12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 174
Phần 174

“Nguyện trở thành Thiên Sứ, phục Vụ Chúa Trời, bảo vệ thế giới!”

“Nguyện trở thành Thiên Sứ, phục vụ Chúa Trời, bảo vệ thế giới!”

“NGUYỆN TRỞ THÀNH THIÊN SỨ, PHỤC VỤ CHÚA TRỜI, BẢO VỆ THẾ GIỚI!”

Một câu đầy thành kính và chính nghĩa, nhưng khi được đọc lên bởi những con người và bá vương trùng bị ký sinh lại tạo cho người ta cảm giác ớn lạnh đến run người.

Đường Thông Thiên đang bị một đại âm binh khống chế, quanh cơ thể hắn cũng mọc ra những sợi tơ đỏ tía, những sợi tơ này vươn ra quấn khắp người hắn.

Bị tơ quấn kín người, Đường Thông Thiên bật dậy dễ dàng thoát khỏi khống chế của đại âm binh. Hắn đứng yên, đầu dần ngước lên.

Từ sau lưng Đường Thông Thiên, những sợi tơ đan xen vào nhau kết thành ba đôi cánh màu đỏ tía, ba đôi cánh này vỗ nhẹ giúp Đường Thông Thiên bay lên cao, dang tay đón nhận sự sùng bái của những kẻ bị ký sinh tự xưng là thiên sứ.

Đón nhận sự sùng bái xong, Đường Thông Thiên nhìn cơ thể bị tơ phủ kín của mình rồi thì thào nói: “Quả tim của Thiên, hóa ra ngươi chưa từng bộc lộ khả năng thật sự, ngươi chỉ cố tình kết nối để gieo mầm ký sinh vào cơ thể ta, biến ta thành một quân cờ phục vụ cho ngươi.”

Rồi hắn gật gù: “Được! Ta chơi với ngươi!”

Đường Thông Thiên lại nhìn về những thiên sứ và nói: “Hỡi các thiên sứ của Chúa Trời, ta, đại thiên sứ, xin thay mặt Chúa Trời tuyên bố khởi động cuộc đại thanh lọc nhằm mục đích diệt trừ tất cả cái ác của thế gian!”

Sau đó, Đường Thông Thiên nhìn về phía những kẻ còn sống sót và nói: “Cuộc đại thanh lọc bắt đầu giai đoạn tuyển thiên sứ! Chúa Trời dang rộng vòng tay đón nhận tất cả những ai một lòng hướng thiện. Nào, hãy gia nhập lực lượng của Chúa Trời để cùng ta gây dựng một thế giới tươi đẹp.”

Không ai dám lên tiếng đáp lại, vì không ai muốn biến mình thành dạng thiên sứ không ra người không ra ma kia.

“Tốt, ta biết các con cảm thấy mình không xứng đáng, nhưng Chúa Trời vị tha, người bỏ qua tội lỗi của các con, cho các con cơ hội theo người gầy dựng lại thế giới! Đi nào các thiên sứ, bắt đầu công cuộc tuyển thiên sứ!”

Khi hiệu lệnh của Đường Thông Thiên vang lên, những thiên sứ liền vỗ cánh lao về phía những người sống sót và đâm tay vào ngực họ để cấy mầm ký sinh.

Dương, Hoài Bão và Sùng Hạo liền ra tay ngăn cản, nhưng cả ba liền nhận ra những kẻ bị ký sinh này cũng được trao khả năng kháng lại một phần áp chế trong Địa Tâm Cảnh.

Dương nhìn quanh, tình hình hiện tại có thể nói là hoàn toàn tuyệt vọng, trừ ba người bọn Dương có thể đối kháng với một vài thiên sứ, chỉ còn vài người đủ khả năng tự lo bản thân, còn những người và bá vương trùng còn lại đều bị rễ địa tâm hút cạn linh lực, đang vô vọng chờ bị ký sinh.

Lực lượng thiên sứ thì ngày một tăng lên, chẳng bao lâu nữa, toàn bộ sinh vật trong Địa Tâm Cảnh này sẽ bị ký sinh hóa thành thiên sứ.

Đột nhiên, từ quả cầu đá hình Địa Cầu, một luồng sáng trắng bay ra, hóa thành một con bạch long hư ảo khổng lồ, bạch long bay vòng quanh địa cầu, sau đó dần hạ xuống cuộn thành một vòng tròn. Những xúc tua hay thiên sứ chạm vào vòng tròn này đều bị đánh bật ra.

Bên trong vòng tròn chính là hy vọng! Ý nghĩ này đột nhiên lóe lên trong đầu Dương, cũng lóe lên trong đầu tất cả những ai còn sống sót, giống như đó là lời kêu gọi của bạch long.

Lập tức, những ai có khả năng di chuyển liền liều mạng chạy vào vòng bảo vệ của Bạch Long. Đối với những ai không có khả năng di chuyển, Dương gọi ra gần trăm âm binh tham gia giải cứu.

Lúc này, trong đầu Dương không còn quan tâm chuyện những người được giải cứu ai là địch ai là bạn, hắn chỉ có một ý muốn duy nhất, cứu càng nhiều người càng tốt.

Những người được cứu giúp, trong lòng không khỏi cảm thấy xấu hổ, trước đó bọn hắn cười cợt, khinh bỉ, sỉ nhục Âm Vương và Tà Phật bao nhiêu, giờ tất cả lại chịu ơn cứu mạng của hắn.

Những người được Dương cứu thoát khỏi cảnh bị ký sinh trước đó cũng đang chạy về phía bạch long. Ẩn Đoan Trang chạy theo Tiêu Hồn, nhưng nàng bị một xúc tua quật nàng ngã xuống.

“Tiêu công tử! Cứu!”

Nghe Đoan Trang hoảng sợ kêu cứu, Tiêu Hồn đang cắm đầu chạy liền quay đầu định cứu, nhưng thấy một tên thiên sứ đang lao về phía Đoan Trang, hắn liền chùn bước.

Tiêu Hồn tránh ánh mắt mong chờ của Đoan Trang, gã nhìn quanh, thấy ai cũng đang lo chạy, không ai chú ý về phía mình, gã liền dứt khoát quay đầu tiếp tục chạy, bỏ mặc Đoan Trang bật khóc trong tuyệt vọng cùng thất vọng.

Gương mặt xinh đẹp ướt hai hàng lệ, Đoan Trang gượng đứng dậy, nhìn về phía gã thiên sứ đang hạ cánh xuống trước mặt mình, nàng nhanh tay kết một linh trận có khả năng khiến cơ thể nàng nổ tung. Nàng thà như vậy còn hơn biến thành thứ sinh vật gớm ghiếc tự xưng là thiên sứ kia.

Trận thành, trong khoảnh khắc, Đoan Trang thu hồi phòng ngự linh lực trên cơ th, sẵn sàng từ bỏ sự sống.

ẦM!

Khoảnh khắc đó, Đoan Trang ngỡ rằng cơ thể mình sẽ tan thành từng mảnh. Nhưng không, chỉ có một ai đó lao đến ôm chặt nàng vào lòng, đưa lưng thay nàng hứng chịu toàn bộ vụ nổ.

Một cơ thể cứng như sắt thép, nhưng ấm áp.

Đoan Trang mở mắt, kẻ đang ôm chặt lấy nàng, đang che chắn cho nàng lại là Tà Phật Bình Thường, là Âm Vương Hữu Thực trong bộ giáp Hắc Phù Đổng đầy oai vệ.

Ngực nàng nép vào ngực hắn, nàng ngượng ngùng sợ rằng con tim đang đập dữ dội của nàng sẽ bị hắn phát giác. Nàng nhìn lên gương mặt sắt lạnh lùng, nàng tự hỏi sau lớp mặt sắt kia là mặt của Bình Thường, mặt của Lý Hữu Thực, hay cả hai gương mặt đó đều không phải là gương mặt thật của hắn?

Sau lưng hắn, tên thiên sứ vừa bị vụ nổ đẩy lui đang lao đến.

“Cẩn thận!” Nàng lo lắng vội nhắc nhở, nhưng hắn không có vẻ gì quan tâm. Trước sự bất ngờ của nàng, hắn bế nàng lên tay, đồng thời xoay người giơ chân phủ đầy hắc niệm đá văng tên thiên sứ đi xa, sau đó hắn bế nàng tiến về phía vòng bảo vệ của bạch long, theo sau hắn là một đội quân âm binh đang cõng người đều bước hành quân.

Trước đây, Đoan Trang nhìn Lý Hữu Thực và đội quân âm binh bằng ánh mắt kinh tởm và khinh thường. Nhưng lúc này, ngoan ngoãn nằm trên tay hắn, được đội quân âm binh hung mãnh hộ tống, nàng mới cảm nhận được người đàn ông này bá khí cỡ nào, oai phong biết bao. Trong lòng nàng lại dâng lên cảm giác ghen ghét với Thục Trinh, nàng khao khát cảm giác được người ta gọi là Âm Hậu.

Nhưng Dương nào hiểu suy nghĩ của Đoan Trang, hắn ưu tiên cứu nàng đơn giản chỉ vì nàng là chị song sinh của Thục Trinh.

Thả Đoan Trang trong vòng bảo vệ của Bạch Long, Dương lại lao ra tìm người để cứu.

Trong những người Dương cứu giúp bao gồm cả cặp đôi Hành Kinh, Nguyệt San. Tiến vào an toàn trong vòng bảo vệ của Bạch Long, Hành Kinh và Nguyệt San nhìn cảnh Dương tích cực cứu người sau đó cả hai nhìn nhau và cùng nói: “Xem ra chúng ta đã hiểu lầm hắn.”

Nguyệt San và Hành Kinh biết Dương là Bình Thường, nên họ cũng biết đây đã là lần thứ hai Nguyệt San được Dương cứu mạng, hơn nữa, hiện tại họ muốn lấy mạng Dương, nhưng hắn vẫn không chút ngần ngại ra tay cứu giúp, đây thật sự là hành vi của một kẻ dâm ô đê tiện sao?

Hiện tại, hầu hết những người và bá vương trùng có thể giải cứu đều đang được âm binh của Dương mang đi, Sùng Hạo và Hoài Bão đang ngăn cản lũ thiên sứ, còn Ngân Hà, Bạch Điệp và vài bá vương trùng cấp cao đang hộ tống những người được giải cứu.

Dương ngạc nhiên nhìn thấy Độc Hành vẫn nằm yên tại vị trí cũ, quanh cơ thể hắn không hề có một xúc tua nào, tựa như xúc tua và thiên sứ không dám động đến hắn, hoặc có một lực lượng vô hình nào đó bảo vệ hắn. Phân vân một lúc, Dương quyết định gọi một âm binh cõng Độc Hành đi, bất chấp rằng Độc Hành có phần nguy hiểm.

Dương vẫn luôn chú ý đến Thiên Hương và Lam Ngân, lúc này, Thiên Hương đã hôn mê, Lam Ngân đang dìu Thiên Hương tiến về phía Bạch Long.

“Tránh đường!” Lam Ngân lạnh lùng buông một câu khi Dương tiến đến định phụ giúp. Dương đành đứng thở dài trông theo.

Trong lúc Dương đang dõi theo bước chân Lam Ngân, một tiếng thét kinh hoàng vang lên từ xa, Dương nhìn lại và thấy cảnh Đường Thông Thiên đang hạ xuống nơi những kẻ sống sót đang tiến về phía bạch long.

Đường Thông Thiên bắt lấy một bá vương cấp chúa tể tên là Trùng Nhất, định biến bá vương trùng này thành thiên sứ.

“Trùng Nhất!” Thấy đệ nhất chiến tướng của tộc mình bị bắt, Bạch Điệp liền lao vào tìm cách cứu lấy Trùng Nhất.

“Cẩn thận!” Thấy Bạch Điệp liều lĩnh, Ngân Hà cũng lao theo.

Đường Thông Thiên hiện tại tuy bị ký sinh nhưng thực chất lại mạnh hơn hẳn lúc kết nối với quả tim, lý do là vì khả năng kháng lại áp chế của gã hiện tại mạnh mẽ hơn. Bạch Điệp và Ngân Hà đều bị áp chế, hoàn toàn không phải đối thủ của gã, chỉ sau vài giây, Đường Thông Thiên đã ném Trùng Nhất ra và dùng hai tay bóp cổ của cả Bạch Điệp lẫn Ngân Hà.

Từ cổ tay Đường Thông Thiên, những sợi tơ chui ra và bò lên cơ thể của Bạch Điệp cùng Ngân Hà.

Nhìn hai tuyệt thế mỹ nhân giãy giụa trên tay mình, Đường Thông Thiên nói giọng bề trên: “Ta ban cho hai con tư cách trở thành thiên sứ, đảm nhận nhiệm vụ hầu hạ ta…”

“Hầu con mẹ mày!” Đúng lúc đó, Dương tức giận quát lên, hắn đạp lên một chữ hắc vạn bắn như chớp về phía Đường Thông Thiên rồi tung cước đá vào đầu gã.

Binh!

Đá gãy cổ Đường Thông Thiên, Dương liền chụp lấy hai cổ tay gã vặn mạnh để ép gã buông cổ Bạch Điệp và Ngân Hà ra, nhưng Đường Thông Thiên lại chủ động buông Ngân Hà ra trước, gã thu tay này lại và tung chưởng vào ngực Dương.

Binh!

Trúng chưởng, dù có lớp giáp và hắc niệm bảo vệ nhưng Dương vẫn cảm thấy đau điếng, hắn bắn ngược ra sau nhưng vẫn cố nắm tay Ngân Hà kéo nàng thoát theo.

“Nữ hoàng!” Thấy Bạch Điệp bị khống chế, lũ bá vương trùng liền muốn xông vào, nhưng một nhóm thiên sứ liền lao đến cản đường.

Lúc này, Dương chặn đường lũ bá vương trùng và nói: “Các ngươi không phải đối thủ của lũ thiên sứ, rút về nơi an toàn đi, ta sẽ bảo vệ nữ hoàng.”

Rồi Dương quay sang nói với Ngân Hà: “Cả nàng nữa, đến nơi an toàn đi, đừng lo cho ta.”

“Ai nói ta lo cho…” Ngân Hà định phản bác, nhưng nhìn ánh mắt nghiêm túc của Dương, tim nàng giật thót, chẳng lẽ tâm tư của nàng đã bị hắn nhìn thấu?

Ngân Hà không biết, nhưng sự thật là nàng ở lại chỉ làm cản trở hắn, nên nàng dẫn những kẻ còn lại tiến về vòng bảo vệ của bạch long, phó thác sự an toàn của Bạch Điệp cho Dương.

Lúc này, Hoài Bão và Sùng Hạo cũng hoàn thành nhiệm vụ giải cứu, cả hai tiến đến đứng sát cánh cùng Dương.

Đối diện ba người, hơn năm mươi tên thiên sứ đang tỏa ra khí thế thần thánh uy nghiêm, những đôi cánh đồng loạt vỗ làm gió thổi xạc xào, bụi bay mù mịt.

Phía sau đội quân thiên sứ, Đường Thông Thiên vỗ ba đôi cánh đứng trên không trung, tay giữ Bạch Điệp, gã nhìn về phía bọn Dương như nhìn vào ba kẻ ghê tởm bẩn thỉu cần được…

“Thanh lọc!” Đường Thông Thiên cất tiếng ra lệnh, đội quân thiên sứ liền vỗ cánh lao về phía bọn Dương.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281