12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 165
Phần 165

Khói bụi tan đi, bị Ô Long Bá Vương siết cổ, Dương gượng hỏi: “Ngươi có Long Thể Bá Vương… sao lại nói năng như thể ngươi không hề có?”

Đoạn Tuyệt trong dạng Toàn Long Giáp Thể che kín đầu, chỉ lộ ra ánh mắt lạnh lùng, hắn đáp: “Trên người ngươi là long thể bá vương, còn trên người ta, ta gọi nó là thứ bệnh truyền nhiễm của giống loài kinh tởm.”

Dí đao vào cổ Dương, Đoạn Tuyệt nói tiếp: “Ta có thứ bệnh này từ lâu rồi, nhưng mang bệnh mà, không muốn ai biết, rồi lũ ngu đần cứ thế dựng chuyện đồn đại linh tinh. Ta cần thứ này để làm gì chứ?”

“Nhưng giờ ngươi cần…” Dương đáp.

“Sai! Ta đếch cần! Chỉ là tiện dùng! Khả năng hồi phục của ta đã đến giới hạn, nếu dùng cấm thuật lần nữa sẽ cần thời gian để hồi phục, nên ta tiện tay dùng thứ ôn dịch này để xử ngươi.”

Trong lúc này, Đoạn Tuyệt nghe những lời kinh hô về mình, hắn lại nhìn Dương và nói: “Ta không ngại chuyện người khác biết ta có thứ này đâu, vì ta chưa từng giấu thì sợ gì người khác biết? Không như ngươi, hèn nhát đến mức chính bản thân mình là ai cũng không dám thừa nhận! Nếu lúc nãy ngươi không chần chừ, sớm dùng cái thứ bệnh tật này thì có lẽ kẻ đang bị treo cổ đã là ta!”

“Cứ hèn nhát là sai sao?” Dương giơ hai tay lên, một tay chụp lấy cổ tay Đoạn Tuyệt, tay còn lại chụp vào lưỡi Ô Long Đao, hắn nói: “Ta thà hèn nhát để những người ta yêu thương được an toàn còn hơn can đảm oai phong mà dẫn họ vào nguy hiểm. Ta mạnh lên để bảo vệ họ, nhưng vì mạnh lên, ta cũng gây thù chuốc oán, càng nhiều kẻ thù biết thân phận thật của ta thì người thân của ta càng có thể trở thành mục tiêu của chúng.”

“Người thân là cái gì chứ? Mày toàn nói những thứ rác rưởi! Mày cũng hết khả năng hồi phục rồi đúng không? Sử dụng cấm thuật lần cuối đi rồi chết!”

Khi Đoạn Tuyệt đang nói, có một tiếng ồn kỳ lạ đang ngày một đến gần.

Cánh tay Dương đang chặn Ô Long Đao chợt nổi gân đen, tay còn lại là cánh tay mang xương chân long, Dương không cần dùng câm thuật lên tay này, chỉ kết hợp linh lực để kéo tay Đoạn Tuyệt ra khỏi cổ mình.

Dương thoát xuống, hai chân hắn nổi gân đen, giậm mạnh để nhảy lùi về phía sau.

Tiếng ồn đã đến rất gần.

Đang ở trên không sau cú nhảy, Dương chợt gào to: “THỦ LĨNH MAU CỨU TA!”

Ngay sau đó, một bóng đen mang theo tiếng ồn đã tai phóng đến đúng vị trí Dương rơi xuống.

Bóng đen chính là Hắc Phù Đổng cưỡi trên Truy Ảnh.

“Hắc Phù Đổng và Truy Ảnh kìa! Là của Tà Phật Bình Thường, hắn đến rồi!”

Nhìn Hắc Phù Đổng cưỡi xe phóng đến, nhiều người nghĩ ngay đến tin tức về Tà Phật Bình Thường, kẻ bị Vô Lực Bang trục xuất, sau đó luyện ra tuyệt thế kỳ bảo Hắc Phù Đổng tại Thần Kim tháp.

Thực tế cũng có một số người biết được thân phận thật của Bình Thường là Võ Phi Dương, đó là người của đội Thiên Hạ do Hùng Thiên Hạ dẫn dắt. Nhưng một nửa trong số này đã chết trong các cuộc chiến tìm tinh dịch, nửa còn lại được Hùng Thiên Hạ ra lệnh cấm tiết lộ thân phận Dương là Bình Thường, mục đích là vì nếu để lộ ra, giá trị truy nã bỏ ra để bắt Dương sẽ cao hơn rất nhiều, ngoài ra, kho bảo vật hàng khủng mà Dương sở hữu sẽ dễ bị nẫng tay trên.

Khi Dương lao đi thì Hắc Phù Đổng liền phóng đến đúng vị trí Dương đáp xuống. Người ngoài nhìn cảnh này chỉ nghĩ là Tà Phật Bình Thường giải cứu Âm Vương Hữu Thực, không ai biết đây là một đường lui Dương chuẩn bị để bảo toàn thân phận Âm Vương, phòng khi cần dùng đến.

Nhưng Đoạn Tuyệt thì biết, trong dạng Ô Long Bá Vương, hắn cầm siêu cấp thánh bảo Ô Long đao đuổi theo.

Lúc này, Hắc Phù Đổng ném một hộp tròn nhỏ về phía trước, khối cầu này liền biến lớn thành một tấm gương to bằng cánh cổng, Hắc Phù Đổng chở Dương phi xe vào gương, tấm gương liền thu nhỏ lại thành một hộp tròn nhỏ như hộp phấn trang điểm.

Có người thấy thế liền kinh ngạc: “Bảo vật không gian chứa được sinh vật hình người! Sao ta chưa nghe đến bảo vật nào có hình dạng nào như vậy?”

Những người khác cũng không ai biết, thực tế chiếc hộp này chính là Lục Diện ngụy trang nhờ khả năng thiên biến vạn hóa.

Khi vừa lao vào cổng, Dương liền nhanh tay nuốt một ngụm linh đan đủ loại vào miệng, hắn lột mặt nạ Lý Hữu Thực ra và mang mặt nạ Bình Thường do chính hắn chế tạo vào. Loại mặt nạ Dương tạo ra tuy không hoàn hảo như sự cải trang của các Nữ Thần, nhưng với công nghệ giả kim cao cấp, kèm theo sự áp chế khả năng cảm nhận linh lực trong Địa Tâm Cảnh nên có thể nói là trong này không ai có thể nhìn ra, trừ những người biết Dương là Bình Thường từ trước.

Mọi chuyện diễn ra rất nhanh, khi nuốt linh đan và thay mặt nạ, hắn cũng nhanh tay lắp lưỡi Nghịch Thiên kiếm vào cán kiếm Đa Tình, Hắc Phù Đổng liền biến đổi và phủ lên người Dương, Dương trèo lên Truy Ảnh và quay xe.

Trong khi đó, Đoạn Tuyệt đã phóng đến và vung đao bổ xuống chiếc hộp. Nhưng lúc này thì Dương cũng phóng xe lao ra, vừa thu hồi chiếc hộp vừa giơ Nghịch Thiên kiếm cản lấy Ô Long đao.

Keng!

Lưỡi kiếm đen và lưỡi đao đen va chạm làm lóe lên một tia lửa điện, tia lửa điện này kéo một vệt dài khi Dương phóng xe vượt qua Đoạn Tuyệt khiến lưỡi đao và lưỡi kiếm trượt một đường ma sát vào nhau.

Vượt qua Đoạn Tuyệt được một đoạn, Dương quay đầu xe hướng đến Đoạn Tuyệt, chuyển Truy Ảnh sang số 2 và xả súng tới tấp vào người Đoạn Tuyệt khiến tên này phải liên tục tránh né.

Khi gần tiếp cận Đoạn Tuyệt, Dương đạp lên đầu xe Truy Ảnh, mượn tốc độ chạy của xe làm lực đẩy để nhảy như tên bắn về phía Đoạn Tuyệt, đồng thời Truy Ảnh hết nhiệm vụ liền được thu vào trong nhẫn không gian.

Khi lao về phía Đoạn Tuyệt, Dương, cũng chính là Bình Thường, dùng niệm của bản thân kích hoạt Nghịch Thiên kiếm. Khi Dương chỉ mũi kiếm đâm đến, Đoạn Tuyệt dễ dáng lách mình tránh né.

Một vệt lửa lại lóe lên khi Đoạn Tuyệt vung đao đẩy lệch lưỡi kiếm của Dương, đồng thời Đoạn Tuyệt nhanh tay giơ đao lên cao rồi canh đúng vào eo Dương và bổ xuống.

Nhưng khi Đoạn Tuyệt giơ đao lên thì một chữ hắc vạn đã hiện ra sau chuân Dương, làm bàn đạp cho hắn tránh khỏi cú chém.

Khi Dương tiếp đất, một bóng người lướt ngang qua hắn, theo sau là một đường đao ánh sáng màu đỏ. Là Trịnh Thiên Minh đang tránh một vệt đao do Sùng Hạo chém ra.

Ngay sau đó, Sùng Hạo trong dạng Xích Long Bá Vương cũng phóng đến và dừng lại bên cạnh Dương.

Nhìn vầng mặt trời màu máu đang lơ lửng trên đầu Sùng Hạo, Dương có kiến thức về dị thuộc tính từ Google nên liền biết đây là một dị quang mới khai sinh: “Dị quang từ nguồn sáng nào sinh ra đây? Nhìn đẹp đấy! Tên gì?”

“Chưa có tên!” Sùng Hạo cộc lốc đáp.

Lúc này Trịnh Thiên Minh đang dừng lại bên cạnh Đoạn Tuyệt. Một cơn lốc bay đến phía bọn hắn, Vân Phi từ trên đỉnh cơn lốc nhảy xuống nhập bọn.

Bên này, Hoài Bão cũng di chuyển như lướt gió về phía bọn Dương.

Nghe Sùng Hạo nói dị quang này chưa có tên, Dương liền nói: “Cần ta đặt tên giùm không, riêng tên đẹp thì ta có một lồ… à nhầm, một đầu! Để xem… Nó hình cầu, màu đỏ, gọi là Đèn Đỏ đi! Còn ngày kỷ niệm nó sinh ra chúng ta gọi là Ngày Đèn Đỏ!”

“Một cái tên thật ngu ngốc!” Hoài Bão khịt mũi xem thường nói, sau đó hắn suy tư làm toát ra phong phạm của một vị hoàng tử tài hoa và phân tích: “Màu đỏ còn gọi là xích, mọc lên trên đầu Sùng Hạo như một ánh bình minh, ta nghĩ nên đặt dị quang này tên là… Xích Chó Tới Sáng!”

“Tao chém hai thằng mày!” Sùng Hạo nổi điên cầm Xích Long đao chém Dương và Bão tới tấp.

Trong khi ba thằng bận chém nhau, phía bên kia, Trịnh Thiên Minh, Đoạn Tuyệt và Vân Phi đang bàn chuyện hợp tác.

Trịnh Thiên Minh tươi cười nói: “Không ngờ bọn hắn vẫn cầm cự được đến lúc này!”

Đoạn Tuyệt lạnh lùng không nói, còn Vân Phi nghiến răng: “Ta phải giết Nguyễn Hoài Bão!”

Trịnh Thiên Minh cười đáp: “Ta cũng muốn giết Nguyễn Hoài Bão, cũng muốn thu phục Sùng Hạo, càng muốn đoạt lấy bảo vật của Bình Thường. Nhưng hai ngươi cũng biết sự áp chế của Địa Tâm Cảnh khiến chúng ta vướng tay, chưa kể sự hiện diện của Ngân Hà, Độc Hành, Thích Đông và Lục Văn Minh, nếu chúng ta tung hết sức lúc này thì khác nào tạo điều kiện cho bọn hắn ngư ông đắc lợi?”

Đoạn Tuyệt hừ nhẹ: “Muốn gì thì cứ nói, đừng dông dài!”

Trịnh Thiên Minh bật cười: “Ngươi thừa hiểu ý ta mà!”

Vân Phi tiếp lời: “Ý ngươi là chúng ta hợp tác diệt từng tên sẽ nhanh và ít tốn sức hơn?”

“Đúng!” Thiên Minh gật đầu, còn Đoạn Tuyệt im lặng không đáp nhưng cũng ngầm đồng ý.

Phía bên kia, ba người Dương, Hạo, Bão cũng ngừng đánh nhau để cùng hướng về phía bọn Đoạn Tuyệt.

Trận chiến như quay lại vạch xuất phát.

Trong khi đó, trên bầu trời…

Chiếc kén khổng lồ vẫn đang dần thu nhỏ lại, Thiên Hương trong cơ thể của Lam Ngân đang nằm lơ lửng bên trong chiếc kén, mặc cho từng sợi tơ đỏ mỏng gần như vô hình đâm lên khắp cơ thể nàng.

Nằm chịu đựng cơn đau xuyên thấu da thịt, Thiên Hương thầm nhớ về nguyên nhân khiến nàng chọn con đường này.

Mọi chuyện bắt đầu từ gần ba mươi năm về trước. Nàng là Nữ Thần Gió sống cuộc sống vô tư tự tại ở Phiêu Vân Đảo. Đột nhiên đến một ngày, một luồng ký ức khủng khiếp và chân thực truyền vào nàng, ký ức về những gì nàng chưa từng trải qua, nhưng trong ký ức này, chắc chắn nàng đã từng trải qua, nàng nghi ngờ rằng, ký ức này do chính nàng gửi cho nàng, từ tương lai, một tương lai tột cùng thảm khốc.

Thiên Hương nhất định phải ngăn chặn ký ức này. Nàng đi tìm một trong những người mà nàng cho rằng có thể giải mã được ký ức kia, đó là tiên hậu Thiên Như Ý.

Nhưng Thiên Như Ý khuyên nàng không nên làm gì cả, thậm chí còn nguyền lên nàng lời nguyền Cấm Ngôn khiến nàng không thể nói chuyện này cho bất cứ ai nữa, dù là bằng bất cứ cách nào.

Nhưng nàng không nghe theo Thiên Như Ý. Nàng tìm đến người mà nàng cho là khó ưa nhất trên đời, cũng là người không ưa nàng nhất trên đời, Nữ Thần Lôi, Lam Ngân.

Nàng tìm mọi cách để làm cho Lam Ngân hiểu về tương lai đen tối mà nàng nhìn thấy, và nàng muốn một sức mạnh đủ lớn để chống lại tương lai kia, bằng cách kết hợp linh hồn hoàn toàn đối lập của nàng và linh hồn của Lam Ngân làm một, là một bước quan trọng để có thể đạt đến cảnh giới cuối cùng, một cảnh giới vượt qua cả sự Hoàn Mỹ.

Nhưng Lam Ngân nào dễ nói chuyện, kết quả là Thiên Hương buộc phải chiến đấu để cưỡng ép kết hợp, trận chiến này gây ra một cơn bão khủng khiếp ở Bắc Bộ. Kết quả, Thiên Hương và Lam Ngân lưỡng bại câu thương…

Khi bão tan, một lão ngư dân họ Triệu vô tình nhặt được hai bé gái sơ sinh trên một bờ biển, một đứa ông đặt tên là Nhất, đứa còn lại một bên mặt mang một vết thương, ông đặt tên là Nhị…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281