12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 91
Phần 91

Ánh bình minh rọi xuyên qua giếng trời xuống hang Sơn Đoòng, chiếu thẳng xuống người một thanh niên đang ngồi xếp bằng trên đỉnh một tháp đá dưới hang.

Cứ ngồi im lặng một thời gian dài, chợt tên thanh niên mở mắt nói: “Sư phụ, cuối cùng người cũng tỉnh. ”

“Hoài Bão, ngươi vẫn ổn chứ? Tình hình ra sao rồi? ” Vừa tỉnh dậy sau khi hôn mê vì tiêu hao quá mức trong trận chiến với Tà Linh, Tề Thiên Ma Tôn liền lo lắng hỏi.

Hoài Bão đáp: “Tà Linh đã bị kẻ kia mang đi. ”

Nghe vậy, Tề Thiên Ma Tôn nói: “Vậy sao, cũng phải, trong tên nhóc đó có một nguồn sức mạnh rất khủng khiếp, các ngươi khó lòng ngăn cản. ”

“Sư phụ biết gì về hắn sao? ”

Tề Thiên Ma Tôn lắc đầu đáp (nhưng động tác của lão bao gồm cái lắc đầu hay thở dài thì chỉ có Hoài Bão cảm nhận được): “Không biết, chỉ cảm nhận được tuổi tác của hắn tương đương ngươi. ”

Nói đoạn, lão già lắc đầu ngao ngán rồi nói tiếp: “Xem ra bị nhốt trong này vài nghìn năm đã khiến ta trở thành ếch ngồi đáy giếng… ”

Hoài Bão hỏi: “Sao thầy lại nghĩ vậy? ”

Tề Thiên Ma Tôn đáp: “Tại sao ư? Vì ta không thể nghĩ ra nơi nào trên lãnh thổ Việt Nam hiện nay có đủ điều kiện để đào tạo ra một kẻ như vậy. Dù chỉ thoáng qua, nhưng ta cảm giác được rằng nếu so về năng lực bản thân thì ngươi, kẻ đang đi theo con đường của Lạc Long Quân, cũng không bằng hắn. ”

“Phải, trừ khi Hoài Bão có thể đi đến cuối đường, khi đó ta dám chắc chắn kẻ tên Đoạn Tuyệt kia không còn là gì so với hắn… ” Một giọng nói hư ảo vang lên, sau đó Kiếm Linh mơ hồ hiện ra đối diện Hoài Bão.

“Nhưng! ” Kiếm Linh nhấn mạnh: “Đi đến cuối đường rồi sao? Ngươi lại như Lạc Long Quân, ngã xuống để bảo vệ đất nước? ”

Kiếm Linh lại nói tiếp: “Còn ngươi, Tề Thiên Ma Tôn, ngươi có cho rằng ngươi có khả năng đào tạo ra một kẻ thậm chí còn xuất chúng hơn cả Lạc Long Quân? ”

“Cuối đường không có nghĩa là cùng đường! ” Hoài Bão đột ngột đứng dậy, giọng đầy quyết tâm: “Con muốn đến Giao Long tộc lần nữa! ”

Hồ Hoàn Kiếm, Sùng Hạo đứng cạnh tháp rùa, mình trần để lộ thân hình lực lưỡng óng ánh dưới nắng sớm bình minh.

Chợt quanh thân Sùng Hạo như lóe lên ánh sáng trắng, rồi ánh sáng hội tụ, dần tạo hình thành một bộ trang phục trắng tinh phủ lên thân Sùng Hạo, bộ trang phục như được thiết kế riêng cho Sùng Hạo, làm tôn lên vẻ ngoài mạnh mẽ ngông cuồng vốn có của hắn.

“Đế Y! Không ngờ con đã lĩnh ngộ Hư Hóa đến mức hình thành Đế Y! ” Thần Kim Quy giật mình nói.

“Đế Y? Y phục đặc hữu của mỗi Linh Đế khi lĩnh ngộ Hư Hóa đến mức thượng thừa? ” Sùng Hạo nhìn xuống cơ thể, thử vận long hóa và phát hiện ra bộ y phục trắng cũng biến đổi theo dạng long hóa chứ không bị rách đi như y phục bình thường.

“Nhưng! ” Sùng Hạo không chút đắc ý mà nhíu mày nói: “Đế Y thì sao? Phi Thăng thì sao? Hóa Thần thì sao? Dù phá được toàn bộ phong ấn và lấy lại thực lực thì sao? Vẫn sẽ bại như đã bại dù dùng đến Thần lực của bản thân? ”

Thần Kim Quy thở dài: “Phải, dù phá được toàn bộ phong ấn thì con cũng không phải kẻ mạnh nhất, nhưng đó là con đường của con, con buộc phải đi tiếp và đi xa hơn nếu muốn trở thành kẻ mạnh nhất! ”

“Đường con đi? ” Sùng Hạo như bừng tỉnh, hắn lập tức ngồi xuống, mắt nhắm lại và bắt đầu nghiền ngẫm. Phải, nghiền ngẫm. Sùng Hạo vốn cực kỳ thông minh, nhưng hắn ít khi nào chịu suy ngẫm về quá trình tu luyện và chỉ mong muốn sớm phá được phong ấn để lấy lại sức mạnh…

Tu luyện có thể ví như đi trên một con đường đầy chông gai cạm bẫy, đi càng xa thì càng mỏi mệt, nhưng càng chịu được mỏi mệt thì càng mạnh…

Riêng Sùng Hạo giống như một kẻ bị đeo gông phải đi lại quãng đường đã từng đi…

“Phải, đã từng đi… ” Sùng Hạo lẩm bẩm, đồng thời, quanh thân hắn lại hiện ra những vòng xích đỏ…

Một sợi xích dường như sắp đứt…

Nhưng không đứt, mà dần đổi màu thành trắng.

Đi lại con đường từng đi, vậy thì Sùng Hạo phải biết rõ những gì đang chờ đón, vậy thay vì nhờ phá xích để bỏ qua quãng đường đó, sao hắn không thử đi lại quãng đường theo cách khác?

Một vòng sáng trắng có hoa văn hình rồng hình thành và quay tròn bên dưới Sùng Hạo…

Thần Kim Quy như chết lặng…

Mặt hồ Hoàn Kiếm tĩnh lặng…

Không ai hay, không ai biết, một cấp bậc linh lực hoàn toàn mới đang dần được khai sinh…

Một thanh niên tiến về phía mỏm đá nhô cao giữa rừng núi bạt ngàn hướng về ánh bình minh đỏ rực, trên mặt hắn có nét hoang mang thất thần.

Tiến đến cuối mỏm đá, gã thanh niên dừng lại sau lưng một người mặc áo choàng đen.

“Thư mời đã gửi. ” Gã thanh niên nói.

“Thế nào? ” Người áo choàng đen có vẻ tò mò hỏi dù không hề quay mặt lại.

Gã thanh niên đáp với vẻ mặt khó tin: “Tất cả người nhận được thư đều đồng ý gia nhập. ”

Kẻ áo choàng đen ngạc nhiên: “Thật sao? Quả nhiên hắn không chém gió! ”

Gã thanh niên tò mò: “Hắn là ai cơ? ”

Người áo choàng đen đáp: “Hắn là kẻ bảo ta viết ra những lá thư ngươi vừa gửi. Thủ lĩnh của chúng ta. ”

Gã thanh niên nhăn nhó: “Thủ lĩnh? Thật ra hắn là thần thánh phương nào? Một lá thư liền khiến cho tất cả, bao gồm hai trong Tứ siêu tân tinh nguyện ý rời khỏi thế lực hùng mạnh của bản thân để gia nhập một tổ chức cỏn con vừa mới khai sinh không danh không tiếng? ”

Kẻ áo choàng đen bật cười: “Cỏn con ư? Ngươi có biết thành viên tiếp theo của chúng ta sẽ là ai không? ”

“Ai? Đừng nói là Thế hệ phi thường nhé? ”

Kẻ áo choàng đen gật gù: “Tiếu công tử, ta đã hiểu vì sao thủ lĩnh chọn ngươi rồi. Phải, Thế hệ phi thường sẽ là những thành viên kế tiếp! ”

Tiếu công tử há hốc mồm: “Thật sao? Thế hệ phi thường cũng có thể tuyển? ”

Kẻ áo choàng đen gật đầu: “Hắc Đạo sinh ra để đi những con đường mà người ta cho là ngõ cụt! ”

Bình Thường ngồi tựa lưng dưới gốc cây nơi hắn nhặt được Nghịch Thiên kiếm, mắt nhìn trời cao, trong đầu ngập nỗi suy tư nhưng hắn lại cảm giác như trong lòng trống rỗng.

Sau khi ngất đi trong vùng đất Phật Cảnh, Bình Thường tỉnh dậy thì đã thấy bản thân được đưa về Vô Lực bang, bọn Mai Linh, Xuất Trần, Trác Việt và Siêu Phàm bị hôn mê lúc Phật Cảnh đóng lại cũng được đưa về.

Nhờ có sự dàn xếp từ Hàn Tuyết nên mọi chuyện về Phật Cảnh được giấu kín, bọn Siêu Phàm thì có vẻ không rõ chuyện gì xảy ra còn Bình Thường cũng không bị tra hỏi bất cứ thông tin gì, riêng về Lãnh Sương cũng được Hàn Tuyết an bày nên chỉ có Bình Thường biết rõ sự thật, nhưng dù có bị tra hỏi thì Bình Thường cũng sẽ không tiết lộ, bởi hắn không còn là một Bình Thường thật thà hiền lành hoàn toàn mất trí được Đỗ Đạt đưa vào Vô Lực bang làm một tên đệ tử bình thường, hiện tại, hắn đã phần nào nhớ lại những kí ức cũ dù chỉ mơ mơ hồ hồ.

Tính cách và hướng suy nghĩ trong đầu Bình Thường cũng có những thay đổi khiến Bình Thường lo sợ rằng liệu hắn khi trước có phải là một tên biến thái xấu xa, nhìn người già thì tìm cách lợi dụng, nhìn trẻ em thì tính cách dụ dỗ, nhìn người mạnh thì nghĩ kế nịnh bợ, nhìn người đẹp thì tưởng cảnh giường chiếu.

Không chỉ Bình Thường mà cả Xuất Trần và Mai Linh cũng thay đổi. Xuất Trần bắt đầu thường xuyên, tình cờ một cách cố ý, gặp gỡ Bình Thường và hỏi han một cách ân cần thân thiết. Ngược lại, Bình Thường nhận thấy giữa hắn và Mai Linh như bị ai đó dựng nên một bức tường, tuy nàng có quan tâm về thương thế của hắn nhưng hắn thấy rõ ánh mắt nàng nhìn hắn không còn sự tự nhiên trước kia, mà như có thêm phần âu lo hay sợ hãi.

Bình Thường thích Mai Linh, thậm chí là yêu nàng kể từ khi cả hai cùng gặp nạn đồng sinh cộng tử ở Băng Sơn Tuyết Lâm, hắn không chịu được cái cảm giác khoảng cách vốn đang gần lại với nàng lại bị kéo dài mà bản thân không thể ngăn cản, vậy nên hắn sẽ ngăn cản. Sau khi được sự tư vấn nhiệt tình tận tâm như chào mời đa cấp từ gã dị sư, mà Bình Thường đã đoán ra gã chính là bản thân hắn sau khi dùng Nghịch Thiên kiếm, Bình Thường quyết tâm hôm nay sẽ tìm gặp Mai Linh, hỏi nàng nguyên nhân gây ra khoảng cách và giải quyết điều đó bằng mọi giá…

Đứng dậy, Bình Thường hít sâu một hơi lấy can đảm rồi tiến về nơi ở của Mai Linh.

Nhưng không có Mai Linh trong phòng.

“Tìm bé Linh hả? Mẹ con nó sáng sớm đã đi dã ngoại rồi! ”

Bình Thường nhìn ra và thấy người nói là lão Thanh cha Mai Linh. Lão lấy ra một phong thư đưa cho Bình Thường và nói: “Con bé để lại lá thư nhờ ta đưa cho cậu. Quái, chỉ là đi chơi thôi mà, có phải sinh ly tử biệt đâu mà thư với từ! ”

Bình Thường ngạc nhiên nhận lấy lá thư, cúi đầu chào từ biệt lão Thanh rồi tìm chỗ vắng xé bao thư ra đọc.

Bên trong chỉ có mảnh giấy trắng, là loại giấy được chế tạo để chỉ có người nhận mới đọc được. Khi Bình Thường chạm vào, chữ bắt đầu hiện ra.

Nét chữ như gà bới lại đầy lỗi chính tả khiến Bình Thường căng mắt ra đọc: “Muốn thấy mẹ con Phương Trang còn sống thì đến cây đa cổ thụ trong khu rừng dưới chân núi tìm ta! Không được báo công an hoặc bất kì ai khác. ”

Khi Bình Thường vừa đọc xong, một tên đệ tử gấp gáp chạy ngang hỏi: “Bình Thường, có thấy trưởng lão Ngộ Pháp đâu không? Lão điên ấy xổng chuồng chạy đâu mất từ đêm qua rồi mà sáng nay mới có người biết! ”

“Ngộ Pháp? ” Bình Thường giật mình, nhìn lại nét chữ xấu xí trong thư rồi thầm giật mình: “Không lẽ là lão? ”

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281