12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 83
Phần 83

Khi Lãnh Sương tiến gần về phía Bình Thường, thế giới ảo của Phật Cảnh đã gần như hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một vòng tròn nhỏ, trong vòng tròn đó, một vầng khói đen u ám phủ kín lấy cơ thể Bình Thường.

Tà Linh đã hấp thu gần như toàn bộ phần chất độc thải ra từ cơ thể Bình Thường.

Lãnh Sương có thể đến nhanh hơn để ngăn chặn điều này xảy ra, nhưng đó là khi Bình Thường không được thanh tẩy và chết vì chất độc.

Phần ảo ảnh còn lại của Phật Cảnh cuối cùng cũng tan biến, làn khói đen phủ kín Bình Thường tan ra rồi tụ thành hình dạng một người thanh niên áo đen với vẻ đẹp có lẽ là hoàn mỹ cùng đôi mắt tà dị phi thường.

Đứng giữa không trung nhìn vào cơ thể mình, Tà Linh gật đầu tỏ ra hài lòng: “Đây là hình dáng thật của ta khi còn thân thể hoàn mỹ sao? Không tồi…”

Đạt đến cấp bậc Chúa Tể trở lên, khi cơ thể bị hủy mà linh hồn còn lưu lại thì phần linh hồn đó gọi là tàn hồn, tàn hồn này vẫn giữ được ký ức và tính cách của bản thân trước khi chết. Nhưng Tà Linh này thì không thể nhớ gì về bản thân, bởi hắn không phải tàn hồn mà là tàn phách.

Vậy tàn phách là gì? Thật ra cứ cho rằng phách là khái niệm của người nước ngoài, người Việt Nam trong linh giới chủ yếu luyện thể, luyện hồn hoặc phần nhỏ luyện niệm chứ không luyện phách nên khó có thể lí giải chính xác.

Về bản thân Tà Linh, sau khi xem qua hình dạng của bản thân, hắn liếc xuống Bình Thường nhưng cũng chưa vội giết chết mà nói với giọng vui mừng: “Phật Cảnh đóng lại? Là thật sự đóng lại chứ không phải chế độ đóng băng?”

Trước khi bọn Bình Thường đến, Phật Cảnh không hoàn toàn đóng lại mà chỉ rơi vào một trạng thái đóng tạm thời nhưng vẫn duy trì tiêu hao niệm lực để giam cầm ý thức của Tà Linh bên trong không gian ảo của Phật Cảnh. Trong trường hợp này, Tà Linh vẫn có thể tìm cách tạm thời thoát ra giống như khi hắn thoát ra để đuổi giết Bình Thường trước khi Bình Thường lấy được Cửu Phẩm Liên Hoa tâm, tất nhiên điều này khiến Tà Linh càng thêm suy yếu, trường hợp Kiếm Linh khi thoát ra để ngăn Tà Linh giết Bình Thường cũng tương tự.

Còn hiện tại, để cứu mạng Bình Thường và dành toàn lực trấn áp một Tà Linh đang trên đà trỗi dậy, Lãnh Sương buộc phải hoàn toàn đóng Phật Cảnh. Phật Cảnh thật sự đóng lại và sự trói buộc với Tà Linh cũng kết thúc.

Khi Tà Linh cảm giác được sự tự do cũng là khi Lãnh Sương tiến đến.

Nhìn hình dáng xinh đẹp lạnh lùng bước đến chắn trước mặt Bình Thường, Tà Linh tỏ ra nghi hoặc: “Ngươi là… Khoan đã, sao ta có cảm giác như đã từng thấy ngươi cùng tên Bình Thường này tiến vào Phật Cảnh, nhưng tại sao ta lại không cảm nhận được và không có chút ấn tượng nào về ngươi?”

Lãnh Sương im lặng không đáp, chỉ đứng che chở cho Bình Thường còn đang mê man.

Tà Linh vỗ trán mấy cái rồi nói tiếp: “A! Cảm giác quen quen… ngươi… tuy bề ngoài không giống nhưng niệm của ngươi khá quen… ngươi là học trò của Vạn Hạnh?”

Rồi như hiểu ra gì đó, Tà Linh nghiêng đầu nói: “Là ngươi! Thảo nào ta không hề có chút ấn tượng nào với ngươi dù ngươi cùng tên này tiến vào Phật Cảnh, bởi vì Vạn Hạnh đã điều chỉnh cho Phật Cảnh che chở ngươi. Chính ngươi mới là kẻ khiến Phật Cảnh khởi động lại! Chính ngươi tiếp thêm niệm cho Cửu Phẩm Liên Hoa tâm! Chính ngươi tăng mức khống chế khiến ta không thể đủ sức đuổi giết tên nhóc này trước khi hắn đến được tâm nhãn! Dùng Thanh Tẩy, đóng Phật Cảnh cũng là do ngươi!”

Lúc Tà Linh đang hiểu ra, Bình Thường được Cửu Phẩm Liên Hoa tâm thanh tẩy cuối cùng cũng tỉnh lại. Ngước lên nhìn thấy dáng người xinh đẹp, Bình Thường nhận ra ngay đó là Lãnh Sương, hắn kinh ngạc hô lên: “Hàn Tuyết!”

Gọi xong thì chính Bình Thường cũng giật mình với cái tên hắn vừa gọi, Bình Thường đã mơ hồ có lại một phần kí ức nên cũng mơ hồ nhận ra một số sự việc, trong đó có cái tên Hàn Tuyết. Sự thật là trong cái đêm gặp Lãnh Sương trong cấm địa Vô Lực bang, Dương đã nhìn nhầm Lãnh Sương là Hàn Tuyết lạnh lùng nên vội nhắc Bình Thường chớ dại mà dây vào.

Nghe Bình Thường gọi, Lãnh Sương lắc đầu: “Ta không phải Hàn Tuyết, cũng không phải Lãnh Sương…” Nói đến đây, nàng ngập ngừng thầm nghĩ: “Nhưng không hiểu sao ta có cảm giác cái tên Lãnh Sương vốn là dành cho ta…”

Lúc Bình Thường và Lãnh Sương đang trò chuyện, Tà Linh không vội ra tay bởi hắn cảm giác được còn có vài người khác đang tiến đến.

Sùng Hạo được thần Kim Quy đưa đến, dọc đường đi tuy ngắn nhưng cũng được thần Kim Quy giải thích sơ về Phật Cảnh và Tà Linh, Kiếm Linh nên khi vừa đến, Sùng Hạo liền giương thanh Thuận Thiên trong suốt ra và gằn giọng quát: “Thằng nào là Tà Linh?”

Vừa quát, Sùng Hạo vừa đảo mắt nhìn từ Tà Linh sang Bình Thường, trông thấy Bình Thường tàn tạ không có vẻ gì giống Tà Linh nhưng lại khiến Sùng Hạo có cảm giác khó ưa không thể tả, liền đoán Bình Thường mới chính là Tà Linh, hắn chỉ kiếm vào mặt Bình Thường và hỏi: “Mày là Tà Linh phải không?”

Bị Sùng Hạo hăm dọa, Bình Thường giật bắn mình lắc đầu nguầy nguậy, chỉ tay về phía Tà Linh và nói: “Dạ không… là hắn…”

Sùng Hạo không phải dạng người hung hăng đến mức hấp tấp, nhưng nghe Kim Quy nói về sự tình của Kiếm Linh, phần quan trọng nhất của Thiên Kiếm, Sùng Hạo liền nổi máu muốn xử gọn Tà Linh và thu phục Kiếm Linh, sau đó thì tha hồ mà chà đạp hai thằng Dương và Bão.

Thấy Bình Thường có vẻ sợ sệt, Sùng Hạo bớt nghi hoặc nên liếc sang Tà Linh và hỏi: “Ngươi là Tà Linh?”

Nhưng Tà Linh chưa trả lời thì có một tiếng cười châm chọc vang lên, là của Hoài Bão: “Ha ha! Sùng Hạo, ngay cả Tà Linh là ai mà ngươi cũng không nhận ra thì sao có tư cách dùng Thiên Kiếm?”

Vừa nói, Hoài Bão tiến đến chỉ Truy Phong kiếm vào mặt Bình Thường và nói với vẻ mặt đắc ý: “Ta nói đúng không? Tà Linh!”

Lại bị tưởng nhầm là Tà Linh, Bình Thường oan ức muốn khóc: “Dạ em nào phải Tà Linh! Tà Linh là kẻ đứng trên không kia kìa!”

Nghe thế, Hoài Bão nhướng mày nghi ngờ, trong lòng thầm nghĩ: “Không lẽ hố rồi? Nhìn thằng này không hiểu sao cứ thấy cay cay ghét ghét thế nào ấy?”

Hiểu được suy nghĩ của Hoài Bão, sư phụ hắn nói: “Tà Linh là tên đang đứng trên không kia kìa!”

“Ặc! Sao thầy không nói sớm, con nhìn tên này thấy hắn có vẻ tầm thường nhưng lại khiến con cảm thấy căm ghét cực kỳ nên tưởng Tà Linh dùng kế giả nai?”

Lúc Hoài Bão đang trao đổi với sư phụ hắn, phía bên kia, Sùng Hạo đột nhiên quát một tiếng rồi cầm Thuận Thiên kiếm lao vào định chém Bình Thường, may là thần Kim Quy kịp thời nắm áo kéo lại.

Lúc này, Tà Linh cũng không có tâm tư xem tấu hài, bởi trước mắt hắn, ba phần của một Tối Thượng bảo đã quy tụ, Nghịch Thiên của Bình Thường, Thuận Thiên trên tay Sùng Hạo và Kiếm Linh bên cạnh Hoài Bão…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281