12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 75
Phần 75

Chứng kiến một Linh Đế hùng mạnh tan xác chỉ sau một lần va chạm với Bình Thường, Xuất Trần mất vài giây mới trấn tỉnh lại và giật mình khi thấy Bình Thường không chút thương tích quay lại nhìn nàng.

Thấy Xuất Trần lo lắng lùi lại, Bình Thường gãi đầu hỏi: “Sư tỷ, người không sao chứ?”

Xuất Trần hơi gật đầu, thấy nàng nhìn mình bằng ánh mắt kì quái, Bình Thường cũng không biết giải thích làm sao, vốn hắn chỉ định ngăn cản Truy Hương, nào ngờ trong lúc giật mình lỡ tay kích hoạt Cửu Phẩm Liên Hoa tâm, chỉ bằng một ý nghĩ đã hoàn toàn xóa bỏ sự tồn tại của Truy Hương, một nhân vật ảo của Phật Cảnh.

Xuất Trần thấy Bình Thường không có địch ý với nàng nên bớt lo sợ và bắt đầu đánh giá sức mạnh của Bình Thường. Dễ dàng khiến một Linh Đế biết hư hóa tan xác mà không gây ra động tĩnh lớn nào, theo Xuất Trần biết thì chỉ có thể là Chúa Tể trở lên, hoặc Bình Thường này cũng có sức mạnh đặc biệt như Thế hệ phi thường…

Nghĩ đến đây, tim Xuất Trần đập dữ dội, nàng chờ một người như vậy đã từ rất lâu rồi, để giúp nàng báo thù.

Bình Thường thấy Xuất Trần đăm chiêu, còn tưởng nàng chưa hết hoảng sự chứ làm sao có thể ngờ rằng Xuất Trần đang bày mưu dùng mỹ nhân kế để lợi dụng hắn trả thù cho nàng.

Nhưng Bình Thường biết Xuất Trần đang lầm tưởng về sức mạnh thật sự của hắn, nên hắn định bụng khi thoát khỏi Phật Cảnh sẽ giải thích rõ để tránh rắc rối, còn hiện tại thì mượn sự hiểu lầm này để tạo cho Xuất Trần cảm giác an tâm.

Nghĩ vậy, Bình Thường nhìn Xuất Trần bằng ánh mắt nghiêm túc và nói: “Sư tỷ, chuyện này ta sẽ giải thích sau, nhưng từ lúc này xin sư tỷ đừng rời xa ta…”

“…cho đến khi rời khỏi nơi này.” Nhưng nữa câu sau Bình thường chưa kịp nói, vì hắn sực nhớ ra lúc nãy vì gấp gáp nên hắn đã không thể dẫn Mai Linh theo…

Bình Thường không biết rằng Mai Linh cũng đuổi theo hắn, nhưng lúc này nàng đi nhầm vào một con hẻm vắng khác.

Cẩn thận đi dần về ngã rẽ cuối hẻm, Mai Linh lắng tai nghe ngóng xem có âm thanh rượt đuổi hoặc ẩu đả hay không, nhưng càng tiến gần, tai nàng càng nghe rõ một hỗn hợp âm thanh kích tình, nghe như có tiếng rên của thiếu nữ đan xen tiếng môi lưỡi quấn lấy nhau…

Tim đập chân run, Mai Linh nghĩ là đi nhầm vào nơi hành lạc của đôi tình nhân nào đó nên định quay đầu đi ra, nhưng chợt có một tiếng than khẽ thốt lên: “Đừng mà…”

Đáng nói ở chỗ, tiếng nói này giống hệt giọng của sư tỷ Xuất Trần.

Và sau đó, Mai Linh như ngừng thở khi nghe một giọng nam giống hệt giọng của Bình Thường đáp lại: “Sư tỷ, giơ chân lên nào…”

“Xấu hổ lắm… Ư…”

Không thể tin vào tai mình, Mai Linh âm thầm tiến đến và lén nghiêng đầu nhìn qua ngã rẽ…

Suýt nữa thì Mai Linh đã bật ra tiếng thốt nếu nàng không kịp tự dùng tay ngăn miệng mình, phía cuối ngã rẽ, Mai Linh chứng kiến cảnh sư tỷ Xuất Trần xinh đẹp đứng dựa lưng vào vách tường, vai áo nàng trễ xuống lộ ra hai gò ngực trần bầu bĩnh. Đầu Xuất Trần hơi ngước lên, mắt nhắm hờ đê mê và môi hồng he hé cất lên từng tiếng rên khe khẽ…

Còn Bình Thường thì đang quỳ dưới chân Xuất Trần, hắn dùng tay nâng một chân nàng lên cao, mặt hắn thì áp sát vào cái khe hồng tươi ở giữa đôi chân trắng ngần của nàng và môi lưỡi hắn hăng say hôn liếm.

Mai Linh đứng lặng, răng cắn chặt môi ngăn cơn thổn thức, Bình Thường, kẻ vừa mới đó thắp lên cho nàng hy vọng, giờ đang vui vẻ hưởng thụ cùng người khác…

“Không! Nhất định là có điều gì không đúng! Chẳng lẽ họ bị đánh thuốc kích dục?”

Mai Linh tự trấn an bản thân, cũng là để níu kéo chút hy vọng, nhưng tia hy vọng này nhanh chóng lụi tàn khi Bình Thường lên tiếng tán thưởng: “Xuất Trần, chỗ đó của nàng thật là thơm ngon nha!”

Xuất Trần thích chí cười dâm nhưng lại nói câu hờn dỗi: “Hứ! Có thơm bằng Mai Linh của ngươi không?”

Bình Thường đáp: “Mai Linh? Ta còn chưa nếm qua, nhưng chắc chắn là không bằng nàng rồi!”

Xuất Trần có vẻ hài lòng nhưng vẫn chưa tha Bình thường: “Nếu biết vậy sao còn cố theo đuổi cô ta làm gì?”

Bình Thường đã đứng dậy, cởi quần ra và cười khổ: “Lại ghen rồi! Ta đã nói rồi, ta không theo đuổi cô ta, chỉ là muốn dạy cô ta một bài học!”

Xuất Trần quay mặt chống tay lên tường, mông ưỡn ra chờ đợi Bình Thường, bĩu môi nói: “Ngươi không nói rõ nguyên do làm sao ta biết ngươi nói thật hay không?”

Bình Thường xuýt xoa cặp mông nõn nà của Xuất Trần, tay cầm cây gậy hướng thẳng vào giữa hai chân Xuất Trần cọ nhẹ và nói: “Được rồi, ta nói…”

Tiếp đó, Bình Thường đẩy mạnh một cái làm Xuất Trần rên lên rồi bắt đầu giải thích: “Trước đây ta và Mai Linh từng gặp nhau, nhưng khi đó nàng ta là một ả tiểu thư kênh kiệu, tỏ ra xem thường ta, nhưng sau đó ta ra tay cứu nàng ta khỏi tay một bọn cướp và từ đó ánh mắt nàng ta nhìn ta khác hẳn…”

Xuất Trần vừa đưa mông hứng chịu từng đòn đẩy của Bình Thường vừa lắng nghe hắn giải thích, sau đó nói: “A… Ra vậy… Thế nên ngươi… muốn… A… Dạy ả… một bài học… A… Ư…”

Bình Thường càng lúc càng đẩy mạnh khiến cả người Xuất Trần áp sát vào tường, hắn áp mặt mình vào mặt Xuất Trần và nói: “Đúng vậy… Đưa cho cô ta lên đỉnh cao khoái lạc rồi dìm cô ta xuống vực sâu nhục nhã, để cô ta biết bản thân không phải thiên nga và cũng không bằng cóc ghẻ, ha ha…”

“A… Ư… Ư… Đến lúc nhận ra chắc cô ta thà rằng khi xưa bị bọn cướp kia hiếp chết còn hơn được ngươi cứu nha… Ư… A… Ngươi thật độc ác nha… Nhưng… ta thích… Hi hi…”

Âm thanh nhục dục tăng nhanh dần, nhưng trong đầu Mai Linh chỉ còn sự lặng thinh trống rỗng, nàng suy sụp, thở như không thở, lặng lẽ quay lưng đi…

Khi Mai Linh đi khuất, Bình Thường và Xuất Trần vốn đang trên đỉnh khoái lạc đột nhiên cùng tan chảy, cơ thể hóa thành một vũng chất lỏng đen, vũng chất lỏng đen này lại dần hóa thành hình dạng giống hệt Bạch Long Bá Vương.

Người giống hệt Bạch Long Bá Vương này khi biến đổi trở lại liền quỳ gục xuống và ho sặc sụa, dường như hành động giả làm Bình Thường và Xuất Trần để đánh vào tâm lý Mai Linh đã khiến hắn mệt mỏi, nhưng miệng hắn mỉm cười vì những gì thu được đáng giá hơn so với phần vốn hắn bỏ ra, là nỗi tự ti, tuyệt vọng, đau đớn, sợ hãi, nhục nhã, căm hận của Mai Linh.

Vụ đụng độ giữa Truy Hương và Xuất Trần chỉ là mồi nhử, mục tiêu Tà Linh nhắm đến là Mai Linh, và cơn đau khổ của nàng có lẽ chỉ mới bắt đầu…

Khu hẻm mà Mai Linh đang lê bước trống vắng và lạnh lẽo lạ kỳ, hoàn toàn trái ngược với vẻ phồn hoa đô thị ngoài đường chính. Nguyên do là vì nơi này chịu ảnh hưởng bởi cái ác của Tà Linh, trở thành nơi những kẻ xấu xa ẩn náu.

Mai Linh cứ đi mà không hay biết bản thân đang đi vào hang ổ của một băng tội phạm nguy hiểm.

Băng tội phạm gồm bốn tên mặt mày bặm trợn, xăm trổ đầy mình, cả bốn đang ngồi hút chích trong một góc thì thấy Mai Linh bước đến.

Thấy Mai Linh cực kỳ xinh xắn, một tên trong băng huýt sáo gọi: “Đi khách không em? Xinh thế này chắc dư sức chấp bốn thằng bọn anh một lượt nhỉ?”

Biết bản thân gặp nguy nhưng Mai Linh cũng không còn tâm tư để sợ hãi, nàng lạnh lùng quay đầu định đi về hướng khác nhưng bị một tên lướt đến chặn đường, gã nói: “Từ từ nào, chấp bốn không xuể thì chấp ba, chấp hai hoặc lần lượt từng người, bọn anh sắp xếp được mà!”

Mai Linh đổi hướng khác thì thấy bản thân đã bị bốn tên này bao vây, nàng lạnh lẽo giải thích: “Tôi không phải loại phụ nữ đó, phiền các ông tránh đường…”

“Không phải gái gọi? Vậy em là gái nhà lành sao? Thế thì càng thơm ngon chứ sao!”

Cả bốn tên cùng cười lớn rồi vây lấy Mai Linh như bọn hổ đói vồ mồi…

Tuy nhiên, màn khoai sâm này không thể xảy ra vì một thằng trùm phá bĩnh…

“Để cô ta yên!”

Tiếng quát của Bình Thường khiến Mai Linh đưa mắt nhìn sang, nhưng trên mặt nàng không có vui buồn, chỉ lạnh lẽo nhìn hắn và Xuất Trần theo sau, lần này là Bình Thường và Xuất Trần thật.

Ngay khi cứu Xuất Trần khỏi tay dâm đế Truy Hương thì Bình Thường liền đi tìm Mai Linh, hắn có thể định vị vị trí của nàng nhưng không thể biết cảnh tượng do Tà Linh tạo ra với Mai Linh vì Tà Linh có khả năng ẩn giấu khỏi tầm kiểm soát của Cửu Phẩm Liên Hoa tâm. Nhìn Mai Linh như vô hồn, Bình Thường còn tưởng nàng bị bọn tội phạm làm cho kinh sợ, liền giận dữ chạy đến.

“Sư tỷ, nàng không sao chứ?”

Nhìn vẻ mặt quan tâm của Bình Thường dành cho mình, Mai Linh rơi lệ, nhưng thay vì đáp lời Bình Thường, nàng lui ra xa hắn, rồi hé môi nói với bốn tên tội phạm: “Các ngươi giúp ta đuổi đôi nam nữ này đi, sau đó muốn làm gì với ta cũng được…”

Bình Thường sững lại, Xuất Trần cũng tỏ ra ngạc nhiên vì thái độ lạ thường của Mai Linh, nàng tưởng Mai Linh nghĩ nàng và Bình Thường không thể chống lại bọn tội phạm nên hiến thân mình đổi mạng cho Bình Thường và Xuất Trần, liền cảm động nói: “Mai Linh sư muội, ngươi đừng lo, Bình Thường thừa sức cứu ngươi…”

Mai Linh cười nhạt: “Ta biết hắn dư sức cứu ta, nhưng ta không cần sự ban ơn của các ngươi…” Rồi Mai Linh nhìn Bình Thường, nhắc lại câu nói mà nàng vừa nghe Xuất Trần giả nói: “Ta thà bị hiếp chết còn hơn được ngươi cứu!”

“Sư tỷ, người sao vậy?” Bình Thường không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn ánh mắt nàng thì thừa biết Tà Linh đã giở trò.

Bọn tội phạm thấy thái độ căm ghét của Mai Linh đối với Bình Thường, lại thấy nhan sắc của Xuất Trần liền liên tưởng đến chuyện đánh ghen, không khỏi sinh lòng ghen ghét với tên Bình Thường số hưởng.

Tên cầm đầu liền tiến đến đứng cạnh Mai Linh và nói: “Đánh đuổi thì dễ cho chúng quá, ta bày cho nàng cách trả thù hay hơn nhiều… Trói hắn lại, cho hắn ngồi xem bốn người chúng ta vui vẻ cùng hai nàng…”

Bốn tên tội phạm cười dâm đãng, một tên còn thoải mái đưa tay ôm eo Mai Linh…

Và cánh tay tên này liền nát thành bụi phấn…

Bình Thường đã nổi cơn lôi đình…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281