12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 260
Phần 260

Ngân Hà đứng giữa một thảo nguyên bát ngát, nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, ngàn ánh sao lấp lánh trên bầu trời như phản chiếu hết vào đôi mắt long lanh của nàng.

Phía sau, một bóng người vượt qua vách ngăn không gian, khi nhìn thấy Ngân Hà, hắn liền tỏ ra vui mừng lên tiếng: “Trong nơi này mà cũng gặp được nhau, có lẽ số phận đã ràng buộc hai ta!”

Nghe giọng liền biết là Độc Hành, Ngân Hà không thèm nhìn lại, nàng lạnh lùng hỏi: “Thì đã sao?”

Độc Hành khi không mất trí nhớ là một kẻ hoang dại, hung tàn và cũng không thiếu phần mưu mô trí tuệ, nhưng khi có Ngân Hà trước mặt, hắn sẽ trở nên hiền hòa như một vị đế vương si tình.

“Thiên Cơ Cảnh này quá bí ẩn, nếu nàng không chê…”

“Chê!” Ngân Hà dứt khoát đáp khi Độc Hành còn chưa kịp nói xong.

Độc Hành đã quen với thái độ lạnh lùng của Ngân Hà, hắn chỉ khựng lại rồi liền bật cười và nói: “Ta biết, bên ngoài nàng tỏ ra lạnh lùng, nhưng trong lòng nàng vẫn quan tâm đến ta…”

“Ngươi bị ngáo à?” Ngân Hà hỏi.

Độc Hành cười đáp: “Đừng chối! Khi ta đánh nhau với Nữ Thần Gió và Võ Phi Dương, Ám Nha đã nói cho ta biết rằng nàng cũng có mặt và đang âm thầm quan sát. Tuy sau đó ta bị ngất không nhớ được gì, nhưng ta đoán chắc nàng đã ra tay cứu ta, cho nên ta mới có thể sống sót.”

Ngân Hà lắc đầu đáp: “Ngươi sai rồi!”

Đúng là Ngân Hà có mặt và chứng kiến Dương đánh Độc Hành mất trí, nhưng Ngân Hà không cứu Độc Hành, mục đích của nàng khi đó là giết Dương. Tuy nhiên khi thấy Dương trọng thương ngã xuống, nàng đã không nỡ ra tay.

Nhưng Độc Hành không biết, cho nên hắn không tin: “Ta biết nàng sẽ chối mà, nhưng nếu không có tình cảm với ta, tại sao nàng lại cho ta cơ hội bằng thử thách đánh bại toàn bộ Hùng Vương Bảng?”

“Nhưng ta chính là người đã dập tắt cơ hội đó của ngươi!” Ngân Hà đáp.

Độc Hành gật đầu: “Ta nhớ chứ! Nhưng có một điều này, người đời chỉ nhìn thấy chúng ta bất phân thắng bại, chỉ có ta và nàng mới biết sự thật phía sau.”

“Thì sao? Hay ngươi muốn đánh lại lần nữa?”

“Đừng dối lòng nữa, nếu lòng nàng không có ta thì kết quả trận chiến đó đã hoàn toàn khác!”

Ngân Hà lắc đầu: “Kẻ dối lòng là ngươi! Ngay từ đầu ta chỉ xem ngươi là một người bạn, khi biết tình cảm của ngươi, ta đã làm mọi cách để dập tắt thứ tình cảm đó, nhưng ngươi vẫn không chịu hiểu!”

Độc Hành cười nhạt: “Vì sao chứ? Chúng ta yêu nhau thì có gì sai mà phải dập tắt? Vì ta là Quỷ, còn nàng là Tiên? Hay vì ta là Trùng, còn nàng là Lạc?”

“Vì ta yêu người khác rồi!” Ngân Hà lạnh lùng đáp rồi cất bước rời đi.

Độc Hành đứng nhìn theo bóng lưng tuyệt mỹ. Hắn từng trải qua biết bao nhiêu gian khổ, cũng từng trải qua biết bao vinh quang, nhưng tình cảm với Ngân Hà lại là thứ khiến hắn cảm thấy bất lực nhất, khó hiểu nhất, vô vọng nhất nhưng cũng kiên trì nhất.

Rồi Độc Hành lặng lẽ suy nghĩ: “Nếu đúng vậy thì người Ngân Hà yêu là thằng khốn nạn nào? Hừ! Tao sẽ tìm ra mày!”

Nghiến răng và siết chặt tay, Độc Hành điểm danh qua từng gương mặt mà hắn cho là có chút khả năng trở thành người trong lòng Ngân Hà.

Cùng lúc đó, lần lượt là Trịnh Thiên Minh, Đoạn Tuyệt, Thích Đông, Huyết Nha, Tiêu Hồn, thậm chí là Vân Phi đang bế quan tu luyện ở Phiêu Vân Đảo cũng đột nhiên cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng mà không rõ nguyên do.

“Ắt xì!” Dương cúi gập người vì cơn hắt hơi liên tục, khi đứng dậy, hắn lầm bầm chửi rủa: “Hắt hơi ba cái liên tục, chắc có thằng khốn nạn nào đang chửi ta? Hừ! Đừng để tao gặp mày!”

Thích Đông đã rũ bỏ hình dạng Đặc Công và bước vào một khung cảnh vườn hoa rực rỡ, hắn khựng lại khi bên tai vang lên tiếng đàn êm ái nhưng đượm buồn.

Tiếng đàn như xuyên vào tâm can khiến Thích Đông vô thức bật lên tiếng hát hòa theo tiếng đàn…

‘Hồng trần ngày dài giọt lệ còn vương bên mi sầu cay…

Tưởng rằng họa đời là cuộc trần thế gian không đổi thay…’

Người đang gảy đàn còn ai khác ngoài người trong mộng của Thích Đông, Lạc Hồng Trần.

Mặc cho sự xuất hiện cùng tiếng hát của Thích Đông, Hồng Trần vẫn chú tâm gảy đàn. Gió hoa đong đưa như nhảy múa theo tiếng đàn bên bóng hình tuyệt thế.

Thích Đông ngắm nhìn bóng hình trong mộng như si như dại, hắn vẫn luôn chờ đợi một thời cơ thích hợp để có thể đứng trước mặt nàng và hỏi câu: “Nàng có nguyện ý cho ta làm người giúp nàng nhổ lông nách suốt đời này không?”

Nhưng thời cơ đó mãi vẫn chưa đến. Thích Đông cũng từng nghĩ rằng, nếu bản thân thất bại, có lẽ sau này hắn sẽ nhận con của Hồng Trần làm học trò, hằng ngày hắn sẽ hát cho con nàng nghe, rồi con nàng sẽ hỏi: “Bản nhạc của chú hát về mẹ cháu đúng không?” Và hắn trả lời: “Tất cả bản nhạc của chú đều hát về mẹ cháu.”

Thích Đông tự cho là bản thân si tình và tự biên ra viễn cảnh tương lai của một kẻ si tình, nhưng Hồng Trần thì không cảm thấy vậy. Thích Đông luôn thể hiện bản thân là một vị cao tăng đắc đạo không vướng bụi trần, trừ những người tiếp xúc qua và hiểu được bản chất của gã. Hồng Trần thì ít hay thậm chí là chưa từng tiếp xúc với Thích Đông, làm sao có thể tin là một vị thiên tài của Thiên Không Tự lại thầm mơ ước được sờ nách nàng hàng đêm?

Thích Đông cứ hát, Hồng Trần cứ đàn, nhưng hai người giống như bị ngăn cách giữa hai thế giới.

Cho đến khi có một người thứ ba xuất hiện: Nghi Tịch, sư tỷ của Thích Đông.

Thích Đông đang hát nhìn thấy Nghi Tịch xuất hiện liền giật mình cắn lưỡi.

“Sư tỷ!”

Nghi Tịch nhỏ bé xinh xắn chắp tay chào Hồng Trần, Hồng Trần liền lịch sự rời đi.

Nghi Tịch liền quay sang nói với Thích Đông: “Sư đệ, sư phụ có lời nhắn nhủ.”

“Mô phật! Sư phụ vẫn khỏe chứ ạ?”

Nghi Tịch đáp: “Thầy vẫn khỏe, nhưng dạo gần đây có một số tin đồn không hay khiến thầy cảm thấy buồn.”

“Mô phật! Sau khi rời khỏi đây đệ sẽ lập tức về thăm thầy.”

Nghi Tịch dứt khoát nói: “Khỏi đi! Sư phụ nhắn đệ cút đi đừng về nữa, chỉ cần trả lại thứ mà đệ đã trộm!”

“Mô phật! Trộm gì?” Thích Đông đảo mắt hỏi.

Nghi Tịch lắc đầu: “Đúng là bịt tai trộm chuông, đệ tưởng không ai biết sao? Thật ra khi đệ trộm thứ đó thì cả chùa đều biết, nhưng ai cũng tưởng đệ nghịch chơi nên mới cho đệ cầm đi, ai ngờ đệ đi luôn không về.”

“Mô phật! Đệ cầm vài bữa rồi trả cho!”

“Sư đệ, sư phụ biết rõ khả năng của đệ, nhưng thứ đệ cầm là một trong mười hai thần bảo, Thiên Mụ Đại Hồng Chung, và thời đại này đã xuất hiện những kẻ có thể sử dụng nhiều thần bảo cùng lúc, điều mà Chúa Tể cũng không thể làm được!”

Thích Đông xua tay nói: “Yên tâm không mất đâu mà lo!”

Nói xong, Thích Đông liền quay đầu chạy mất.

Hồng Trần sau khi rời khỏi vườn hoa liền bước vào một khối không gian khác, vô tình Dương cũng từ khối không gian này chuẩn bị bước qua, hai người va vào nhau.

Trong một khu vực khác, Lưu Các chạm phải Hành Kinh.

Lưu Các là kẻ đã dùng mưu hèn đánh bại và cướp lấy thứ hạng của Hành Kinh trên Hùng Vương Bảng. Không lâu sau đó thì lại đổ oan Dương sàm sỡ Nguyệt San khiến Hành Kinh trở thành kẻ lấy oán báo ơn. Kể từ khi ra khỏi Địa Tâm Cảnh thì Hành Kinh luôn muốn tìm Lưu Các đòi nợ nhưng kẻ này trơn như lươn ranh như cáo, chưa bao giờ sơ hở, nhưng lần này, trong muôn vàn lối đi, số phận lại đưa gã đến trước mặt Hành Kinh.

“Dạo này nghe nói mày khá bảnh nhỉ? Để tao xem hôm nay mày còn bảnh nổi không!” Hành Kinh vừa gằn giọng nói vừa bẻ khớp tay răng rắc, khí độc trên hai nắm tay hắn tỏa ra tạo thành một hình ảnh ghê rợn khiến Lưu Các toát mồ hôi vội quay đi, nhưng…

ẦM!

Hành Kinh nhanh như chớp lao đến và từ trên giáng xuống một cú đấm trời giáng, Lưu Các vội lui lại còn cú đấm của Hành Kinh nện thẳng xuống mặt đất tạo thành một hố sâu khổng lồ. Mặt đất xung quanh nhiễm độc trở nên khô cằn rạn nứt…

Ở một nơi khác, Hoài Bão chạm mặt kẻ đã từng truy đuổi khiến hắn sút chết, Huyết Nha của tộc Giao Long.

Năm đó Hoài Bão lẻn vào địa bàn Giao Long tộc và chôm mất tàn hồn Giao Long Thần, kẻ từng lãnh đạo Giao Long tộc tham gia Thần Chiến lần thứ nhất và bại trong tay Lạc Long Quân. Nhưng xui cho Hoài Bão, Huyết Nha là một thiên tài được Giao Long tộc ký gửi hy vọng và mang theo một phần tàn hồn của Giao Long Thần, chính vì vậy mà Huyết Nha có thể cảm nhận và truy theo dấu vết của Hoài Bão.

Nhưng sau khi Hoài Bão khống chế được tàn hồn Giao Long Thần thì Huyết Nha cũng mất dấu.

Nhìn thấy Hoài Bão, đôi mắt của Huyết Nha trở nên đỏ ngầu, hắn nhe hàm răng sắc nhọn ra và nói: “Đúng là ý trời! Để tao xem lần này có ai kịp đến cứu mày hay không!”

Dứt câu, Huyết Nha như một con mãnh thú thét gào và lao vào tấn công Hoài Bão.

Đoạn Tuyệt và Sùng Hạo đứng đối diện nhau, một người là Ô Long Bá Vương sở hữu Ô Long Đao, một kẻ là Bạch Long Bá Vương nắm giữ Xích Long Đao.

Sùng Hạo vẫn còn nhớ rõ lần đầu chạm trán Đoạn Tuyệt ở Phật Cảnh và bị hạ một cách chóng vánh. Trước thời điểm đó, Sùng Hạo vẫn luôn tin rằng thời đại này chỉ có hai kẻ xứng làm đối thủ của hắn là Dương và Hoài Bão, nhưng Đoạn Tuyệt xuất hiện như một cú tát khiến hắn tỉnh lại và nhận ra bản thân vẫn chưa rời khỏi miệng giếng.

Từ một kẻ luôn tự hào về xuất thân cao quý của bản thân, cha là Lạc Long Quân, mẹ là Âu Cơ, ông nội là Kinh Dương Vương, bà nội là Long Mẫu Thần Long, sư phụ là thần Kim Quy, còn bản thân nắm giữ sức mạnh của Thần, Sùng Hạo dần nhận ra xuất thân và khởi đầu không quan trọng bằng ý chí của bản thân, hắn điên cuồng tu luyện, điên cuồng chiến đấu, chấp nhận từ bỏ thành quả tu luyện bốn nghìn năm để đi lại một con đường hoàn toàn mới.

Còn Đoạn Tuyệt, thậm chí hắn chỉ mang máng nhớ rằng mình từng dễ dàng hạ gục Sùng Hạo, nhưng sau hai năm, kẻ trước mắt lại khiến cho Đoạn Tuyệt cảm thấy nguy hiểm, điều này khiến khát khao chiến đấu trong hắn như bị kích thích và bùng nổ.

ẦM!

Không nói không rằng, cả hai bộc phát sức mạnh lao vào nhau rồi bật ra, để lại một vụ nổ kinh thiên động địa.

Một khối không gian khác, Lương Diệt, người thừa kế của tập đoàn công nghệ Tân Bảo Xưởng, chạm trán với Lương Thế Kim, tháp chủ Thần Kim Tháp giả nam.

Cả hai cùng họ Lương, cùng đến từ hai tổ chức giả kim hàng đầu, điều này đương nhiên không phải ngẫu nhiên, cả hai đều là hậu duệ của một vị trạng nguyên xuất chúng thời Lê Sơ. Ban đầu cả hai gia tộc là một, nhưng sau đó nhánh gia tộc của Lương Diệt phản bội và lập nên Tân Bảo Xưởng.

Ăn cắp công nghệ, dìm hàng đối thủ, đạo nhái, quảng cáo láo, nổ, thuê người tung hô, chặn họng khách hàng, dìm hàng người đánh giá, đổ lỗi cho nhân viên… tất cả những điều mà Lương Thiên Kim căm ghét nhất trong ngành giả kim đều là văn hóa của Tân Bảo Xưởng, chính vì vậy mà nàng luôn cho rằng Tân Bảo Xưởng là nỗi ô nhục của dòng họ Lương. Là người thừa kế chính thống, Thiên Kim luôn mong đến một ngày nàng có thể đập tan Tân Bảo Xưởng.

Lương Diệt thì mặt xanh lè, hắn từng bị Lương Thế Kim đánh mấy lần và lần nào cũng ra bã phải nhờ người cứu giúp, lần này chỉ có hai người, hạng bảy đánh với hạng mười mấy, bảo vật nhà làm đánh với bảo vật hàng nhái, khói nói cũng biết kết quả ra sao…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281