12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 218
Phần 218

“Thả cha mẹ vợ, í nhầm, thả cha mẹ ta ra!”

Trước lời yêu cầu của Ngụ Kiên, gia chủ Siêu Thống Thanh gật đầu đáp: “Được, cha mẹ ngươi sẽ được thả, còn ngươi thì phải chịu sự trừng phạt.”

Nói đoạn, Siêu Thống Thanh phất tay ra lệnh: “Bắt Siêu Ngụ Kiên lại, thông báo cho toàn tộc trưa mai xử trảm hắn!”

“Khoan đã! Ta bị tội gì?” Ngụ Kiên ngăn hai người đến bắt giữ mình lại và hỏi.

“Tội gì? Trộm trấn gia chi bảo chính là tử tội, dù ngươi có mang trả về cũng không thể tha.” Trưởng lão Siêu Tính Dinh quát lên.

“Trộm? Tại sao lại gọi là trộm? Ta lấy trấn gia chi bảo hoàn toàn đúng quy trình cơ mà?” Siêu Ngụ Kiên dang tay ra vẻ vô tội.

“Làm gì có cái quy trình nào? Đừng nói ngươi không biết chỉ có gia chủ mới có quyền tiếp xúc với trấn gia chi bảo! Bắt lấy hắn!” Siêu Tính Dinh giận dữ quát.

“Vậy cho ta hỏi thế nào mới có thể trở thành gia chủ của Siêu gia?” Ngụ Kiên lại hỏi.

Nghe câu hỏi của Ngụ Kiên, nhóm người tưởng Ngụ Kiên muốn làm gia chủ nên cùng cười phá lên, chỉ có một lão già nghiêm túc đáp lại: “Để trở thành gia chủ cần đáp ứng cả hai điều kiện, thứ nhất là được gia chủ đời trước và các trưởng lão công nhận, thứ hai là thừa kế tổ vật. Trong trường hợp chỉ đáp ứng được một trong hai điều kiện thì được xem là gia chủ tạm quyền.”

“Vậy gia chủ tạm quyền có được quyền lấy trấn gia chi bảo không?” Ngụ Kiên lại hỏi.

“Được! Miễn là không làm tổn hại đến trấn gia chi bảo.” Lão già đáp.

Lúc này Ngụ Kiên gật đầu, chỉ tay vào tượng Xà Thần và nói: “Được rồi, ta mượn dùng xong rồi, trả cho các ngươi.”

Khi Dương đang nói, đột nhiên lão già kia lướt về phía Ngụ Kiên, lão cầm lấy bàn tay hắn chăm chú nhìn rồi giật mình hỏi: “Chiếc nhẫn này ngươi lấy ở đâu?”

Ngụ Kiên đáp: “Tổ tiên Siêu Đẳng báo mộng ban cho.”

Tất nhiên đó là nói phét, Ngụ Kiên đã chết rồi, chiếc nhẫn này chính là chiếc nhẫn Dương nhặt cùng với bộ hài cốt của Siêu Đẳng trong Địa Tâm Cảnh. Dương vốn định mặc kệ lời nhờ vả trong di thư của Siêu Đẳng, nhưng vì muốn giúp Tịnh Nghiên nên hắn mới tìm đến nơi Ngụ Kiên chết để lấy trấn gia chi bảo, sau đó cải trang thành Siêu Ngụ Kiên trở về nhà họ Siêu.

Trong ba tháng trung hòa Vòng Xoáy, Dương được hấp thu lượng linh lực tự nhiên khổng lồ và thăng lên Chiến Hoàng cấp năm, lại có khả năng che giấu linh lực từ công pháp Thôn Thiên Địa và lớp mặt nạ giả dạng được nâng cấp, Dương hoàn toàn tự tin có thể giả dạng lừa được cả Chúa Tể cấp cao.

“Tổ tiên Siêu Đẳng báo mộng? Báo mộng thế nào?” Lão già gấp gáp hỏi.

Cái gọi là báo mộng ở Linh Giới thật ra không phải chuyện mê tín mà đã được linh hồn học chứng minh, linh hồn cấp Chúa Tể trở lên hoặc cấp bậc tương đương như La Hán, Bồ Tát… trước khi chết đều có thể đem một phần linh lực hữu ý hoặc niệm lưu đến tận hàng trăm năm sau để truyền thông điệp, vì phần thông điệp này đã mờ nhạt sau nhiều năm, khiến người nhận được cảm thấy mơ mơ hồ hồ như đang nằm mộng nên được gọi là báo mộng.

Về bịa chuyện thì Dương bịa nhiều nên rất có kinh nghiệm, hắn nói: “Tổ tiên Siêu Đẳng bảo ta tìm đến nơi người bí mật cất giấu chiếc nhẫn này, nhưng người bảo ta phải mang theo trấn gia chi bảo và tuyệt đối không hé lộ cho bất cứ ai.”

Thấy ánh mắt cả bọn còn bán tín bán nghi, Dương tiếp tục nói: “Khi ta đến nơi thì mới biết tổ tiên lập một kết giới và chỉ người cầm trấn gia chi bảo mới có thể tiến vào. Vào trong thì chỉ thấy một hộp nhỏ chứa chiếc nhẫn này và một mảnh giấy…”

Nói đoạn, Dương lấy ra một mảnh giấy rách rưới nhỏ xíu, bên trên lờ mờ ghi một dòng chữ: “Mang chiếc nhẫn của ta trên tay, ngươi chính là người nắm giữ quyền hành tối cao của Siêu gia…”

Mảnh giấy này chính là phần cuối của bức thư Siêu Đẳng để lại trong Địa Tâm Cảnh, Dương đã xé lấy phần này và cất giấu phần nói về Địa Tâm Cảnh.

Dương đưa mảnh giấy cho lão già xem, lão chăm chú đọc và phân tích từng chữ trong đó rồi hít sâu một hơi và rút ra kết luận: “Đây đúng là bút tích của cựu gia chủ Siêu Đẳng, người đã mất tích cùng tổ vật từ mấy trăm năm trước!”

Nói xong, lão chỉ vào chiếc nhẫn trên tay Dương và nói tiếp: “Chiếc nhẫn trên tay ngươi chính là tổ vật của gia tộc.”

Nghe thế, cả bọn Thống Thanh cùng trợn mắt kinh ngạc, lão già kia chính là một trong những người có kiến thức uyên bác và uy tín nhất gia tộc, lão đã xác nhận thì gần như chắc chắn.

Sau đó Thống Thanh bừng tỉnh, chỉ tay vào Dương và quát to: “Trộm lấy trấn gia chi bảo, giờ còn thêm tội trộm tổ vật! Ngươi đáng bị xử tử ngay lập tức.”

Nói xong, Thống Thanh giơ tay vung chưởng về phía Dương.

Dương hiện tại che giấu linh lực khiến người xung quanh nhầm tưởng hắn chỉ là Linh Vương, còn Thống Thanh lại là Chúa Tể, một chưởng của lão là quá đủ để vỗ chết một Linh Vương.

Nhưng trước chưởng lực ập đến, Dương giậm chân chạy nhanh như lướt tránh thoát chưởng lực trong gang tấc.

Nhìn thấy cách di chuyển của Dương, gia chủ Thống Thanh và lão già cùng ngạc nhiên: “Bí kỹ thất truyền, Siêu Tốc Thuật!”

Siêu Tốc Thuật là một bí kỹ do Siêu gia tạo ra, bí kỹ này vận dụng linh lực và bước chân để di chuyển cực nhanh trong cự li ngắn. Gọi là bí kỹ thất truyền tất nhiên là vì nó đã thất truyền từ lâu, vậy mà Dương có thể dùng một cách chính xác nên mới khiến lão già và Thống Thanh kinh ngạc. Phải biết rằng Siêu gia nhiều đời dựa vào hình vẽ để mô phỏng lại Siêu Tốc Thuật nhưng hoàn toàn thất bại vì không biết cách vận chuyển linh lực phù hợp.

“Cái này cũng là tổ tiên dạy đó!” Dương nói trước những ánh mắt tò mò ngạc nhiên, nhưng thực ra là hắn học được từ Google để có thể tăng độ tin cậy của câu chuyện hắn bịa ra.

“Tổ tiên còn để lại gì nữa không?” Lúc này Thống Thanh đổi hẳn thái độ hỏi. Trước đó lão muốn giết Dương để đoạt chiếc nhẫn tổ vật, nhưng khi thấy Dương dùng bí kỹ thất truyền thì trong đầu lão lập tức nổi lên ý nghĩ moi móc tất cả thông tin từ Dương.

Dương biết con mồi đã cắn câu, liền tỏ ra e dè đắn đo rồi nói: “Còn nữa… Còn một thông tin rất quan trọng…”

“Thông tin gì?” Thống Thanh gấp gáp hỏi.

Dương nói: “Tổ tiên bảo người còn để lại một lời nhắn khác với ta, chờ khi ta trở về gia tộc an toàn với chiếc nhẫn trên tay thì người sẽ báo mộng cho ta biết.”

Nghe thế, Thống Thanh nửa tin nửa ngờ, lão suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Xem ra tất cả là hiểu nhầm, ta đề nghị trả tự do cho Ngụ Kiên và gia đình, đồng thời sẽ ban thưởng cho Ngụ Kiên vì đã có công tìm tổ vật về cho gia tộc. Trưởng lão và các vị thấy thế nào?”

Trưởng lão Tính Dinh và đa số những người khác đều là tâm phúc của gia chủ nên đương nhiên sẽ gật đầu tán thành.

Sau đó Thống Thanh tiến về phía Dương và tỏ ra thân thiết nói: “Xin lỗi vì đã hiểu nhầm cháu, hãy an tâm nghỉ ngơi nhé. Còn chiếc nhẫn cứ giao lại cho ta, ta sẽ bảo quản cẩn thận.”

Nghe thế, Dương giả vờ tỏ ra lo lắng lùi lại và nói: “Nhưng chiếc nhẫn này là tổ tiên cho ta mà? Ta là người thừa kế tổ vật, vậy ta cũng là gia chủ đúng không?”

“A! Chuyện này thì còn cần phải bàn lại, cháu cứ tạm thời giao tổ vật cho ta cất giữ, phòng kẻ xấu cướp mất.” Thống Thanh nói.

Trưởng lão Tính Dinh, Tích Thi và những người khác nhao nhao giục Dương giao nhẫn.

Nhưng Dương lắc đầu: “Không được! Tổ tiên nói ta phải đeo nhẫn trên tay thì tổ tiên mới có thể báo mộng.”

Thống Thanh chỉ hận không thể vả chết Dương và giật lấy chiếc nhẫn ngay lập tức, nhưng lão không dám làm thế vì biết ngoài những người có mặt ở đây thì còn có những người âm thầm quan sát, nếu lão hành động sai lầm thì rất có khả năng cả chì lẫn chài đều mất.

Cuối cùng, sau một hồi suy nghĩ, Thống Thanh quyết định tạm thời làm theo ý Dương, đồng thời sẽ tìm hiểu thêm và nghĩ cách đoạt lại tổ vật cùng những thông tin Dương đang nắm giữ.

Mọi thứ diễn ra đúng với suy tính, Dương thở phào nhẹ nhõm, chợt lúc này Tịnh Nghiên nhào về phía hắn và ôm hắn thật chặt.

Cơ thể nàng thật mềm mại, thật thơm tho.

“Tên khốn nhà ngươi, có biết chị và cha mẹ lo lắng lắm không?” Tịnh Nghiên ôm chặt lấy Dương và bật khóc nức nở.

Dương định lợi dụng thời cơ sờ mông ôm eo, nhưng nghe nàng bật khóc, hắn khựng lại, trong lòng hắn phân vân không biết có nên sớm nói cho nàng biết sự thật rằng đứa em trai thật sự của nàng đã chết rồi…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281