12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 264
Phần 264

“Thứ gì đó gọi là Khởi Nguyên?” Thông tin từ Thục Trinh khiến Dương phải nhíu mày suy nghĩ, khởi nguyên nếu theo nghĩa thông thường là sự mở đầu, nhưng mở đầu của cái gì?

Thục Trinh cũng không có đáp án vì những thông tin nàng nhận được đã hư hại đến mức mơ hồ.

Lúc cả bọn đang suy nghĩ, đột nhiên có một ngôi sao lóe sáng.

Mỗi ngôi sao trong vũ trụ ảo này còn chứa hình chiếu của mỗi khối không gian, Thục Trinh nắm giữ quyền kiểm soát vũ trụ ảo nên có thể xem hình ảnh từ bất cứ khối không gian nào nàng muốn. Đây cũng là lý do Thục Trinh có thể tìm thấy và dẫn đường cho Dương.

Nghe Thục Trinh giải thích, Dương không khỏi kinh ngạc trước khả năng và trí tuệ của người tạo ra vũ trụ ảo này, dưới cấp Thần không thể nào tạo ra một hệ thống giám sát quy mô lớn như vậy.

Sau vài thao tác của Thục Trinh, nơi ngôi sao vừa lóe sáng chợt chiếu ra một hình ảnh mờ ảo, trong hình ảnh này có bốn bóng người. Tuy không rõ ràng nhưng Dương có thể nhận ra trang phục của Trịnh Thiên Minh và Lãnh Thủy trong cơ thể Xuất Trần, người khác là Độc Hành, cả ba đang đề phòng nhìn về phía một người mà Dương thấy tựa tựa như nạn nhân của một vụ tạt axit điển hình.

“Đứa nào vậy?” Dương thầm hỏi Google, nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng.

Dương đã quen với sự im lặng của Google khi gặp phải những vấn đề đặc biệt nên cũng chẳng mấy bất ngờ.

Nhưng lần này không cần Google vì Thục Trinh đã có thông tin: “Theo thông tin ta nhận được, hắn là Nham, giống như người đã tạo ra vũ trụ ảo này, Nham cũng một sinh vật sống sót sau Thiên Chiến. Nham nắm giữ một thứ vũ khí nào đó có năng lực quyết định số phận, và hắn dùng vũ khí đó để dẫn dắt những người từ ngoài tiến vào Thiên Cơ Cảnh vào bẫy rồi bắt lấy.”

“Bắt lấy để làm gì?” Dương hỏi.

Thục Trinh rùng mình đáp: “Cướp sự sống.”

“Cướp sự sống? Là cướp sinh mệnh lực ư?” Như Nguyệt hỏi.

Dương suy ngẫm rồi nói: “Không hẳn, sinh mệnh lực là thứ duy trì sự sống, nhưng sự sống không chỉ phụ thuộc vào sinh mệnh lực. Ví dụ như một cái cây, sinh mệnh lực giống như dinh dưỡng, nước và ánh sáng, khi mất đi những thứ đó thì cây cũng không chết ngay lập tức mà vẫn tiếp tục sống lay lắt. Con người cũng vậy, mất đi sức sống thì cơ thể sẽ thoái hóa dần rồi mới chết.”

Thục Trinh gật đầu: “Đúng vậy, Nham có khả năng cướp sự sống của người khác để tẩm bổ cho bản thân. Nhưng có một vấn đề, đó là Nham rất suy yếu, cho nên để bảo đảm an toàn, Nham chỉ có thể cướp sự sống của những người ở độ tuổi trẻ. Ngoài có sức sống sung mãn không gây tác dụng phụ thì người trẻ tuổi cũng yếu hơn và khó có khả năng phản kháng. Đây cũng là nguyên nhân khiến những người tuổi càng cao muốn tiến vào càng dễ thất bại, nguyên nhân là do Nham dùng vũ khí kia tác động.”

Nghe xong, Dương thắc mắc: “Nếu Nham suy yếu, tại sao người tạo ra vũ trụ ảo này không tranh thủ ra tay diệt trừ hắn mà lại mất công tạo ra nơi này?”

“Vì thứ vũ khí trong tay Nham khiến người ấy không thể nào tiếp cận hắn. Bản thân Nham cũng không dám tiếp cận người ấy, nên người ấy mới có thể dành nhiều năm xây dựng nơi này. Chờ người mang cái gọi là Khởi Nguyên đến để đối kháng món vũ khí của Nham.”

Lúc này, trong hình ảnh mơ hồ Dương nhìn thấy Độc Hành gầm lên rồi lao đến đấm thẳng vào mặt Nham. Cú đấm nhanh và khủng khiếp đến nỗi đầu Nham biến dạng và nổ tung.

Dương nhìn mà sởn da gà, đổi là hắn chắc cũng banh xác. Tuy Dương từng đánh thắng Độc Hành, nhưng đó là một Độc Hành đã dùng hết tất cả sức mạnh để đánh bại Thiên Hương.

Sau khi đấm nát đầu Nham, Độc Hành tiếp tục dùng bàn tay đầy vuốt sắc đâm xuyên qua vai gã rồi kéo xuống tạo thành những vệt dài cắt Nham thành áo rách.

Lúc này Thục Trinh nói: “Nhiệm vụ của chúng ta là phải cứu nhóm người Độc Hành.”

Dương nhướng mày: “Hay là để tụi nó giết nhau đi chứ ai mà dám cứu!”

Thục Trinh lắc đầu nói: “Nếu để Nham hấp thu càng nhiều sự sống thì hắn càng hồi phục mạnh mẽ, khi đó chúng ta sẽ càng gặp nguy hiểm.”

Nghe thế, Dương quay mặt lầm bầm: “Đù… Biết thế ở nhà cho lành!”

Thục Trinh nghe được liền phì cười, Như Nguyệt thì lườm hắn một cái, còn Hồng Trần lại nhìn Dương bằng ánh mắt khó hiểu.

Sau khi tiếp xúc với Dương, dựa vào sự tinh tế của bản thân, Hồng Trần nhận thấy Dương không có những khí chất của một vị anh hùng hoàn mỹ mà hầu hết người trẻ hướng tới, nàng thấy Dương tựa như một kẻ tầm thường, dại gái, nhát gan, xấu tính. Những cái tầm thường, dại gái, nhát gan, xấu tính đó được Dương che giấu nhưng bằng những cách hết sức vụng về khiến hắn càng lộ ra sự tầm thường. Nhưng trong ánh mắt của Thục Trinh và Như Nguyệt khi nhìn kẻ tầm thường đó, Hồng Trần nhìn ra được sự yêu mến, kể cả lúc Dương lầm bầm một câu hèn nhát.

Tại sao vậy? Hồng Trần không hiểu, tại sao một kẻ tầm thường hèn mọn lại có thể được hai nàng yêu thích? Với nhan sắc của Thục Trinh và Như Nguyệt thì ngay cả những thiên tài hoàn mỹ vô khuyết cũng phải hạ mình theo đuổi cơ mà?

Bình thường nhưng hơn cả hoàn mỹ?

Trong lúc Hồng Trần khó hiểu thì Thục Trinh đang giải thích nhanh cho Dương về những tính năng của vũ trụ ảo.

“Không gian vũ trụ ảo này có phong ấn ngăn chặn Nham, với mức độ suy yếu của hắn muốn tiến vào sẽ trả một cái giá rất lớn, vậy nên trước lúc hồi phục đủ mạnh hắn sẽ không tiến vào. Cho nên chúng ta cần đưa tất cả mọi người về đây bằng mọi giá.”

“Nhưng làm cách nào chúng ta có thể đua kịp với Nham? Chỉ sợ chúng ta lén đưa được một người về thì hắn đã tiếp cận và hấp thu những người khác rồi.” Dương hỏi.

Thục Trinh gật đầu: “Nơi này có một cổng linh cảnh kết nối với hầu hết các khối không gian trong Thiên Cơ Cảnh, vấn đề là nếu mở cổng thì Nham cũng có thể xâm nhập. Đó là lý do ta dùng ánh sao dẫn đường chứ không dám mở cổng trực tiếp đưa mọi người đến đây.”

“Nếu vậy thì ta cần nắm bắt thời cơ thật chuẩn xác để mở cổng và đưa người rút lui.” Dương rút ra kết luận trong khi mắt hắn chăm chú nhìn khung cảnh đang hiện ra.

Lúc này, cơ thể nát bấy của Nham dần hồi phục thành cơ thể bị cháy như lúc đầu, gã nhìn Độc Hành với vẻ tò mò và hỏi: “Có thể phát huy Thần lực đến mức khủng khiếp như vậy, ngươi khiến ta ngạc nhiên đấy. Nhưng càng ngạc nhiên là Thần lực trong linh hồn ngươi lại khiến ta cảm thấy vừa quen vừa lạ…”

Độc Hành đã dùng những sát chiêu mạnh nhất kết hợp với Thần lực nhưng vẫn không thể gây thương tích cho Nham, điều này khiến hắn rất ngạc nhiên, dẫu vậy hắn vẫn bình tĩnh đáp lại: “Thần lực này của một kẻ tên Vô Thiên Phong Ba, ngươi quen hắn sao?”

“Ta biết một kẻ gọi là Vô Thiên, nhưng ta chưa từng nghe cái tên Phong Ba. Tuy nhiên Thần lực này đúng là có phần giống Vô Thiên…” Nham đáp, gương mặt không lành lặn nhưng vẫn lộ ra cảm xúc hoài niệm.

“Chắc bà con họ hàng gì với nhau đó! Ngươi muốn gặp hắn để xác nhận không? Ta về dẫn hắn đến…” Độc Hành đảo mắt suy nghĩ rồi nói.

Nham thừa biết Độc Hành muốn chạy, hắn lắc đầu nói: “Không cần, ngươi cứ ở đây với ta.”

Vừa nói xong, Nham biến mất và xuất hiện trước mặt Độc Hành, bàn tay xương xẩu của gã tóm lấy đầu Độc Hành và giơ lên. Độc Hành điên cuồng cào xé giãy giụa hòng thoát thân, nhưng không còn Thần lực của Vô Thiên Phong Ba, Độc Hành không còn khả năng đối kháng với một kẻ có sức mạnh của Thần.

Ngay cả Độc Hành cũng ăn hành, Trịnh Thiên Minh sợ chết khiếp, hắn vội vã kéo Lãnh Thủy bỏ chạy, nhưng khi chạy qua vách ngăn không gian thì điểm đến của hắn vẫn chính là khối không gian hắn vừa đi.

Độc Hành đang giãy giụa vô vọng, da thịt hắn dường như đang khô héo vì mất dần sức sống.

Nhìn thấy cảnh này, Trịnh Thiên Minh và Lãnh Thủy nhìn nhau, cả hai đều hiểu sau Độc Hành thì cả hai sẽ lần lượt trở thành món ăn của kẻ kia, và cơ hội duy nhất bây giờ là liều mạng.

Với sự phối hợp của Lãnh Thủy, linh lực của Trịnh Thiên Minh đột nhiên tăng vọt, một lá bùa đen chữ đỏ hiện ra trên tay hắn rồi cháy rụi, khi lá bùa cháy thì màu tóc của Trịnh Thiên Minh cũng dần hóa thành bạc trắng, toàn thân hắn toát ra một khí tức thần thánh như tiên phong đạo cốt.

Thanh kiếm gỗ Trịnh Thiên Minh thường dùng hiện ra bên cạnh hắn, lớp gỗ dần chuyển màu, biến thanh kiếm trở thành hai màu đen trắng giao thoa.

Một tay chắp sau lưng, một tay Trịnh Thiên Minh vung kiếm tạo ra một vòng lửa đen vây lấy Nham.

Nhìn ngọn lửa đen ma mị bao vây mình, Nham không hề nao núng nói: “Lửa đen? Mạnh đấy, nhưng còn kém ngọn lửa kia xa lắm, ngọn lửa đã thiêu cháy cơ thể ta vĩnh viễn.”

Hắc Diễm được xem là ngọn lửa xếp thứ hai sau Huyết Ảnh Yêu Hỏa. Trịnh Thiên Minh luôn tự hào về ngọn lửa này, khi nghe Nham chê Hắc Diễm kém xa một ngọn lửa khác, Trịnh Thiên Minh không phục hỏi: “Ngọn lửa ngươi nói là Huyết Ảnh Yêu Hỏa phải không? Tuy mang tiếng đế hỏa nhưng ta thấy chẳng mạnh hơn Hắc Diễm là bao!”

Nham cười, cơ thể của gã dần trở nên đỏ rực như một khối dung nham, nóng đến nổi không khí xung quanh như sôi sục, gã nói: “Nhóc con, ta cũng luyện hệ hỏa, ở thời đại của ta thì số người có thể chơi lửa với ta chỉ đếm được trên đầu ngón tay! Nhưng ta lại bị nghiệp hỏa thiêu cháy đến không thể hồi phục, lửa đen của ngươi làm được sao?”

Nghe đến đây, Trịnh Thiên Minh kinh ngạc đến trợn trừng cả mắt, một kẻ luyện hệ hỏa đến cấp Thần lại bị lửa thiêu cháy không thể hồi phục, ngọn lửa kia kinh khủng đến mức nào?

Trịnh Thiên Minh sực nhớ đến một truyền thuyết bắt nguồn từ Phượng tộc, truyền thuyết về một ngọn lửa tên là Hồng Thiên Nghiệp Hỏa.

Ngọn lửa bị cho là không hề tồn tại này lại có thật? Vậy chẳng lẽ cái danh đế hỏa của Huyết Ảnh Yêu Hỏa chỉ là hư danh? Hay còn có huyền cơ nào khác?

Trịnh Thiên Minh không biết, cũng chẳng có tâm tư nghiên cứu, điều hắn cần làm bây giờ là tận dụng tối đa Thần lực từ Cao Biền để đánh bại Nham, hoặc ít nhất là tìm ra đường thoát thân.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281