12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 211
Phần 211

Một con bạch long hư ảo như cuồng phong lượn vòng giữa bầu trời Long Thành, bên dưới là khung cảnh hoang tàn đẫm máu.

Long Tiếp Thiên đứng giữa trời nhìn xuống, chiến trường đã đến hồi tàn cuộc, Long Thành gần như chắc chắn bị hủy diệt và kế hoạch tưởng chừng hoàn hảo của hắn cuối cùng lại sụp đổ. Giờ đây, điều cuối cùng hắn có thể làm là mang Thăng Long bỏ chạy, nhưng muốn chạy cũng không phải chuyện đơn giản, nếu hắn mang Thăng Long bỏ chạy bây giờ, cả hai phe Hà Thành lẫn Long Thành đều sẽ lập tức truy hắn đến cùng, cho nên Long Tiếp Thiên phải câu giờ, chờ đợi thời khắc Vòng Xoáy bùng nổ để trốn chạy.

Việc hắn có thể làm là câu giờ dưới sự bảo hộ của cao thủ đến từ tổ chức Thiên Cơ.

Ở một góc khác, Trịnh Thiên Minh đang ngăn chặn Đoạn Tuyệt, hai thiên tài thuộc Thế Hệ Hoàng Kim đang trong giai đoạn đe dọa lẫn nhau, sát khí lan tỏa.

Chợt Đoạn Tuyệt giật mình chỉ về phía sau lưng Trịnh Thiên Minh và nói: “Độc Hành tới kìa!”

Trịnh Thiên Minh không thèm nhìn lại, cười nhạt đáp: “Trò lừa con nít này lừa được ta sao?”

Vừa nói xong, cảm giác được một luồng sát khí lạnh đến rợn người lướt qua mình từ xa, nụ cười trên môi Trịnh Thiên Minh tắt lịm, hắn quay đầu lại, thấy Độc Hành đang lao về phía Long Tiếp Thiên, lập tức gào to: “Long Tiếp Thiên, CHẠY!”

Long Tiếp Thiên nghe giọng la hoảng hốt của Trịnh Thiên Minh, còn chưa hiểu vì sao thì phát hiện một người đang bay về phía hắn.

Long Tiếp Thiên giật mình nhận ra dương mặt quen thuộc của một thiếu niên từng bị hắn dùng làm vật thí nghiệm: “Võ Độc Hành!”

Độc Hành đang bay đến bằng một đôi cánh trên lưng, đôi cánh như cánh côn trùng này trông như mọc ra từ sau lưng hắn, nhưng thực tế là đôi cánh của một con côn trùng giống ong to lớn đang ký sinh trên lưng hắn.

Long Tiếp Thiên vội phất tay điều khiển bạch long tách ra một phần lao đến ngăn cản Độc Hành, nhưng khi phân thân của bạch long lao đến, từ giữa ngực Độc Hành, máu thịt hắn như lồi ra hóa thành một cái đầu trông như đầu rồng, đầu rồng này vươn ra ngoạm lấy và cắn nát phân thân bạch long một cách vô cùng hung bạo.

Nhìn thấy cái đầu như đầu rồng mọc ra từ ngực Độc Hành một cách ghê rợn, những người chứng kiến, đặc biệt là người Long tộc, không khỏi rợn người và kinh ngạc, đầu rồng mọc ra từ ngực, trong lịch sử Long tộc chưa từng có ghi chép nào về dạng biến hình này.

Nhưng thực tế đó không phải đầu rồng, chỉ có số ít người hiểu biết mới nhận ra cái đầu kia là của một loại sinh vật khác, Tà Long.

Tà Long, gọi là Long nhưng thuộc họ Địa Long, chung nguồn gốc với loài giun đất nhưng có kích thước khổng lồ và hình dáng tương tự loài rồng, đây là một loài sinh vật cực kỳ hung bạo và khó giết, sống ở sâu trong lòng đất. Trong lịch sử từng có một luyện trùng sư thu phục được loài Tà Long hung ác này và gây ra một trận thảm sát đẫm máu kinh hoàng, cuối cùng triều đình phải tập hợp gần mười Chúa Tể mới tiêu diệt được.

Đăng Vô Tâm có biết về loài này qua tư liệu của Thảo Cầm Viên, nên khi thấy Độc Hành thả ra một con, Đặng Vô Tâm không khỏi há hốc mồm kinh ngạc: “Bảo sao thằng Độc Hành ngu ngơ mất trí này lại hiểu biết về linh trùng, hóa ra nó là một luyện trùng sư hàng khủng!”

Đặng Vô Tâm thầm nhủ với lòng, từ nay phải bưng trà rót nước hầu hạ Độc Hành cho thật tốt…

Độc Hành vẫn tiếp tục lao về phía Long Tiếp Thiên, thù hận dồn nén từ lâu bùng phát khiến đôi mắt hắn trở nên đỏ ngầu như máu, răng hắn nghiến chặt và mọc dài dần, nhọn dần, làn da hắn như rạn nứt làm lộ ra đường gân đỏ máu đáng sợ.

“Quỷ hóa?” Long Tiếp Thiên nhíu mày, trong đầu không khỏi nhớ lại thời điểm gặp Độc Hành lần đầu.

Cha của Độc Hành là Võ Hận Thiên, năm đó Võ Hận Thiên với sức mạnh của Quỷ đã đột nhập Long Mộ trộm đi một bộ xương Chân Long, Long tộc tức giận truy sát khắp nơi, về sau phát hiện Võ Hận Thiên có một người vợ đang mang thai, Long tộc liền bắt nàng về Long Thành để dẫn dụ Võ Hận Thiên vào bẫy và hợp lực giết chết. Trước khi chết, Võ Hận Thiên giải cứu cho vợ mình nhưng nàng vẫn bị đánh chết, chỉ có đứa con mới sinh biến mất, tìm hoài không thấy nên Long tộc cho là xác đứa bé đã bị linh thú hoang ăn thịt.

Mãi đến khi khả năng luyện hồn cực nhanh của Độc Hành bị biết đến, Tế Điện liền truy ra danh tính của Độc Hành và bắt đi nghiên cứu về Quỷ.

Mẹ là nhân tộc, cha là Quỷ, nhưng ngoài tốc độ luyện hồn cực nhanh, Độc Hành không thể hiện khả năng nào khác cho đến tận khi mất tích hoàn toàn một cách bí ẩn.

Vài năm gặp lại, Long Tiếp Thiên không ngờ Độc Hành giờ lại là một luyện trùng sư sở hữu Tà Long đồng thời có thể Quỷ hóa, điều này khiến hắn không khỏi liên tưởng đến một người khác, cũng tên Độc Hành, cũng luyện trùng sư, cũng mang dòng máu Quỷ, đệ nhất Hùng Vương bảng, Thế Hệ Hoàng Kim…

“Nhất Ảnh Độc Hành!” Long Tiếp Thiên run sợ nhận ra sự thật, đùa gì vậy, gây thù với ai không gây, đi gây với thiên tài số một của Quỷ Môn Quan, tổ chức hùng mạnh nhất.

Đấy là chưa kể hạng hai Nhất Đao Đoạn Tuyệt cũng đang lăm le lấy đầu hắn. Long Tiếp Thiên rùng mình thầm nhủ, sau vụ này trốn luôn trong Thiên Cơ cho lành!

Lúc này, Độc Hành đã lao đến rất gần.

Chợt một bóng đen vụt qua tung chưởng vào ngực Độc Hành.

ẦM!

Độc Hành trúng chưởng bay ngược ra sau rồi va sập một tòa nhà cao tầng, nhưng ngay sau đó hắn liền bật dậy và lao đi như không có gì xảy ra.

Kẻ vừa ra tay là một Chúa Tể của Thiên Cơ, khi thấy Độc Hành trúng đòn mà như không, trong lòng gã cực kỳ kinh sợ, vội nói với Long Tiếp Thiên: “Nhanh rút lui, ta không cầm chân hắn nổi đâu!”

Chỉ có Long Tiếp Thiên sống thì Thiên Cơ mới có lý do chính đáng can thiệp vào cuộc chiến, nên Thiên Cơ buộc phải giữ mạng Long Tiếp Thiên bằng mọi giá.

Đoạn Tuyệt và Độc Hành bị ngăn lại, Long Tiếp Thiên vội vã bay lên cao hòng bỏ chạy.

Nhưng khi Long Thiếp Thiên đang lao đi, từ dưới Long Cung, một vệt sáng màu vàng kim phóng vút lên chặn đầu Long Tiếp Thiên.

Và khi Long Tiếp Thiên nhận ra vệt sáng kia là Long Ngạo cũng là lúc Long Ngạo tung cước đá thẳng vào người Long Tiếp Thiên.

BINH!

ẦM!

Bị một cước trời giáng, Long Tiếp Thiên phun máu và văng ngược xuống va người vào mặt đất tạo thành một vết lõm khổng lồ.

Lúc này Long Ngạo đứng giữa trời, trên ngực vẫn còn nguyên một lỗ máu, nhưng quanh người hắn lại tỏa ra ánh sáng lấp lánh như thần thánh, cùng với đó là một loại uy thế kinh người khiến cho người của Long tộc sinh ra sự sùng bái kính sợ vô thường.

“Long Uy?” Những Chúa Tể và Linh Đế của Long tộc là người cảm nhận khí thế kia rõ ràng nhất.

Mà Long Ngạo lúc này như đang Long hóa, vảy rồng hoàng kim mọc ra khắp cơ thể, đuôi và hai sừng mọc ra.

Bán Long Giáp Thể.

Vảy rồng phủ kín đầu và biến dạng sắc nhọn, cơ bắp cũng cuồn cuộn hơn.

Toàn Long Giáp Thể.

Một hư ảnh rồng hoàng kim hiện ra rống lên một khúc rung trời.

Long Ảnh.

Chưa hết, Toàn Long Giáp Thể lần nữa biến dạng, cơ thể Long Ngạo bành trướng và kéo dài, cuối cùng hợp nhất với Long Ảnh, trở thành một con hoàng kim long khổng lồ bằng xương bằng thịt.

Chân Long!

Cả Long Thành im lặng tuyệt đối.

Chân Long không phải chưa từng xuất hiện, nhưng một Chân Long hai mươi tuổi, lại là Hoàng Gia Chân Long mang màu sắc hoàng kim giống màu của tổ tiên Long tộc lại là chuyện chưa từng xảy ra.

Nhìn hoàng kim long hùng vĩ giữa trời, cả Long tộc sinh ra lòng kính sợ tột cùng, không chỉ kính sợ, còn là ánh sáng hy vọng lóe lên sau bao nhiêu đau thương thảm khốc.

Rất nhiều người quỳ xuống bái lạy, rất nhiều người nức nở bật khóc, khi Long Ngạo dùng mạng mình để chứng minh, thực tế trái tim họ đã lay động, nhưng cuộc chiến quá thảm khốc khiến họ sợ hãi, viễn cảnh quá đen tối khiến họ tuyệt vọng, họ sợ tin sai người nên không còn biết tin vào ai.

Nhưng giờ thì khác, không phải ai cũng có thể trở thành Chân Long, và kẻ trở thành Chân Long hoàn toàn xứng đáng trở thành lãnh tụ của Long tộc một cách vô điều kiện, nguyên do rất đơn giản, vì trong Long tộc luôn truyền nhau một giả thuyết.

Để Long hóa cấp độ một cần huyết thống Long tộc.

Để Long hóa cấp độ hai cần sự kiêu ngạo vì bản thân.

Để Long hóa cấp độ ba cần sự kiêu ngạo vì người thân.

Và để Long hóa cấp độ bốn, cần sự kiêu ngạo vì chủng tộc.

Vậy nên trong hầu hết truyền thuyết, rồng luôn là một chủng loài kiêu ngạo.

Giả thuyết trên không hoàn toàn đúng, nhưng sự thực là Long Ngạo đã từng kiêu ngạo đối diện cái chết vì cứu Dương, cũng đã kiêu ngạo chấp nhận cái chết vì toàn thể nhân dân Long Thành.

Giờ đây, trong hình dạng hoàng kim long cực kỳ hùng vĩ, Long Ngạo gầm lên một tiếng vang trời rồi nói to: “Ta nhắc lại lần nữa! Toàn bộ nhân dân lập tức sơ tán khỏi Long Thành! Đây là thảm họa hủy diệt, không thể chần chừ!”

ẦM!

Khi Long Ngạo đang nói, một tiếng nổ kinh thiên phát ra, những vết nứt khắp Long Thành mở rộng thành những vực sâu và từ dưới vực sâu, những luồng dung nham và băng giá bắt đầu trồi lên như một cơn hồng thủy đang dâng lên hòng nuốt trọn Long Thành.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281