12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 22
Phần 22

Dương gục xuống giữa đất trời sụp đổ, những vệt nứt lan dài chia tách mặt đất thành những mảng nhỏ giữa biển dung nham đỏ rực. Những người và cả linh thú còn sống sót cũng dần tụ hội, cùng nhìn Lý Hữu Thực đang quỳ lặng lẽ một cách thảm thương, trong lòng đầy cảm xúc.

Long Ngạo cũng quỳ xuống, mắt trân trối nhìn về khoảng trống mà vừa rồi là vị trí của Thiên Ý, hắn đau đớn, hắn giận dữ, hắn muốn phanh thây Độc Nhãn Ma Nham, nhưng không còn sức lực, hắn muốn đấm thẳng vào mặt Lý Hữu Thực, nhưng nhìn Lý Hữu Thực đáng thương kia, hắn không nỡ ra tay, nên hắn quỳ, mặt không còn cảm xúc.

Rồi Đế Băng tiến về phía Lý Hữu Thực, tạo ra một lớp băng bao bọc bên vai vừa nổ mất cánh tay để cầm máu giúp hắn.

Rồi Dương đứng dậy, dù nỗi đau vẫn còn đó, nhưng hắn đã tỉnh táo hơn, hắn biết, còn rất nhiều sinh mạng đang bị kẹt trong linh cảnh này, và người duy nhất có thể dẫn dắt họ rời khỏi đây chỉ có hắn, nhưng không phải lúc này, bởi hắn cần một chút thời gian để khôi phục đủ linh lực…

Chợt Lang Đế mình đầy thương tích rú lên một tiếng thê lương, trên tay nó là một cơ thể già nua khô khốc, Dương gượng dậy, tiến về phía Mạc Kính Vũ. Hoài Bão, Sùng Hạo và Long Ngạo cũng tiến lại…

Hoàng đế Mạc Kính Vũ giờ đây chỉ còn là một lão già thoi thóp chuẩn bị lìa đời, thứ duy nhất còn nhìn ra sức sống là đôi mắt đang nhìn ngắm trời xanh…

“Các ngươi rất xuất sắc…” Mạc Kính Vũ gượng nói khi bốn người Dương, Long Ngạo, Sùng Hạo và Hoài Bão tiến về phía lão. Với cảm giác linh hồn cấp Chúa Tể nên Mạc Kính Vũ đương nhiên nhận ra Lý Hữu Thực vừa ngăn cản Lục Văn Minh và Thiên Long Võ Phi Dương đã hạ bệ lão là cùng một người.

Nhìn bốn thanh niên, Mạc Kính Vũ nhắm mắt nói tiếp: “Ra tay đi…”

Nhưng không có phanh thây hay trảm đầu như Mạc Kính Vũ chờ đợi, có chăng là “ra tay” theo đúng nghĩa đen, Long Ngạo sau một giây phân vân đã nhìn sang Sùng Hạo và Hoài Bão cùng Hữu Thực rồi đem cánh tay mà hắn đoạt được từ Mạc Kính Vũ đặt lại chỗ bị đứt của lão, nhẫn không gian vẫn còn nguyên vẹn…

Ai cũng đến lúc trưởng thành, đây là điều mà bọn Dương, Hạo và Bão cùng nghĩ khi thấy hành động của Long Ngạo.

Nhìn cánh tay cùng với cả gia tài triều Mạc trở lại bên người, Mạc Kính Vũ cuối cùng rơi lệ…

“Cảm… cảm ơn… cảm ơn…”

Là lời cảm ơn từ tận đáy lòng, Mạc Kính Vũ biết rằng Mạc triều đã tận, đại nghiệp đã vong, nhưng trong lòng cũng không còn thù hận, không còn gánh nặng…

Thở dài, Mạc Kính Vũ kể: “Năm đó Hậu Lê suy tàn, hôn quân bất tài vô đức, Mạc Thái Tổ cũng vì muốn chấn hưng đất nước nên đã tạo phản soán ngôi… Cuối cùng nhà Mạc bại trận…”

“Thắng làm vua, thua làm giặc, lịch sử là do kẻ thắng tạo ra, nên có lẽ lịch sử của các ngươi biết hiện nay đã không còn ghi nhận bất cứ công lao nào của triều Mạc của trẫm, và e rằng triều Mạc chỉ còn là một lũ phản loạn tham quyền, thậm chí là hèn nhát…”

“Bao nhiêu năm qua, trẫm nuôi mộng phục quốc, chịu đựng cô độc đau khổ, không chỉ là để báo thù, không chỉ để được làm vua, không chỉ để phục hưng nhà Mạc, mà còn là để sửa lại lịch… sử… để… xóa đi ô nhục… mà triều Mạc… gánh chịu…”

Mạc Kính Vũ, vị hoàng đế cuối cùng của triều Mạc, băng hà, cả xác và hồn đều bị Tử Vong khí ăn mòn, chìm dần vào dung nham…

Không nói đến lịch sử đúng hay đã sai, những gì bọn Dương thấy được là con đường của Chúa Tể, từ Kinh Vô Nguyệt đến Đại Đức và Mạc Kính Vũ, một con đường đầy máu tanh, đầy thù hận…

Rồi Dương phun một ngụm máu…

Hoài Bão cảm thấy sư phụ hắn dường như đang lắc đầu và thở dài…

“Tên đó không ổn hả sư phụ?”

Lão sư phụ đáp: “Không ổn hơn cả không ổn… Xem ra hắn đã nuốt cùng lúc vài viên Thánh đan và một viên Thần đan… Để tạo ra những đan dược này thì cần những dược liệu siêu mạnh, siêu hiếm, và đương nhiên sẽ gây ra tác dụng phụ…”

“Tác dụng gì ạ?”

“Đầu tiên là tác dụng tốt, dược lực còn tồn đọng từ những dược liệu còn quý và tốt hơn mộc tinh quả sẽ giúp linh hồn hắn phát triển vượt bậc, thậm chí là từ Linh Tướng cấp một xông thẳng lên Linh Vương trong thời gian ngắn…”

“Nhưng… vì dùng quá nhiều thuốc, cơ thể và linh hồn đều chịu không nổi áp lực nên tổn thương nghiêm trọng và chịu di chứng lâu dài, e rằng hắn sẽ không thể cử động mạnh, càng không thể dùng nhiều linh lực, cộng với việc mất hai cánh tay thì hắn đã trở thành một phế nhân thật sự…”

“Nhưng phải nói thêm là ta cũng không thể đánh giá số phận của tên này, trong cái may hắn lại có cái rủi, và trong cái rủi hắn vẫn có cái may, giống như tạo hóa rất công bằng với hắn… ngươi nhìn xem, trên cổ hắn là gì?”

Hoài Bão nhìn sang cổ Dương, phát hiện từ lúc nào đã có một mặt dây chuyền hình khối hộp nhỏ xíu được đính vào một thứ giống như chiếc chìa khóa.

“Đó là… con từng thấy thứ này trong tài liệu… Một trong 32 siêu cấp thánh bảo, thánh bảo hệ không gian, Lục Diện! Lục Diện là sáng tạo của một vị thành chủ Giả kim thành, đến thời chiến tranh Lê – Mạc thì không còn thấy Lục Diện xuất hiện nữa, chẳng lẽ… chẳng lẽ chính là vì được dùng làm Chiến Thần điện?”

Lão sư phụ gật gù: “Xem ra chính là vậy, tên nhóc này không phải chỉ lấy vài viên thuốc mà còn rinh luôn cả tòa Chiến Thần điện…”

Sau khi phun một ngụm máu, Dương gượng dậy và nói: “Đến lúc đưa tiễn rồi…”

Sau đó, khối Lục Diện trên ngực Dương lóe sáng và bắt đầu phóng lớn ra thành hình một khối lập phương cao quá đầu người, rồi một cánh cửa mở ra, hiện ra bên kia là khung cảnh vùng chiến trường Tử Vong khí nơi có cổng vào bí cảnh.

“Mau vào nhanh! Ta không giữ được lâu đâu!” Dương quát lên khi thấy những người xung quanh đang vừa mừng rỡ vừa trầm trồ, hắn đã không còn nhiều linh lực, và khi dùng linh lực thì cảm thấy một cơn đau nhức khủng khiếp lan khắp toàn thân.

“Nhanh lên…” Dương giục khi thấy Hoài Bão và Sùng Hạo phân vân.

“Không! Ta phải ở lại tìm Thiên Ý!”

BINH!

Người nói là Long Ngạo, còn âm thanh là do Dương tung cước sút vào đít Long Ngạo để đá tên này qua cổng sau khi Sùng Hạo và Hoài Bão đã qua…

“Đế Băng và các linh thú khác! Nhanh!”

Đế Băng nhìn Dương rồi lướt qua cửa, khi cô bé vừa qua được thì cảnh cửa cũng khép lại, lần này người ở lại là Dương, hắn đã không còn chút linh lực nào, khối Lục Diện cũng thu nhỏ trở lại thành mặt dây chuyền cùng với nhẫn không gian trên cổ hắn.

Nhìn quanh linh cảnh đã sụp đổ gần như hoàn toàn, Dương thở dài: “Thiên Ý, xem ra chúng ta được đoàn tụ sớm rồi…”

Dương còn chưa dứt câu thì một khối dung nham khổng lồ trồi lên cao, chính là Độc Nhãn Ma Nham, nhưng con thú này dường như đang rất đau đớn và không ngừng gầm thét, quanh thân nó xuất hiện những tia bóng đen…

ẦM!

Một tiếng nổ rền trời, Độc Nhãn Ma Nham đã nuốt phải con mồi cứng là Lục Văn Minh, kết quả tên này không cam chịu số phận mà dùng chút Thần lực còn sót lại để phá hủy trái tim của Ma Nham, làm con thú này đau đớn rồi nổ tung như bong bóng…

Dương cũng ngất đi trong vụ nổ…

Rừng quốc gia Pù Mát…

“LŨ KHỐN KIẾP! THẢ THÁNH NỮ RA!”

Tiếng một lão già gào lên vang vọng núi rừng, rồi tiếng người khác đáp lại: “Câm miệng, nếu không nể Kỳ Lân tộc thì bọn ta trảm cả tộc nhà ngươi rồi!”

Người vừa gào to là tộc trưởng tộc Đan Lai, toàn thân lão đầy máu me thương tích và đang nằm trên mặt đất, tay bám chặt cổ chân một người áo đen, người áo đen này đang vác trên vai một cô gái xinh đẹp, chính là Phong Linh Nhi.

Lão già nói như nài nỉ: “Thả thánh nữ ra… Nếu không.. thành chủ Hoàng thành… sẽ không tha… cho…”

Tung cước đá lão tộc trưởng văng ra xa, gã áo đen cười lạnh: “Ý ngươi là Nguyễn Phúc Vĩnh Thiên? Bản thân hắn còn tự lo chưa xong, hơi đâu lo cho con bé này?”

“Và bây giờ thì hắn cũng trở thành cựu thành chủ rồi! Ngươi là một trong số ít người vinh hạnh được biết về tân thành chủ Hoàng thành, đương kim Hoàng Đế, Dạ Vũ bệ hạ!”

Hoàng cung Hoàng thành…

Ngồi trên ngai vàng hiện tại không còn là vị thành chủ thiên tài Nguyễn Phúc Vĩnh Thiên, thay vào đó là một cô cái trẻ cực kỳ xinh đẹp, khoác trên mình bộ hoàng bào lộng lẫy, nàng ngồi chéo chân chống cằm với vẻ mặt lạnh lùng ma mị. Cảnh tượng một mỹ nữ tuyệt thế mặc áo vua và ngồi trên ngai vàng có thể nói là cực kỳ kích thích ham muốn chinh phục của mọi gã đàn ông, nhưng trước mặt nàng không kẻ nào dám có ý nghĩ đó, chỉ có một triều đình run sợ quỳ phục trước vị nữ hoàng đế lạnh lùng tàn nhẫn…

Trở lại rừng Pù Mát vào lúc sáng tinh mơ hôm sau…

“Đừng mà… nhột…” Dương đang say ngủ chợt mơ hồ cảm thấy nhồn nhột ở chân giữa, trong đầu mơ màng nghĩ đến cảnh một ai đó đang hôn vào “thằng em”, liền sướng khoái ngửa người ra, mắt vẫn nhắm…

Trong cơn mớ ngủ, hắn nghe giọng nói như từ một cô bé: “Xúc xích… ngon… nhoam nhoam…”

Rồi có cảm giác cả hàm răng cắn phập vào chân giữa…

“UI DA!!!!!!!!!!!”

Dương giật mình la lên rồi bật dậy rồi hoảng sợ phát hiện dương vật của hắn đã tứa máu vì bị một hàm răng cắn sâu vào trong, hung thủ là một cô bé trông chỉ khoảng 12 – 13 tuổi nhưng có gương mặt vô cùng xinh xắn cùng với bộ ngực đồ sộ trước tuổi…

“Nhả ra!” Dương vừa quát vừa hẫy mông để cứu thoát “cậu em đáng thương” ra khỏi hàm răng sắc bén.

“Nhoam nhoam… xúc xích ngon…” Cô bé cũng đang mớ ngủ, khi Dương vẫy thoát thì bé càng cắn chặt hơn như muốn xé món “xúc xích” ra…

Sau một hồi chật vật vì không có tay, Dương cuối cùng cũng thoát khỏi số phận bi thảm, lúc này hắn nhìn cô bé xinh xắn và ngạc nhiên: “Ủa? Con bé nhà ai mà nhìn quen thế này? Giống như…”

“Tử Linh? Đúng rồi, rất giống Tử Linh! Hả? Thấy mẹ chưa không lẽ mới bị mình hốt một lần đã có con? À không đúng… mới hơn một năm mà… Mà khoan…”

Dương săm soi cô bé kỹ hơn, gương mặt giống Tử Linh, nhưng ánh mắt và trang phục lại khiến hắn nghĩ đến một người: Nữ Thần Sinh Mệnh – Bích Diệp. Dương kinh ngạc đến mức quên cả thắc mắc tại sao hắn lại ở nơi này…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281