12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 32
Phần 32

Bảo Đan tháp sụp đổ, Thiên Cực Thánh Quang và Trấn Quang Thần Đan, hai chí bảo của môn phái cùng lúc bị cướp đoạt, cả Cường Dương cung sôi sục, tiếng gào thét, tiếng chửi mắng tuôn ra xối xả.

Còn Dương vẫn đang đau đớn quằn quại, dù có Thần đan hỗ trợ nhưng tình trạng linh hồn và cơ thể hắn hiện tại vẫn không thể hoàn toàn áp chế Thánh Quang, còn Bích Diệp sau khi mớm thuốc cho Dương liền teo nhỏ và gục xuống.

Nhìn Bích Diệp toàn thân đầy thương tích, Dương lo lắng gượng gọi: “Bích Diệp…”

“Đừng… lo cho ta, cố gắng… áp chế…”

Bích Diệp ngất đi, Dương đưa mắt nhìn đám đông đang không ngừng chửi mắng mình và chửi cả Bích Diệp, định đáp trả nhưng trong đầu lại vang lên tiếng nói: “Đừng… quan tâm…”

“Google? Sao tiếng ngươi nhỏ vậy?”

“Ta… không sao… Ta không… sao…”

Chỉ hai câu “ta không sao”, nhưng Dương có cảm giác như trong lòng đổ lệ, hắn có cảm giác như nếu Google là một cô gái, thì nàng là cô gái đang cố nén nỗi đau khi sắp phải vĩnh viễn xa lìa người yêu…

Đau đớn cùng cực làm Dương không nhận ra trên mặt hắn cũng đã có hai dòng nước mắt…

Nước mắt ly biệt…

Dương cũng không biết rằng, cảm xúc của hắn và “Google” đã dung hòa thành một, nhưng hắn cảm nhận được rằng “Google” đang có ý định hy sinh để giúp hắn áp chế Thiên Cực Thánh Quang…

Google lại lên tiếng: “Nhớ… phải biết… tự lo cho bản thân…”

“Ngươi là ai?”

“Đừng quá… dựa dẫm vào Google…”

“Ngươi định làm gì?”

“Cũng đừng quá lụy tình…”

“Tại sao, ngươi là ai? NGƯƠI LÀ AI?”

“Liêu Thiên Ý của ngươi… vẫn còn sống…”

“Thiên Ý còn sống? Vậy còn ngươi? Ngươi thì sao?”

“Ta… phải đi rồi… Từ giờ… ngươi không còn sợ… bị kềm hãm sức mạnh…”

“Ta không quan tâm! Trả lời ta biết! NGƯƠI LÀ AI!”

“Ta là…”

Ngập ngừng rồi thôi, Google không trả lời Dương nữa, mà thay vào đó là bắt đầu dùng toàn bộ sức tàn để giúp Dương áp chế Thánh Quang…

Đúng lúc này, Dương gầm lên: “DỪNG LẠI!”

Rồi từ nỗ lực áp chế Thánh Quang, hắn chuyển sang cố gắng đẩy Thánh Quang ra khỏi linh hồn…

“GOOGLE! TA KHÔNG CẦN THÁNH QUANG NỮA! NGƯƠI PHẢI SỐNG CHO TA!”

Tiếng gầm của Dương vang vọng khắp trời, cả Cường Dương cung đã không còn tiếng chửi bới mà chỉ còn hàng trăm đôi mắt nhìn Dương đang giằng xé cả thể xác, tâm can lẫn linh hồn…

Vô Địch cũng đang chăm chú nhìn Dương, chợt quay sang Dương Hư chân nhân và hỏi: “Chưởng môn, quyết định thế nào?”

Dương Hư giật mình khi thấy lần đầu tiên Vô Địch sư tổ gọi lão là chưởng môn, cũng là lần đầu tiên vị sư tổ tuyệt đỉnh thông minh nhưng cũng cực kỳ ngang ngạnh này hỏi ý lão…

Dương Hư nhìn Dương, nhìn Vô Địch, nhìn các đệ tử và trưởng lão Cường Dương cung, rồi tiến về phía Dương, hai tay giơ ra trước và tạo ra một cái lồng ánh sáng bao bọc lấy Dương…

Rồi Vô Địch tiến lên, cũng đưa tay dùng linh lực ánh sáng của bản thân rọi vào lồng sáng, khiến lồng sáng nở lớn…

Rồi các trưởng lão nhìn nhau, có người gật đầu, có người miễn cưỡng, cũng dùng linh lực bản thân tiếp sức cho lồng sáng…

Rồi các đệ tử cũng rủ nhau tiến đến, dù cấp bậc yếu ớt cũng ra tay tiếp một phần linh lực vào lồng sáng…

Hàng trăm luồng sáng đủ mọi màu sắc cùng tụ vào một nơi, cũng như hàng trăm con người đồng lòng đồng hướng…

Còn Dương bên trong lồng sáng bắt đầu cảm thấy dễ chịu hơn, Thánh Quang bắt đầu bị áp chế và dược lực của Trấn Quang Thần Đan cũng bắt đầu hiệu quả hơn…

Nhìn Dương bắt đầu ổn định trở lại, Dương Hư chân nhân lúc này lên tiếng cho Dương và cũng như toàn thể đệ tử Cường Dương cung nghe: “Cường Dương cung ta có hai chí bảo là Thiên Cực Thánh Quang và Trấn Quang Thần Đan, được lưu giữ và truyền thừa nhiều đời chỉ vì một mục đích là truyền cho đệ tử đủ tài đủ đức nhất… Năm đó, Vô Địch sư tổ tẩy lễ suốt 24 giờ liền, là người được chọn tiếp nhận Thánh Quang, nhưng người đã kịch liệt từ chối…”

“Đến tận ngày nay, ngươi, một kẻ ngoại đạo, lại là người duy nhất vượt qua thành tích của Vô Địch sư tổ năm xưa, dù chỉ tẩy lễ trong một giờ lại đạt hiểu quả hơn xa so với 24 giờ tẩy lễ của Vô Địch sư tổ…”

“Vậy thì thay vì phán ngươi tử tội, ta, chưởng môn đương nhiệm của Cường Dương cung, quyết định giao phó Thiên Cực Thánh Quang cho ngươi… Nhưng quyền lợi phải đi đôi với trách nhiệm… Ngươi đoạt lấy quyền lợi chí cao, thì ngươi phải chịu trách nhiệm cứu lấy Ánh Dương đại nhân và phát dương quang đại Cường Dương cung…”

“Còn ta… thân làm chưởng môn lại để người ngoài đoạt mất cả hai chí bảo, hôm nay cũng xin được tự vẫn để tạ tội với tổ tông và toàn thể chúng đệ tử…”

“Chưởng môn!”

Trong tiếng kêu gào của các đệ tử, Dương Hư chân nhân quỳ xuống rồi vung tay tự chưởng lên trán mình, nhưng bị một bàn tay ngăn lại…

“Ta là Vô Địch, lấy danh nghĩa trưởng lão tối cao đương nhiệm của Cường Dương cung tuyên bố: Tất cả người của Cường Dương cung đang ra tay giúp đỡ người ngoài đoạt lấy Thánh Quang, vậy nên tất cả đều là tội nhân. Ta dùng mệnh lệnh tối cao tuyên án: Không kẻ nào được quyền chết để trốn tránh trách nhiệm, mà tất cả phải lập công chuộc tội bằng cách hỗ trợ hắn cứu lấy Ánh Dương đại nhân và đồng lồng xây dựng Cường Dương cung càng thêm vững mạnh!”

Vô Địch dứt lời, tất cả đệ tử và trưởng lão đồng loạt quỳ xuống rồi hô vang: “NGUYỆN LẤY CÔNG CHUỘC TỘI! GIẢI CỨU ÁNH DƯƠNG ĐẠI NHÂN! PHÁT HUY QUANG ĐẠI CƯỜNG DƯƠNG CUNG!”

Nhìn chúng đệ tử, Vô Địch gật đầu hài lòng nói tiếp: “Cường Dương cung hùng mạnh không phải nhờ Thần đan hay Thánh Quang, mà nhờ sự đồng lòng đoàn kết! Cường Dương cung có các ngươi thì dù mất Thần đan, mất Thánh Quang, các vị tổ tông nơi chín suối vẫn sẽ cảm thấy tự hào!”

Còn Dương đã ổn định bên trong lồng ánh sáng, nhìn cả môn phái một lòng cứu giúp, trong lòng hắn dâng tràn cảm động, tình và lý đều trọn vẹn, nên Dương vẫn tự nhủ lòng dốc toàn lực trợ giúp Cường Dương cung để báo đáp nợ và ân.

Và điều khiến Dương biết ơn nhất, là “Google” vẫn còn tồn tại…

Ba ngày sau…

Bích Diệp đang nằm trên giường, nàng mở mắt khi nghe có tiếng gõ cửa khe khẽ…

“Vào đi!”

Cửa mở, một cô bé xinh xắn và nhỏ xíu với gương mặt mệt mỏi bay vào ngồi bên giường.

Bích Diệp mỉm cười: “Minh Châu, sao không ngủ đi?”

Minh Châu trong cơ thể Bảo Ngọc cũng mỉm cười đáp: “Ngủ ba ngày được chút sức, sang cảm ơn ngươi…”

Bích Diệp nhướng mày: “Cảm ơn hay xin lỗi?”

Minh Châu nhe răng cười: “Cả hai, ngươi phát hiện rồi sao?”

Bích Diệp làm mặt giận đáp: “Hừ! Là tại ta ngây thơ! Bảo sao ta thấy ngươi hành xử cảm tính kiểu Như Ý, hóa ra ngươi tính toán cả rồi, dùng khổ nhục kế để lừa ta đi trộm đan cho ngươi!”

Minh Châu phân trần: “Nhưng thật sự ta đã suýt tiêu tán nha…”

Bích Diệp chề môi: “Khỏi giải thích! Từ đâu mà ngươi học được cái tính điêu ngoa xảo trá này vậy?”

Minh Châu đỏ mặt đáp: “Từ anh em nhà ngươi đấy!”

“Anh em?” Bích Diệp vẻ mặt khó hiểu, nhưng lại nhớ ra nàng từng cùng với Dương giả làm anh em để lừa Khắc Tuấn tặng tiên đan nên liền bật cười.

Lúc này, ngoài vườn, Dương và Vô Địch đang hú hí trong một lùm cây…

“Đây, ta cho ngươi chiêm ngưỡng Thánh Bảo độc nhất vô nhị do ta phát minh và được đích thân Thần sư Đạp Đức Cường chế tạo…” Dương trịnh trọng nói rồi lấy ra một thứ lớn trước đôi mắt dò xét của Vô Địch trong dạng thằng nhóc.

“Chẳng phải chỉ là cái gối ôm sao?” Vô Địch tỏ vẻ thất vọng khi thấy Dương lấy ra một cái gối ôm.

Dương cười gian đáp: “Đây là ngụy trang! Xem đây!”

Dương lấy ra một thứ giống như remote tivi rồi nhấn nút đỏ, khiến gối ôm phát ra tiếng nhạc.

“Nó biết hát à?” Vô Địch ngạc nhiên nói.

Dương đắc ý giải thích: “Chỉ là tiếng khởi động thôi, chờ xem!”

Lúc này, gối ôm đột ngột biến đổi, và đúng như suy đoán trong những cái đầu dâm đãng đang đọc dòng này, gối ôm hóa thành hình dáng một mỹ nhân xinh đẹp…

“Đù!” Vô Địch mồm rơi xuống đất khi thấy mỹ nhân trần truồng hiện ra.

“Sờ thử đi!” Dương dụ dỗ.

Vô Địch liền thử đưa tay sờ vào ngực cô gái, cảm giác ấm và mềm mại như thật, lại có tiếng rên khe khẽ khiến gã giật cả mình.

“Đù!”

Thấy Vô Địch thích lòi cả mắt, Dương tiếp tục khoe hàng, hắn nhấn một nút điều khiển, cô gái liền đứng dậy, và lấy trong chiếc nhẫn không gian trên tay ra một bộ quần áo rồi bắt đầu mặc vào.

“Kinh! Có nhẫn không gian riêng luôn!”

Mặc xong, cô gái giờ hóa thành một mỹ nhân thuần Việt với áo dài duyên dáng và mái tóc đen óng…

Nàng mỉm cười duyên dáng rồi mở miệng nói: “Xin chào.”

“Đù!”

Dương nhấn nút khác, mái tóc cô gái dần chuyển sang vàng và xoăn trong khi nàng thay bộ trang phục hầu gái.

“Đù!”

Dương lại nhấn công tắc, cô gái thay trang phục đủ loại liên hiệp quốc, mà loại nào cũng cực kỳ nóng bỏng, khiến mồm Vô Địch như muốn rụng xuống đất…

“Kinh!”

“U!”

“Ù má!”

“Vãi!”

“Cho ta mượn cái đó!” Xem một lúc, Vô Địch giật lấy remote trên tay Dương, tuy nhiều phím nhưng mỗi phím đều có một biểu tượng dễ hiểu, Vô Địch thấy một nút có biểu tượng cô gái đang bò liền nhấn vào…

Vừa có tín hiệu, cô gái liền bò xuống, mông chổng lên, mắt nhìn về phía Vô Địch và nói giọng khêu gợi: “Đến đây nào…”

“Đù!”

Tiếng đù là cả Vô Địch và Dương đồng thanh nói.

Sau đó Vô Địch lườm Dương, hắng giọng rồi nói: “Khốn kiếp! Dám đem thứ đồ bại hoại này vào Cường Dương cung! Ta, trưởng lão tối cao của Cường Dương cung, quyết định tịch thu!”

“Ặc!”

Vô Địch đảo mắt nhìn xung quanh rồi nói thêm: “Vì bảo toàn danh dự cho ngươi nên ta cấm ngươi tiết lộ ra ngoài! Liệu hồn!”

“Ặc!”

“Cái này dùng thế nào? Có sách hướng dẫn sử dụng không mậy?”

“Ặc!”

Nhận sách hướng dẫn, tắt chế độ mỹ nữ để chuyển lại thành gối ôm, Vô Địch liền cất vào nhẫn rồi hỏi Dương: “Sao? Muốn ta giúp chuyện gì?”

Vô Địch không ngốc, gã biết Dương cố tình khoe của là để dụ dỗ gã, nhưng vì mồi dụ quá khủng nên gã buộc phải cắn câu…

Dương thì mặt xanh lét vì tiếc của, vốn chỉ định cho mượn vài hôm, nào ngờ gã Vô Địch mặt dày tịch thu thẳng.

“Thật ra… muốn thỉnh giáo sư tổ vài chuyện, hề hề…”

“Về Thiên Cực Thánh Quang?”

“Dạ đúng, ta muốn nhờ người dạy ta cách giác ngộ và dùng dị năng tối hậu của Thiên Cực Thánh Quang…”

“Ta không biết, lịch sử Cường Dương cung chưa có người nào có Thiên Cực Thánh Quang nên không có tí thông tin nào về dị năng tối hậu của dị quang này…”

“Nhưng mà… ta có thể cho ngươi biết chút thông tin về Huyết Ảnh Yêu Hỏa!”

“Thật sao?”

Vô Địch gật đầu: “Ta từng đọc được trong một tài liệu ở Phượng Hoàng tộc, quyển sách đó ghi chép rất chi tiết về Huyết Ảnh Yêu Hỏa, nhưng ta không chủ tu hệ hỏa nên chỉ đọc lướt qua, ta còn nhớ dị năng tối hậu của dị hỏa này tên là…”

“Huyết Thù!”

“Muốn biết thêm, hãy tự đến Phượng Hoàng tộc mà hỏi.”

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281