12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 209
Phần 209

Cuộc chiến giữa quân đội Hà Thành và quân đội Long Thành mỗi lúc một khốc liệt, phía Long Thành dần lấy lại thế trận nhờ sự tham gia của toàn thể nhân dân, nhưng số lượng thương vong cũng tăng gấp nhiều lần.

Trong chiến cuộc thảm khốc, đột nhiên cả Long Thành rung chuyển dữ dội, từ vị trí trung tâm Long Thành là Long Cung xuất hiện những vết nứt như hình mạng nhện lan tỏa ra khắp nơi, các tòa nhà lần lượt sụp đổ, nhiều khu vực rộng lớn bị sụp lún làm máu và xác người đổ xuống tạo thành cảnh tượng thác máu hãi hùng không khác nào tận thế.

Trong khi đó, sâu bên dưới Long Cung, bọn Dương cũng cảm nhận được tình thế nguy cấp, không còn thời gian, Dương vượt qua Long Thiệt để nhảy qua cánh cửa chặn giữ Vòng Xoáy.

Long Thiệt không ngăn cản, với tình hình hiện tại thì hoặc là Dương ngăn được Vòng Xoáy, hoặc là Thăng Long được trả lại trạng thái ban đầu, nếu không thì Vòng Xoáy sẽ phá hủy tất cả.

Long Thiệt nhìn bọn Long Chúc Lôi rồi vội vã nói: “Nghe đây, tình hình đang rất nguy cấp, ta phải đi tìm kẻ đang muốn lấy Thăng Long, còn các ngươi hãy lập tức di tản tất cả ra khỏi Long Thành càng nhanh càng tốt!”

“Vâng!” Sau khi biết lão già là ông nội mình và là ông cố Long Ngạo và Dương, bọn Long Chúc Lôi không chút nghi ngờ những gì lão nói, lập tức lao đi.

Lão già cũng hóa thành một làn gió lướt đi về một hướng khác.

Sau khi nhảy qua cửa, Dương đứng trên một chiếc cầu treo, quanh người hắn là một cảm giác kỳ lạ, những luồng khí nóng và lạnh cùng nhau lan tỏa khắp người hắn, tạo thành một cảm giác vô cùng khó chịu, cũng may là những luồng khí này cũng chịu sự áp chế, nếu không thì Dương đã lập tức trúng gió chết queo.

Bên dưới trông khá giống một miệng núi lửa, với một dòng xoáy trộn lẫn giữa dung nham và băng giá, băng giá lan tỏa bị dung nham đốt tan, dung nham phun trào lại bị băng giá đông lạnh, cứ thế luân phiên nhau không bên nào hơn được bên nào.

Nhưng như thế không có nghĩa là yên bình, không thể áp chế nhau nhưng cả hai đang cùng nhau gia tăng số lượng với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, đây là hậu quả của việc sự áp chế của Thăng Long suy yếu.

Dương cần phải ngăn chặn sự bùng phát này, thậm chí là ngăn chặn Vòng Xoáy hoàn toàn.

Lần trước đến Long Thành, Dương xui xẻo rơi vào cảnh phải kết hợp hai thuộc tính băng và hỏa vào cùng một bảo vật và tạo ra kỳ bảo Băng Hỏa Luân Hồi.

Cũng nhờ kinh nghiệm này mà hôm nay Dương tìm ra cách khống chế vòng xoáy, nhưng với điều kiện tiên quyết là hắn phải khống chế được băng và hỏa trong linh hồn mình.

Suốt nhiều nghìn năm, người luyện hồn Việt Nam luôn quan niệm băng hỏa đối lập, hay có thể nói cách khác là thủy hỏa đối lập, băng lạnh hơn sẽ dập tắt lửa, lửa mạnh hơn sẽ đốt băng thành nước rồi bay hơi, mà khi lửa và băng đạt mức độ cân bằng thì cả hai sẽ cùng nhau hủy diệt. Vậy nên tất cả đều cho rằng linh hồn không thể đồng thời mang hai thuộc tính băng và lửa.

Cũng trong suốt nhiều ngàn năm đó, biết bao nhiêu con người từ cấp thấp đến cấp cao, từ thiên tài đến kẻ khờ, những cách họ có thể nghĩ đến, những gì họ có thể làm thử đều đã bị nghĩ đến và thử qua vô số lần.

Tất cả đều thất bại.

Vậy Dương lấy gì nghĩ là mình làm được?

Một linh hồn đặc biệt, linh hồn Hắc Ám.

Một công pháp đặc biệt, công pháp Thôn Thiên Địa.

Một kiến thức đặc biệt, kiến thức từ thế giới khoa học.

Kết hợp với một trí tuệ đặc biệt, trí tuệ sinh ra khi Dương ấu dâm Bảo Ngọc.

Người ở Linh giới chú trọng vào luyện hồn nên không thể đi sâu vào nghiên cứu bản chất của nước và lửa đến mức tận cùng như khoa học ở thế giới của Dương, ở Linh giới, hầu hết người ta chỉ biết nước có sẵn khắp nơi và lửa do đốt mà cháy.

Với Dương thì khác, những kiến thức xa vời kia đối với hắn lại là kiến thức cơ bản, hắn biết cấu tạo phân tử nước, biết phản ứng hóa học tạo ra lửa, thậm chí hắn biết rằng có thể dùng lửa tạo ra nước bằng cách đốt cháy hai loại khí chứa thành phần phân tử nước.

Dương cũng biết rõ nguyên nhân khoa học khiến băng và lửa khắc nhau, một trong những nguyên nhân chủ yếu là khác biệt về nhiệt độ.

Phải, chính là nhiệt độ, đây là chìa khóa mà Dương nghĩ đến để khống chế băng và hỏa, nếu hắn có thể kiểm soát được nhiệt độ trong linh lực thì băng và hỏa sẽ không thể đồng thời xuất hiện, khi hắn cần hỏa thì tăng nhiệt, khi hắn cần băng thì giảm nhiệt, không sợ chuyện cả hai cùng xuất hiện hủy hoại lẫn nhau.

Nhưng vấn đề ở đây là chỉ khoa học thì chưa đủ, áp dụng vào linh hồn là một chuyện khác, vậy nên Dương mới cần đến trạng thái Thiên Long với trí tuệ siêu đẳng để học cách kiểm soát nhiệt.

Nhiệt là gì? Theo khoa học Dương biết, nhiệt là năng lượng sinh ra từ sự chuyển động liên tục của các hạt cấu tạo nên vật chất. Dựa theo kiến thức này, Dương cũng suy luận ra nhiệt trong linh hồn sinh ra là do sự vận chuyển liên tục của linh lực, người luyện hồn hệ hỏa cơ bản đều nắm giữ khả năng này, khi tu luyện hệ lửa, linh hồn họ sẽ luôn có những luồng linh lực vận chuyển để duy trì mức nhiệt đủ tạo ra lửa một cách vô thức. Và cũng vì vô thức nên họ không thể điều chỉnh tốc độ linh lực chuyển động để tăng hay giảm nhiệt theo ý muốn.

Và điều tiếp theo Dương cần làm chính là học cách kiểm soát chuyển động của linh lực trong linh hồn mình.

Bên dưới, vòng xoáy càng lúc càng bành trướng.

Dương giơ tay phải ra, Huyết Ảnh Yêu Hỏa đỏ rực bốc lên trên lòng bàn tay hắn.

Thực tế vẫn có những cách kiểm soát linh lực để tăng hoặc giảm nhiệt cho lửa, đó là một số loại linh thuật hệ hỏa, nhưng những linh thuật này chỉ giúp chỉnh nhiệt đến một mức cố định chứ không thể thay đổi tùy ý như cách Dương muốn làm.

Lúc này, lợi dụng trí tuệ siêu đẳng của trạng thái Thiên Long và kiến thức từ Google, trong đầu Dương đang tham khảo hàng trăm loại linh thuật hệ hỏa khác nhau để đúc kết và phối hợp những linh thuật này với nhau, ngọn lửa trên tay hắn không ngừng biến động vì đang thực hành để tìm ra giải pháp tối ưu nhất.

Nhiệt độ của Huyết Ảnh Yêu Hỏa lúc tăng lúc giảm, hình dáng và độ sáng cũng không ngừng biến đổi, duy chỉ có màu máu đặc trưng là không hề thay đổi. Ban đầu, những biến đổi này diễn ra hỗn loạn vô cùng, nhưng càng lúc, ngọn lửa càng trở nên ổn định, Dương bắt đầu kiểm soát được nhiệt độ của ngọn lửa và sau đó là điều khiển tùy ý.

Huyết Ảnh Yêu Hỏa giảm nhiệt dần, độ sáng cũng tối dần, cuối cùng trở thành một ngọn lửa vô hình, vẫn cháy trên tay Dương nhưng không tỏa nhiệt, không phát sáng.

Vòng Xoáy chợt bùng phát dữ dội.

Tranh thủ từng giây, Dương giơ tay trái ra, trên tay trái hắn là một lọ thủy tinh nhỏ, trong lọ chứa một giọt nước long lanh, bên trong giọt nước này lại ẩn hiện hình dáng một bông hoa sen xanh lam mờ ảo.

Ảo Liên Huyền Thủy, giọt nước từng được dùng để nuôi dưỡng Cửu Phẩm Liên Hoa trong Phật Cảnh.

Dương bóp vỡ lọ thủy tinh, cho giọt nước thấm vào tay và hắn bắt đầu hấp thu.

Chỉ trong chớp mắt khi giọt nước hiền hòa tan vào tay Dương, cánh tay trái của hắn lập tức bị một khối băng hình hoa sen màu lam bao phủ, từ khối băng, những vệt băng giống như rễ cây nhanh chóng lan ra khắp người Dương, nếu không phải Dương đang khống chế nhiệt độ của Huyết Ảnh Yêu Hỏa về mức cực thấp thì bản thân Dương đã nổ tung.

Nhưng cảm giác hiện tại của hắn không hề dễ chịu, thậm chí còn khó chịu hơn lần trước, cũng tại Long Thành, khi hắn hấp thu Huyết Ảnh Yêu Hỏa tinh thạch và khiến Hắc Ma Đế Lôi phản ứng.

Lần này ngoài Hắc Ma Đế Lôi thì Thiên Cực Thánh Quang cũng phản ứng. Nhưng lần này là Dương trong trạng thái Thiên Long.

Trong linh hồn vô cùng hỗn loạn của Dương, khi Hắc Ma Đế Lôi và Thiên Cực Thánh Quang cùng phóng ra để bài xích đóa hoa băng trên tay Dương thì một dị thuộc tính nguyên tố khác cũng được Dương giải phóng.

Hỗn Độn.

Bằng khả năng của Nữ Thần hệ phong, Thiên Hương đã âm thầm chuyển giao và phong ấn Hỗn Độn cho Dương lúc hắn hôn mê sau khi đánh nhau với Độc Hành. Khi kích hoạt trạng thái Thiên Long thì Dương đã nhận ra điều này và dễ dàng phá giải phong ấn để chính thức sở hữu dị phong đặc biệt này.

Hỗn Độn xuất hiện và được Dương điều khiển để trung hòa Hắc Ma Đế Lôi cùng Thiên Cực Thánh Quang, hạn chế sự hỗn loạn để Dương tập trung học cách khống chế độ lạnh của Ảo Liên Huyền Thủy, hay đúng ra phải gọi bằng cái tên nguyên thủy của dị thuộc tính này…

Ảo Liên Huyền Hậu, dị băng đế vương từng bị mất ngôi vào tay Đế Băng, nhưng thực tế Đế Băng không phải một loại dị băng, nên vị đế vương không ngai này mới là đế vương chân chính.

Lúc này, đóa lam liên lấp lánh rực rỡ trên tay Dương dần tan chảy. Kiểm soát nhiệt độ của nước lại dễ hơn kiểm soát nhiệt độ của lửa một chút, vì nếu giải trừ linh lực kết tinh thì nhiệt độ sẽ giảm, băng tan thành nước, nhưng dù là nước vẫn rất lạnh, Dương lại tiếp tục kiểm soát nhiệt độ của Ảo Liên Huyền Hậu tương tự cách hắn làm với Huyết Ảnh Yêu Hỏa.

Cho đến khi mức nhiệt cao nhất của Ảo Liên Huyền Hậu bằng với mức nhiệt thấp nhất của Huyết Ảnh Yêu Hỏa…

ẦM!!!

Một tiếng nổ vang trời phá hủy chiếc cầu treo Dương đang đứng thành muôn mảnh, Dương cũng bị đẩy bay lên cao, trong khi đó, Vòng Xoáy phóng lên và nuốt chửng lấy Dương…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281