12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 55
Phần 55

Chạy cắm đầu về vùng khói lửa, Bình Thường thấy một nhóm người lao về hướng chân núi liền dừng lại và nghe tiếng Đỗ Đạt quát to: “Đừng đuổi theo! Chúng ta đều bị thương, không ai đánh lại chúng!”

Người khác nói: “Nhưng còn Mai Linh sư muội?”

“Kẻ bắt Mai Linh có thể là một Linh Vương, chúng ta không ngăn nổi! Mau đi báo tin Mai Linh bị bắt cho hộ pháp Thanh và Phương Trang phu nhân!”

“Lão già vô dụng đó thì giúp được gì chứ!”

“Nhưng Mai Linh là con gái lão!”

Bình Thường biết chút ít về gia đình Mai Linh sư tỷ. Trước khi Bình Thường gia nhập Vô Lực bang, gia đình Mai Linh trong một chuyến đi từ Bắc về Nam đã vô tình cứu mạng nhị trưởng lão Ngộ Pháp của Vô Lực bang. Cũng nhờ ân tình đó mà nhị trưởng lão Ngộ Pháp đã xin bang chủ Ngộ Thông cho gia đình ông Thanh gia nhập Vô Lực bang và nhận chức vị Hộ Pháp. Vô Lực bang là một trong những tổ chức hàng đầu Việt Nam nên lão Thanh lập tức đồng ý và đưa gia đình đến Vô Lực bang hưởng thụ cuộc sống an nhàn, Mai Linh sư tỷ cũng trở thành đệ tử tục gia của bang không lâu trước khi Bình Thường đến.

Và đúng là không thể trông đợi vào lão Hộ Pháp nữa vời kia, Bình Thường cũng lo ngại những người khác sẽ không đến kịp… Nếu vậy thì Mai Linh sư tỷ sẽ bị bắt đi… và khả năng rất cao là trở thành nô lệ tình dục cho bọn bắt cóc…

“Không được! Mình phải đuổi theo, nếu không thể kéo dài thời gian thì ít nhất cũng có thể lưu lại dấu vết cho các vị hộ pháp, trưởng lão tìm kiếm!”

Bình Thường sợ chết, nhưng những gì Mai Linh sư tỷ phải chịu còn đáng sợ hơn!

Vậy nên hắn cắm đầu chạy theo, bất chấp nguy hiểm tính mạng.

Chạy một lúc lại ngã lăn lông luốc xuống dốc núi, chưa chạm trán kẻ địch thì Bình Thường đã te tua như mền rách rồi va vào một gốc cây dưới chân núi.

“Hự!”

Ê ẩm toàn thân, Bình Thường gượng dậy rồi lần mò trong bóng tối, đi được một quãng thì phát hiện có những đốm lửa nhỏ từ phía xa, là bọn bắt cóc đang tụ tập.

“Bặt được người rồi sao chúng không chạy mà tụ tập ở đây?” Bình Thường nghĩ.

Lúc Bình Thường nấp, bọn bắt cóc đang điểm danh quân số, sau đó một tên nói: “Đủ người rồi! Giải tán đi, ta, thằng Cóc và thằng Nhái ở lại chờ lão Ngộ Pháp đến cứu con bé!”

“Rõ!”

Bọn bắt cóc giải tán gần hết, chỉ còn lại ba người với bí danh Ếch, Cóc và Nhái.

Dưới ánh lửa mờ, tên Nhái nhìn Mai Linh đang nằm hôn mê và liếm môi thèm thuồng: “Con bé xinh phết!”

Tên Ếch gật đầu công nhận: “Quá ngon! Hẳn là mẹ nó còn ngon hơn nên lão kia mới khổ công bày mưu như vầy…”

Cóc nói: “Má! Ngon thế này mà để thằng già dê xơi thì quá phí phạm, hay là…”

Cóc vừa nói vừa liếc mắt sang Ếch và Nhái, tư tưởng của ba tên va chạm nhau…

Ếch gật đầu: “Quất! Chơi miễn phí lại còn có tiền công thì ngu gì tha!”

Xác định, ba tên toát ra nụ cười dâm đãng rồi cùng khom người định làm thịt Mai Linh xinh đẹp…

“Muốn chết thì cứ động vào nàng!”

Âm thanh lạnh lùng phát ra trong đêm đen khiến ba tên bắt cóc giật bắn mình, dưới ánh lửa nhỏ bập bùng, Bình Thường bước ra trong nhân dạng te tua thảm hại…

Ba tên bắt cóc trước còn giật mình thì giờ bật cười như điên: “Gì thế này? Ha ha… Thằng ăn mày này định làm anh hùng cứu mỹ nhân à?”

“Xem cấp độ của nó kìa! Thậm chí còn không bằng Linh Sĩ! Đây là phế vật tư chất không màu sao?”

“Ha ha… Cứ mặc kệ nó, quất con bé đi kẻo lão già đến sớm…”

Bọn bắt cóc chẳng màng đến Bình Thường, cứ tiếp tục khom người ngắm nghía thân hình xinh đẹp của Mai Linh. Thấy tên Ếch thèm thuồng nắm cổ áo nàng định xé toạc ra, Bình Thường liều mạng lao vào…

“Tránh xa sư tỉ ra!”

Ba tên bắt cóc đều là Linh Tướng cấp cao, tốc độ của Bình Thường so với chúng chẳng khác nào ốc sên, vừa lao đến đã bị tên Ếch tùy tiện phất tay đánh văng ra.

Thấy Ếch ra tay rất nhẹ, Nhái ngạc nhiên hỏi: “Sao sếp không giết nó luôn cho gọn?”

Ếch bật cười: “Mày không thấy thái độ của nó sao, rõ ràng nó thích con bé này!”

“Ý sếp là để cho nó sống để thấy con ghệ này bị tụi mình chơi? Nghe kích thích quá! Ha ha…”

Cười xong, Nhái quay sang chỉ thẳng mặt Bình Thường và nói: “Khôn hồn thì ngồi yên tao cho xem chịch, còn ồn ào thì tao cắt cổ cái một nha thằng ôn phế vật!”

“Khốn khiếp!” Bình Thường giận run người, cắn răng gượng dậy, rút thanh kiếm đen giắt bên hông ra và lao đến chém Ếch.

“Quá chậm!” Ếch khinh miệt lướt ra sau lưng Bình Thường và đá vào hai khớp gối làm Bình Thường ngã quỳ xuống đất.

“Đã thế tao bắt mày phải xem!” Ếch nắm tóc Bình Thường để kéo hắn hướng mắt nhìn cảnh Mai Linh đang sắp bị Ếch và Cóc làm thịt.

“Buông ta ra!” Bình Thường điên cuồng chống cự nhưng vô ích, tay trái cầm kiếm Nghịch Thiên giơ lên định đâm vào tay Nhái nhưng bị gã dễ dàng cản lấy, chỉ còn tay phải, hắn đưa lên chụp lấy cổ tay đang nắm đầu mình…

Chỉ dùng chút ít linh lực phòng ngự cổ tay, Nhái ngạc nhiên khi cảm thấy đau trong khi rõ ràng Bình Thường không dùng chút linh lực nào: “A! Tay mạnh gớm! Chắc quay tay dữ lắm hả mậy?”

Châm chọc xong, Nhái tăng linh lực bảo vệ cổ tay, nhưng lại càng ngạc nhiên khi vẫn thấy đau khi Bình Thường siết tay mạnh hơn.

“Cái tay này…” Nhái đã bắt đầu kinh sợ, một bàn tay không dùng linh lực lại có sức mạnh vượt qua linh lực Linh Tướng cấp 8 của gã!

“Đễ xem tay mày mạnh cỡ nào!” Nhái vẫn xem nhẹ Bình Thường, bắt đầu đưa linh lực hệ hỏa vào cổ tay để đốt tay Bình Thường.

Nhưng Nhái đã lầm, lửa của gã hoàn toàn không khiến Bình Thường thấy nóng, thậm chí Bình Thường càng siết mạnh hơn, rồi khi tên Ếch xé toạc cổ áo Mai Linh, Bình Thường giận dữ gầm lên và bóp nát cổ tay Nhái.

“Aaaa!” Nhái gào lên đau đớn, cổ tay hắn bị bóp nát, cánh tay đứt lìa, máu tuôn xối xả.

Nhái sợ hãi lùi lại, Bình Thường thoát ra và khó tin nhìn bàn tay mình, giờ thì hắn đã rõ, hắn giết được cương dương hổ là nhờ sức mạnh phi thường của cánh tay phải kết hợp sự sắc bén của thanh kiếm gãy Nghịch Thiên.

“Thằng chó chết! Sức mạnh đó là sao?” Nhái vẫn không thể tin nổi rằng Bình Thường có thể dùng lực đơn thuần của những ngón tay để bóp nát cổ tay hắn, nhưng vì khó tin nên mắt hắn lộ ra sự sợ hãi…

Bình Thường thấy, và hắn biết đây là cơ hội loại trừ đối thủ. Chuyển Nghịch Thiên kiếm sang tay phải, hắn lao đến chém thẳng vào người Nhái…

Binh!

Đáng tiếc, dù có cánh tay mạnh mẽ và thanh kiếm sắc bén, nhưng đôi chân Bình Thường lại quá đỗi bình thường, tên Cóc dễ đàng lao đến đạp một đạp vào lưng làm Bình Thường theo đã ngã sấp xuống đất trước khi lưỡi kiếm hắn kịp chém vào người Nhái.

Đứng giẫm lên lưng Bình Thường, Cóc nhìn Nhái và bật cười hả hê: “Ha ha! Xem anh Nhái của chúng ta bị thằng phế vật nó chém đứt cổ tay kìa!”

Đây không phải lúc đề đùa hay tức giận, Nhái quát: “Không phải bị chém! Cẩn thận tay phải nó!”

Lúc này, Cóc nhận ra Bình Thường đang định chém vào chân gã, liền nhấc chân định đá vào cổ tay Bình Thường…

Binh!

Va chạm giữa cổ tay phải Bình Thường và cổ chân Cóc, và lần này người ngã là Cóc, và trên mặt Cóc là một nét không thể tin nổi. Sau khi nghe Nhái cảnh báo, Cóc đã vận linh lực tối đa vào chân để đá vào cổ tay Bình Thường nhưng kết quả là hắn ngã xuống với cổ chân đau nhức như sắp gãy…

Ếch vốn nghĩ Cóc sẽ dễ dàng hạ phế vật như Bình Thường, nhưng khi chứng kiến Cóc té ngã thì không còn xem thường Bình Thường được nữa: “Thằng này… Linh hồn và thể chất đều không ra gì, nhưng cánh tay lại mạnh quái dị…”

“Sếp! Mau giết nó để ngăn họa!” Cóc lo lắng vừa lùi xa vừa nói.

“Yên tâm! Chỉ có cái tay thì làm được trò gì, đánh nát đầu nó là xong.”

Bình Thường đang gượng dậy thì thấy Ếch đang tạo ra một quả cầu sấm sét trên tay và ném thẳng về phía hắn, vội vàng giơ kiếm ra đỡ…

Xoẹt xoẹt!

Quả cầu sấm sét va vào lưỡi kiếm Nghịch Thiên làm cho thanh kiếm run lên bần bật, nếu không nhờ sức mạnh phi thường của cánh tay thì có lẽ Bình Thường đã làm rơi kiếm, nhưng trong chốc lát, quả cầu đã tan biến, hoặc có lẽ, đã bị lưỡi kiếm Nghịch Thiên hấp thu.

Và dù là trường hợp nào cũng khiến Ếch kinh ngạc, vì gã không hề cảm thấy chút linh lực nào từ cả Bình Thường lẫn thanh kiếm, vậy mà có thể ngăn được linh thuật của cấp Tướng như gã: “Đây chắc chắn là một thanh bảo kiếm!”

Một thanh kiếm trong tay phế vật ngăn được Linh Tướng, vậy trong tay Linh Tướng có thể làm được gì? Lòng tham trỗi dậy, Ếch đưa tay về phía Bình Thường: “Nhóc! Giao ta thanh kiếm, ta tha mạng cho mày và con ghệ kia!”

“Th… thật chứ?” Bình Thường vừa mừng vừa ngờ.

“Thật!” Ếch gật đầu chắc nịch, nhưng trước đó gã đã liếc mắt ra hiệu cho Cóc ra tay, và cái liếc mắt này đã bị Bình Thường bắt gặp.

Keng!

Một con dao găm được Cóc phóng thẳng về phía Bình Thường nhưng hắn kịp thời đưa Nghịch Thiên kiếm ra cản phá, rồi lại vội vàng đỡ một quả cầu sấm sét mới của Ếch, ngay sau đó lại có bốn con dao găm phóng tới, Bình Thường đỡ được hai, bị hai con dao còn lại đâm vào bụng.

“Hự!”

Ếch nói: “Tay mày rất mạnh và nhanh đó! Nhưng một chọi ba thì không chột cũng què nha con trai!”

Bình Thường mệt mỏi thở dốc, gã Nhái sau khi cầm máu cánh tay đã tiến đến vây lấy Bình Thường. Đời hắn xong rồi…

Không! Hắn còn thanh kiếm Nghịch Thiên! Nhưng thanh kiếm này chứa Hắc Niệm.

Hắc Niệm thì sao? Hắn dùng để cứu người!

Bình Thường ngồi xếp bằng, tay phải cầm kiếm Nghịch Thiên, tay trái giơ lên trước ngực niệm chú để khu động toàn bộ sức mạnh niệm cỏn con mà hắn luyện được trong nữa năm qua, mục đích chỉ để kích hoạt Hắc Niệm trong Nghịch Thiên kiếm.

Thấy Bình Thường ngồi xếp bằng niệm chú, Ếch, Cóc và Nhái cùng bật cười: “Tự cầu siêu cho bản thân trước khi chết à! Ha ha…”

Cười vang, rồi cả ba tên cùng dùng sát chiêu mạnh nhất, từ ba hướng bắn vào Bình Thường…

Và trong khoảnh khắc cận kề sinh tử, Nghịch Thiên kiếm khởi động và bắn ra hàng ngàn chữ Hắc Vạn vây quanh Bình Thường, tạo ra một lớp phòng vệ ngăn cản ba mũi tấn công…

Kinh ngạc là những gì hiện trên mặt ba tên bắt cóc, Bình Thường vẫn không toát ra chút linh lực nào, nhưng lại có những chữ Hắc Vạn yêu dị bay quanh cơ thể như những vệ tinh nhỏ.

“Đó là… linh thuật phòng ngự hệ Ám sao?”

“Không phải! Là chữ Vạn, nhưng sao lại có màu đen? Hơn nữa, một thằng nhóc như nó làm sao luyện niệm đến mức này!”

Trong lúc bọn bắt cóc kinh hãi, những chữ Hắc Vạn bắt đầu thu hẹp phạm vi bay và bám lên người Bình Thường, khiến cho hắn lúc này trông như bị phủ trong một lớp khí đen hình chữ Hắc Vạn.

Bên ngoài là vậy, trong đầu Bình Thường cũng bắt đầu biến đổi, hắn đứng dậy, điềm tĩnh mở mắt, đôi mắt đen giờ cũng biến đổi với tròng trắng đổi thành màu đen u ám…

Hắn nhìn ba tên bắt cóc, nhìn Mai Linh, nhìn tay mình, nhìn thanh kiếm Nghịch Thiên, rồi nhếch miệng cười: “Đa Tình và Nghịch Thiên ư? Thì ra là vậy… Bảo sao khi xưa ta không thể thấu thiểu được cảm giác sâu xa trong mảnh kiếm…”

Nhìn Bình Thường toát ra khi chất điềm tỉnh và tự tin lạ thường như một người khác hẳn, Cóc lo lắng nói: “Sếp, thằng này có gì đó quái quái…”

Ếch gật đầu: “Đừng lo! Nó vẫn không có chút linh lực nào…”

“Linh lực? Cần thiết sao?” Bình Thường, mà thật ra chính là Dương, cười nhạt.

Rồi Dương nhẹ nhàng cất bước về phía Ếch, mỗi bước đi lại khiến cả ba tên bắt cóc run rẫy, tinh thần chúng đang hoảng loạn, ý chí chúng đang suy sụp…

Và Ếch quỳ mọp xuống, không phải bị linh lực Hữu Ý ép buộc, mà là hắn sợ hãi đến mức tự nguyện quỳ xuống, đây chính là một phần uy lực của niệm.

Nhưng tất nhiên không chỉ có vậy, Dương thậm chí thấu hiểu tất cả tâm tư, tất cả cảm xúc trong đầu ba tên bắt cóc mà không cần quan sát. Và Cóc, Nhái đang dự định phản kháng.

“Vô ích thôi!” Dương nhẹ nhàng khuyên can khi Cóc và Nhái vừa định ra tay.

Nhưng hai tên vẫn liều chết ra tay, Dương mặc kệ, vung kiếm chém thẳng vào đầu Ếch. Lưỡi kiếm đen chém thẳng vào đầu nhưng không có chút máu nào tuôn ra, thậm chí đầu của Ếch vẫn còn nguyên vẹn, nhưng sự thật là lưỡi kiếm không chém vào đầu, mà chém vào tinh thần của Ếch và hấp thu chút niệm cỏn con của gã, Ếch không chết, nhưng tinh thần đã tổn thương nghiêm trọng…

Cùng lúc thì đòn đánh của Cóc và Nhái đã bắn đến lưng Dương, hắn cũng chả buồn tránh né bởi vì lớp Hắc Vạn trên người thừa sức bảo vệ hắn. Dương vẫn quay lưng về phía Cóc và Nhái, nhìn Nghịch Thiên kiếm trên tay và thở dài: “Ài… Nếu biết có thể rèn lại lưỡi kiếm thì mình đã học vài chiêu kết hợp rồi, chứ chém chay thế này chưa đủ ngầu.”

Trong lúc Dương đứng suy nghĩ, lớp khói tạo ra bởi những chữ Hắc Vạn dần dần tan biến, nghĩa là khả năng dùng niệm của hắn đã đến giới hạn. Nhưng dương vẫn bình tỉnh, quay lại nhìn hai tên bắt cóc và nói: “Cút đi, đừng để ta gặp lại!”

“Dạ! Dạ!” Hai tên Cóc, Nhái mừng rơn, lạy lục mấy cái rồi cõng Ếch chạy biệt tích.

Nhìn bọn bắt cóc đi mất, Dương thở phào rồi choáng váng gục xuống, Hắc Niệm đã kích thích ký ức hắn trỗi dậy tạm thời, và giờ không còn Hắc Niệm, nên hắn biết bản thân sắp trở lại thành thằng mất trí. Nhưng trước khi hôn mê, Dương sực nhớ một chuyện, vội vã nói: “Mẹ nó! Có cua gái thì chờ tao tỉnh rồi hãy chịch nha mậy!”

Và sau đó Dương nhắm mắt thiếp đi, Bình Thường lập tức mở mắt ra sau đó, và không nhớ chút gì về chuyện vừa xảy ra. Hắn nhìn quanh và thấy bọn cướp đã đi mất, vội vã tiến đến xem tình hình Mai Linh và nhận ra nàng vẫn ổn, chỉ có cổ áo bị xé lộ ra làn da trắng ngần.

Cắn răng ngăn ham muốn trong lòng, Bình Thường lấy áo khoác cho Mai Linh và gượng sức cõng nàng về, nhưng đi được một đoạn thì đuối sức, ngã xuống hôn mê…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281