỏ ngay bên cạnh hồ nước lớn, chắc là đánh dấu tòa nhà nơi chúng ta đang ở, còn hồ nước kia giờ chỉ còn là một ốc đảo nhỏ.”

Dương xem xét rồi nói tiếp: “Còn mảnh này là Thiên, rất nhỏ so với những mảnh còn lại…”

Thiên Ý nói: “Chàng nhìn xem, mỗi mảnh Địa, Âm, Dương đều có một chữ L và một chữ M ở hai phía cách xa nhau, nhưng trên mảnh Thiên này chỉ có một dấu C ngay giữa trung tâm?”

Dương suy đoán: “Có lẽ mỗi ký tự này là đánh dấu bản doanh của mỗi phe, L là phe Lê, M là phe Mạc, cũng là nơi di chuyển sang khu vực chiến trường khác, riêng chữ C… Chiến Thần điện?”

Thiên Ý gật đầu: “Ta cũng nghĩ vậy… Nhưng nếu nơi chúng ta đang ở là cổng dịch chuyển thì tại sao kiến trúc lại khác hẳn với những nơi trước?”

Dương đáp: “Ta nghĩ là kiến trúc giống nhau, nhưng có lẽ sau trận chiến cuối cùng thì không còn ai tu sửa nên nhiều nơi bị khiếm khuyết hoặc bị hủy diệt hoàn toàn, giống như ở chiến trường Âm thì chỉ còn duy nhất một Vong Linh điện ở vị trí chữ L.”

“Nơi chúng ta lần đầu đụng độ con khỉ trắng cấp Đế hẳn là rất gần với nơi vách núi mà ta đã đào, chính là chữ L trên ngọn núi này!” Dương vừa nói vừa chỉ tay vào một chữ L trên địa hình núi đá của mảnh chiến trường Địa.

Dương tiếp tục chỉ vào chữ L ở một góc của mảnh chiến trường có chữ Dương và nói: “Còn đây là vị trí doanh trại phe Lê ở chiến trường chữ Dương, là nơi chúng ta dịch chuyển sang, cũng đã bị hủy mất, chúng ta đi dọc chiều dài nơi này để đến được doanh trại phe Mạc, chính là tòa nhà chúng ta đang ở này.”

Khá phức tạp, nhưng Thiên Ý rất nhanh đã hiểu ra ý Dương, nên nàng nói tiếp: “Nói vậy thì doanh trại phe Lê chỉ dịch chuyển đến doanh trại phe Lê, còn doanh trại phe Mạc sẽ dịch chuyển đến doanh trại phe Mạc…”

Dương gật đầu: “Đúng vậy… Chúng ta đang ở doanh trại phe Mạc nên chỉ có thể chuyển đến vị trí phe Mạc.”

Gần đúng như Dương suy đoán, chiến trường Lê – Mạc chia làm 4 khu vực do 4 linh cảnh kết nối mà thành, chia theo cấp bậc từ thấp lên cao: Âm – Địa – Dương – Thiên.

Âm là chiến trường cấp thấp nhất, tham chiến đa số là Linh Vương cấp thấp trở xuống.

Địa là chiến trường trung cấp, cũng là chiến trường đông đảo nhất.

Dương là chiến trường đặc biệt, nơi những chiến binh mạnh nhất của hai phe so tài, chịu tàn phá nặng nề nhất.

Thiên là nơi tọa lạc của Chiến Thần điện.

Mỗi khu vực sẽ có một doanh trại và cổng dịch chuyển của mỗi phe, binh sĩ đạt đủ điều kiện sẽ được tiến vào chiến trường cấp cao hơn để có cơ hội đạt được những chiến công hiển hách hơn.

Khi xưa là vậy, nhưng hiện nay đã không còn người quản lý kiểm duyệt nên bọn Dương mới có thể tự do di chuyển giữa các khu vực mà không cần bất cứ điều kiện nào, hạn chế duy nhất là cổng phe Lê chỉ dịch chuyển đến doanh trại phe Lê, cổng phe Mạc chỉ dịch chuyển đến doanh trại phe Mạc.

Sau một hồi xem xét, Dương lại bế Thiên Ý đến một phòng khác, phòng này có cấu trúc hoàn toàn giống với gian phòng dịch chuyển ở Vong Linh điện.

“Quả nhiên nơi đây cũng có cổng dịch chuyển!” Dương vui mừng nói.

“Nhưng với hai chúng ta thì làm sao đủ linh lực mở cổng?” Thiên Ý hỏi.

Dương đáp: “Không nhất thiết, khi phát hiện ra chức năng của Vong Linh điện thì ta cũng nhận ra nơi đó còn thiếu sót, khả năng cao là vì hệ thống điều khiển đã bị hủy, nhưng nơi này còn nguyên vẹn nên có thể hệ thống điều khiển vẫn còn…”

Dương vừa nói vừa bế Thiên Ý sang một gian phòng nhỏ hơn, nơi có một hệ thống máy móc giả kim thuật.

“Đây, có 3 nút Dương, Địa, Âm, có lẽ muốn chuyển đến đâu thì nhấn nút này rồi gạt cần khởi động…” Dương nói rồi hỏi Thiên Ý: “Nàng muốn đến đâu? Ta cần phải đi tìm lại cánh tay vì trên tay có vật rất quan trọng…”

Thiên Ý nhu thuận đáp: “Chỉ cần chàng không thấy ta vướng víu thì chàng đi đâu ta theo đó…”

Dương gật đầu: “Được… vậy chúng ta cùng trở lại khu vực Địa.”

Dương nhấn vào nút Địa và truyền linh lực vào khiến hệ thống kích hoạt, không lâu sau thì có tiếng đá nặng nề dịch chuyển, Dương biết cửa đã mở, liền bế Thiên Ý đến. Còn nhớ tình huống cửa đóng vội làm đứt cánh tay trái nên Dương không dám chần chừ mà bế Thiên Ý đi thẳng qua ngay khi cửa mở.

Khung cảnh sau cánh cửa khiến Dương và Thiên Ý rất ngạc nhiên, một gian phòng xa hoa như cung điện với một ngai vàng uy nghiêm.

“Đây là chiến trường sao? Hay chúng ta lạc vào hoàng cung của Hoàng thành?” Dương kinh ngạc nói, ngắm chiếc ngai vàng uy nghiêm trước mặt rồi nhìn Thiên Ý trên tay, trong đầu nảy ra một ý tưởng dâm loạn, làm tình trên ngai vàng.

Thấy Dương nhìn mình bằng ánh mắt dâm dê, Thiên Ý đỏ mặt mắng: “Đáng ghét! Còn chưa biết ở đây có nguy hiểm gì mà đã nghĩ chuyện bậy bạ rồi!”

Dương khoái chí trêu chọc: “Nàng nghĩ còn gì có thể bậy bạ hơn chuyện chúng ta làm trước đó sau. Hà hà…”

Chợt nổ ầm một tiếng, mặt đất rung chuyển dữ dội, cánh cổng sau thời gian chờ cũng biến mất.

“Lại có đánh nhau! Tiếng động này có lẽ là từ khỉ trắng?” Dương nói.

Thiên Ý đáp: “Có khỉ trắng thì rất có thể có Đế Băng, chúng ta ra xem, biết đâu Đế Băng mang theo cánh tay chàng.”

“Được!” Dương gật đầu rồi bế Thiên Ý đi tìm đường ra.

Nơi vết nứt bí cảnh dưới đáy biển.

Một nhóm Linh Vương cấp thấp đang chờ đợi thời cơ tiến vào, chợt một người áo đen băng vải kín toàn thân bước đến, giơ tay chạm vào vết nứt rồi tiến vào.

Một người thấy vậy liền mừng rỡ la lên: “Linh Vương cấp 1 vào được rồi!”

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281