12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 244
Phần 244

Thảm họa Xà Thần khiến cả Siêu gia chìm trong tang thương suốt một thời gian dài. Trong khi đó, Dương và Hoài Bão trong thân phận Siêu Ngụ Kiên và Siêu Thụ Đức thì miệt mài rèn luyện và chuẩn bị cho hành trình tiếp theo.

Cấm địa dưới đền thờ tổ giờ đây đã trở thành sàn đấu kiếm của Dương và Bão. Ngoài chiến đấu, cả hai còn hợp tác chế tạo bảo vật để tăng cường khả năng ngụy trang, hoặc hợp tác luyện đan để tăng cường lực chiến tạm thời.

Rồi ngày hẹn đến, Dương từ biệt Tịnh Nghiên, Tích Thi để cùng Hoài Bão và Siêu Bữu Trí tiến về Thiên Cơ với sự dẫn dắt của Siêu Quần.

Đi cùng Siêu Quần, Dương tự hỏi nếu Siêu Quần biết Siêu Ngụ Kiên là Dương thì gã có lập tức ra tay hay không?

Thực tế Siêu Quần vẫn sẽ ra tay, tuy nhiên thù hận trong lòng lão đối với Dương đã giảm đi nhiều. Theo lời Siêu Tuế Trị kể lại thì Dương là kẻ thả Xà Thần ra rồi bắt đi, người đầu óc đơn giản có thể sẽ đổ hết tội lỗi cho Dương, nhưng những người có cái nhìn sâu sắc hơn sẽ hiểu, nếu Dương không thả ra thì đến một lúc nào đó Xà Thần vẫn sẽ xuất hiện, và nếu không có một người có thể ngăn chặn Xà Thần như Dương thì Siêu gia sẽ tàn, cho nên, sâu trong lòng, Siêu Quần vẫn có chút lòng biết ơn đối với Dương. Lão vẫn muốn báo thù cho Siêu Phàm, nhưng không còn theo cách tàn nhẫn tận cùng như lòng lão muốn trước đây.

Theo Siêu Quần, Dương lần nữa lên chuyến tàu đi Thế Giới Ngầm, nhưng lần này hắn không xuống trạm Thế Giới Ngầm mà đi đến một địa điểm khác.

Nơi đó giống như một hang động khổng lồ bên cạnh dòng sông ngầm, cửa hang dựng một cánh cổng hoành tráng tựa như cổng thiên môn với bảng vàng ghi hai chữ Thiên Cơ.

Từ cửa hang tỏa ra những làn khói mờ mờ ảo ảo với ánh sáng thánh khiết, tạo cho người ta cảm giác tựa như bước vào cõi thiên đường mộng ảo.

Trước cổng, một nhóm người mặc trang phục kiểu đạo sĩ đang đứng tiếp đón những nhân tài mới được tuyển chọn.

Nhìn những thanh niên trông như pháp sư Trung Hoa này, Dương cảm thấy không ưa nổi, tên nào cũng tạo dáng trang nghiêm và trên môi luôn tồn một nụ cười không hề giả trân, có vẻ nét cười của Trịnh Thiên Minh đã trở thành kiểu mẫu cho giới trẻ Thiên Cơ.

Đoàn tàu cập bến, các toa tàu mở cửa, những thanh niên nam nữ là nhân tài được tuyển chọn từ các gia tộc lũ lượt rời tàu.

Dương cũng bước xuống tàu, hòa vào đám đông, đôi mắt sáng rực đảo quanh như ra đa dò tìm gái đẹp.

Những nhân tài tuyển chọn từ các gia tộc được tập trung trước cổng vào, ngoài ba người của Siêu gia còn có khoảng ba mươi người đến từ các gia tộc lớn nhỏ, tất cả đều là nhân tài xuất chúng có độ tuổi dưới ba mươi.

Dương chen chúc xí được vị trí đứng sau một mỹ nữ mông to, vì mải mê ngắm mông và mơ mộng nên hắn không chú tâm đến bài diễn văn dài dòng để chào mừng các nhân tài mới tuyển, mãi cho đến khi bài diễn văn kết thúc và một tràng pháo tay nồng nhiệt vang lên.

Sau khi tràng vỗ tay lắng đi, người phát ngôn trịnh trọng hướng về cánh cổng và nói: “Bước qua Thiên Cơ Môn này, các vị sẽ chính thức trở thành thành viên của Thiên Cơ. Tuy nhiên, vì để có cái nhìn bao quát về thực lực và tiềm năng của mỗi cá nhân, các vị cần tự mình bước qua cổng và đi hết con đường tiến vào bên trong Thiên Cơ, con đường này có tên là Âm Dương Lộ.”

Nghe đến đây, thần sắc những người có mặt đều thay đổi, có người thì hồi hộp, có người thì háo hức. Những nhân tài trúng tuyển đều được cho biết về Âm Dương Lộ, con đường này là một thử thách nhưng cũng là một kỳ ngộ, bởi khi tiến vào trong con đường này sẽ có cơ hội thu hoạch những huy hiệu âm dương, là một loại tiền tệ đặc biệt có thể đổi được những thứ cực kỳ giá trị dành cho người mới ở Thiên Cơ.

Dương và Hoài Bão cũng đã được Siêu Tuế Trị cho biết về Âm Dương Lộ, con đường này ai muốn gia nhập Thiên Cơ đều phải trải qua nên không có gì bất ngờ.

“Được rồi, cũng không còn sớm nữa, mời các vị vào cổng. Và hẹn gặp lại…” Người phát ngôn nói câu kết và những nhân tài tuyển chọn lần lượt bước vào cổng theo sự hướng dẫn.

Dương cũng bước vào, khi hắn qua cổng, khung cảnh thần tiên đột nhiên đột ngột biến mất và bị thay bởi một màn sương khói âm u ảm đạm, tạo cho người ta cảm giác ghê rợn chạy dọc sống lưng.

Ầm… Ầm…

Mặt đất thỉnh thoảng lại rung động tựa như có thứ gì nó vô cùng nặng nề đang nện xuống. Xa xa, trong làn khói mờ ảo hiện ra những bóng dáng khổng lồ và quái dị, những bóng dáng này đang chầm chậm di chuyển một cách vô định.

Bên trong Âm Dương Lộ không tồn tại sinh vật bình thường hay linh thú mà chỉ có một loại sinh vật quái dị gọi là âm dương quái, có lời đồn cho rằng âm dương quái là những sinh vật được đưa ra từ thất đại tuyệt địa xếp hạng bảy, Nghịch Thiên Cảnh.

Không biết lời đồn chính xác hay không, nhưng những ai từng đi qua Âm Dương Lộ đều công nhận âm dương quái không hề giống với bất cứ sinh vật nào họ từng thấy trên đời.

Hơn nữa, mỗi âm dương quái đều không giống nhau kể cả về hình dáng hay sức mạnh. Âm dương quái càng mạnh thì kích thước càng khổng lồ, những bóng dáng mờ ảo và những trận động đất kia rất có khả năng đến từ những con âm dương quái mạnh ngang Chúa Tể.

Tất nhiên ở tầm Chúa Tể thì những nhân tài trẻ tuổi không thể nào chống nổi, cho nên điều họ cần làm là tránh xa những bóng dáng khổng lồ kia để an toàn đi hết quãng đường. Còn những ai muốn thu thập huy hiệu âm dương thì trên đường đi có thể săn giết những âm dương quái cấp từ Linh Tướng đến Linh Đế, người của Thiên Cơ đã cài cắm những huy hiệu âm dương vào cơ thể những quái vật cấp này, vừa để làm phần thưởng, vừa để đánh giá năng lực của người mới.

Dương nhìn xung quanh và nhận ra chỉ có mình hắn, xem ra Âm Dương Lộ này là một linh cảnh và những người tiến vào sẽ bị dịch chuyển ngẫu nhiên.

Trong cái nơi như cõi âm ti này mà đi một mình thì sợ vãi nồi, cho nên Dương liền thả Thâu Thiên ra ngoài để đi cùng cho đỡ sợ.

“Grừ… Mi chui vô ổ nào mà thối thế?” Vừa được thả ra, Thâu Thiên khịt mũi gầm gừ hỏi.

Rồi Thâu Thiên nhìn thấy bóng dáng một sinh vật khổng lồ, nó trợn mắt hỏi: “Con gì mà to vậy?”

Dương đáp: “Người ta gọi nó là âm dương quái.”

“Âm dương quái? Gâu! Bắt cho trẫm một con làm thú cưỡi đi! À mà thôi, bắt hẳn một cặp đem về gây giống!” Thâu Thiên nhìn bóng dáng sinh vật khổng lồ và ao ước nói.

Dương trợn mắt đáp: “Chúng nó có sinh sản được đâu? Hơn nữa mỗi con mỗi khác nhau hoàn toàn, lấy đâu ra cho mày một cặp?”

Nghe thế, Thâu Thiên gật gù: “Thế à, nghe có vẻ khá giống trẫm và ngươi nhỉ?”

“Giống chỗ nào?” Dương ngạc nhiên hỏi.

Thâu Thiên đáp: “Chỉ hơi giống thôi, chúng làm sao có thể so với sinh vật độc nhất vô nhị như trẫm và ngươi được!”

Nghe có vẻ như được khen, nhưng Dương tự hỏi bản thân giống con chó lợn này chỗ nào.

Thâu Thiên đang vênh mặt tự đắc, đột nhiên nó khụt khịt mũi rồi nói với Dương: “Có mùi lạ!”

“Lạ thế nào?” Dương hỏi.

Thâu Thiên ngẫm nghĩ rồi đáp: “Khác với những mùi còn lại.”

“Chẳng lẽ là một sinh vật đặc biệt?” Dương ngạc nhiên đoán, không ngờ trong một nơi toàn dị vật này lại tồn tại sinh vật còn dị hơn.

Lúc này, một bóng trắng tựa như hình người lướt dần về phía Dương.

“Chính là mùi của nó!” Thâu Thiên nói.

Dương thì lo lắng nhìn sinh vật lạ, vì màn sương khiến khả năng cảm ứng của linh hồn bị suy giảm nên sinh vật này tiến đến gần mà hắn không hề cảm nhận được, khi đến khá gần hắn mới phát hiện một cảm giác khá quen thuộc tỏa ra từ sinh vật kia.

Đó là một sinh vật hình người nhưng lớp da trắng bệch và tứ chi dị dạng, ngực chảy xệ, sau lưng có hai khớp xương nhọn nhô dài ra, gương mặt cũng móp méo, không có miệng mũi còn đôi mắt thì mờ đục, nhưng Dương có thể cảm nhận được từ linh hồn sinh vật này tỏa ra một loại linh lực mà Dương rất quen thuộc, linh lực tự nhiên.

Linh lực tự nhiên hay gọi cách khác là linh lực thiên địa, là loại linh lực sinh ra trong tự nhiên, khác với loại linh lực do linh hồn tạo ra và còn gọi là linh lực nhân tạo. Trừ người luyện Thôn Thiên Địa đến mức nhất định có thể chuyển hóa linh lực nhân tạo thành linh lực tự nhiên ra thì gần như không có cách nào để người luyện hồn có thể tự tạo ra linh lực tự nhiên, trừ một chủng tộc duy nhất, Tiên tộc thuần chủng, vì Tiên tộc vốn sinh ra từ tự nhiên và gắn kết chặt chẽ với tự nhiên.

Nhưng tại sao sinh vật dị dạng trước mắt Dương lại có thể sinh ra linh lực tự nhiên? Chẳng lẽ nó là Tiên tộc?

Phải, nhưng không phải, tất cả những sinh vật bên trong Âm Dương Lộ đều không giống bất cứ chủng tộc nào, nhưng thực chất tất cả đều từng là thành viên của những chủng tộc hình người ngày nay, phần lớn là Nhân tộc.

Người khác không biết nhưng Dương thì biết rõ, chuyện những sinh vật dị dạng và vô hồn này không đến từ thất đại tuyệt địa chỉ là lời đồn để che đậy hành vi của Thiên Cơ, tất cả đều là sản phẩm từ thuật luyện thi của Thiên Cơ, nhằm mục đích tạo ra những dạng cương thi mạnh mẽ hơn từ cơ thể người.

Sinh vật trước mắt Dương cũng là một sản phẩm như vậy, khác biệt chính là sinh vật kia vốn là thi thể của một Tiên thuần chủng.

Lúc này Bảo Ngọc rời khỏi nhẫn và xuất hiện trên vai Dương, nàng đưa đôi mắt sáng long lanh nhìn về phía sinh vật kia với vẻ mặt khó hiểu.

Có thể thấy, sinh vật kia tìm đến Dương rất có thể là vì Dương mang huyết thống Tiên tộc hoặc vì Dương có tiếp xúc với Bảo Ngọc.

Nhìn sinh vật quái dị kia một hồi, Bảo Ngọc khều Dương và nài nỉ: “Pa pa! Bảo Ngọc muốn cứu nó!”

“Cứu? Nó chết rồi, bị biến thành cương thi thì cứu kiểu gì?” Dương ngơ ngác hỏi, nếu linh hồn còn sống thì may ra, đằng này chỉ còn xác thịt vô hồn, vô phương cứu chữa.

“Bảo Ngọc muốn trả nó về với tự nhiên. Pa pa làm được mà!”

“Trả nó về với tự nhiên?” Nghe thế, trong đầu Dương nảy ra một ý nghĩ, linh lực của sinh vật này là linh lực tự nhiên, nếu hắn có thể dùng Thôn Thiên Địa hấp thu thì chẳng phải no nê rồi sao?

Nghĩ thế, Dương gật đầu đồng ý với Bảo Ngọc rồi từ từ tiến về phía sinh vật quái dị…

Khi Dương lại gần, ánh mắt sinh vật kia đột nhiên lóe lên rồi cả một khu vực xung quanh nó hóa thành băng giá, ngay cả Dương cũng suýt bị đóng băng, cũng may là rút lui kịp thời.

Đây là một Tiên thi hệ băng, tuy Dương có Ảo Liên Huyền Hậu, nhưng Tiên thi kia lại có sức mạnh ở tầm Chúa Tể.

“Xem ra không làm nó suy yếu là không thể nuốt nổi!” Nhìn sinh vật quái dị đang tỏa ra khí thế làm băng giá cả một khu vực, Dương nhíu mày lầm bầm: “Phải có làm thì mới có ăn…”

Nói xong, Dương bộc phát toàn bộ sức mạnh của bản thân và lao vào chiến đấu với con quái vật…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281