12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 252
Phần 252

Rừng Âm Dương trở nên náo nhiệt lạ thường với những nhóm người lũ lượt tiến vào.

Bình thường, lượng nhiệm vụ mỗi ngày có giới hạn nên số người vào rừng sẽ duy trì ở một mức nhất định. Một người đang thực hiện nhiệm vụ trong rừng, thấy từng nhóm người kéo đến liền tò mò hỏi: “Có chuyện gì mà tụi bây kéo nhau vào rừng đông quá vậy?”

Một người đáp: “Vào hóng biến! Căng lắm, có người dám ý kiến với mụ phó chủ tịch ký túc xá chữ Thiên rồi trốn vào rừng, mụ kéo hết lực lượng vào rừng săn nó, treo thưởng cao lắm, bắt một đứa thưởng mười huy hiệu.”

“Ngon thế! Mười huy hiệu, trừ thuế cũng còn chín cái, đủ ăn xài cả tuần! Mà mục tiêu ra sao?”

“Hình như là một thằng vô gia cư họ Siêu với tiểu thư nhà họ Châu.”

“Họ Châu? Gia tộc của Châu Lịch? Thế thì không dễ xơi đâu, không có chống lưng thì no hành với bọn ký túc xá chữ Địa.”

Người kia gật đầu: “Đúng vậy, nên bọn ta vào săn thằng vô gia cư là chính, sẵn hóng xem hai ký túc xá có chơi lớn với nhau không. À, ngay cả đội bảo vệ cũng dính vào vụ này, cả đội bảo vệ đang hộ tống lực lượng ký túc xá chữ Thiên vào rừng.”

“Mẹ nó! Bọn bảo vệ sống bằng huy hiệu của chúng ta mà toàn đi phục vụ con mụ đó, để nó tha hồ lộng hành.”

Người kia nhún vai: “Chịu, chắc tụi nó lỡ ăn của mụ dày quá rồi, làm phật ý mụ bị mụ bốc phốt thì toang.”

Cả bọn đang bàn tán thì đột nhiên giật mình nín bặt, từ xa có thể nghe được tiếng chân hành quân khiến cây rừng xào xạc, chim thú tán loạn.

Đó là lực lượng gồm ba mươi người, bao gồm hai mươi thành phần cộm cán của ký túc xá chữ Thiên cùng với mười người đội bảo vệ.

Trừ mười tên bảo vệ mặt hơi lo lắng, còn hai mươi người của ký túc xá chữ Thiên do vợ chồng chủ tịch và phó chủ tịch dẫn đầu thì đằng đằng sát khí, khí thế tỏa ra hừng hực khiến người ta sợ hãi.

Ngoài ba mươi người này, phía sau còn có một đoàn người kéo theo, hầu hết là người hâm mộ của phó chủ tịch, chủ yếu đi theo để chửi rủa phụ họa cho thần tượng.

Trở lại với Tế Sương, sau khi được Dương cứu, hắn liền cõng nàng thong dong bước đi.

Không hiểu sau khi nằm trên lưng Dương, Tế Sương lại cảm thấy an tâm lạ thường, có lẽ là vì dư âm hành trình Âm Dương lộ để lại.

Phía sau, tiếng gấu gầm và tiếng la thất thanh của mụ phó chủ tịch khiến Tế Sương giật mình.

Nhưng Dương vẫn thong dong bước đi, thậm chí khi con gấu lớn bằng một căn nhà hai tầng quay lại đuổi theo Dương thì hắn vẫn bình thản.

Thấy con gấu đuổi đến, Tế Sương vội nhắc Dương: “Mau chạy đi!”

Nhưng Dương vẫn thản nhiên, hắn quay lại nhìn con gấu rồi mỉm cười và vẫy tay chào.

Con gấu to lớn cũng vui vẻ vẫy tay chào hắn rồi rẽ hướng về hang.

Tế Sương kinh ngạc vô cùng, linh thú hoang dã nói chung đều có xu hướng né tránh hoặc tấn công con người, làm gì có chuyện loài Đế thú hoang dã hung tợn như con gấu này lại vẫy tay chào hỏi con người, hơn nữa còn là kẻ có cấp bậc linh hồn thua xa nó?

Khi Tế Sương còn đang thắc mắc, Dương cõng nàng đi qua một tấm biển cảnh báo, Tế Sương nhận ra ngay tấm bảng này là bảng cảnh báo khu vực nguy hiểm, nơi chỉ dành cho những người thực hiện nhiệm vụ săn thú mức độ Khó trở lên.

“Chúng ta đi đâu đây?” Tế Sương lo lắng hỏi Dương.

Biết Tế Sương lo lắng, Dương liền lên tiếng trấn an: “Đừng lo, khu vực này chỉ có vài con Đế thú thôi, không có gì nguy hiểm đâu.”

“Chỉ – có – vài – con Đế thú?” Tế Sương trợn mắt lặp lại câu nói của Dương, trong lòng nàng thầm nghĩ chắc Dương chỉ đang nói đùa để gây ấn tượng.

Đi được một đoạn, từ xa chợt vang lên tiếng gầm gừ dữ tợn, Dương nhíu mày rồi cõng Tế Sương chạy về nơi phát ra tiếng gầm.

Nơi đó gió bụi xào xạc, cây cối đang gãy đổ bởi những vết cào sắc lẹm. Tế Sương sợ hãi khi nhìn thấy ba sinh vật giống sói vô cùng hung tợn đang điên cuống cấu xé lẫn nhau, ba con sói này là ba con Đế thú.

Mà Dương cứ đâm đầu chạy đến, Tế Sương phát hoảng muốn bảo Dương quay đầu chạy lẹ, nhưng nàng chưa kịp lên tiếng thì Dương đã bực bội quát lên: “Ba cái con ngu này! Tao đã bảo đừng đánh nhau nữa mà!”

Ba con sói hung tợn nghe Dương quát liền giật mình ngừng lại, khi Dương tức giận bước đến, bọn nó liền quỳ xuống cúi đầu rên ư ử ra vẻ sợ hãi, đuôi thì ve vẩy như chó mừng chủ.

Đầu Tế Sương như nổ ầm vì cảnh tượng trước mắt, nàng chắc chắn ba con sói này là ba con linh thú cấp Đế, nhìn cơ thể máu me đủ thấy chúng nó hung tợn cỡ nào, vậy mà khi gặp Dương lại hóa thành ba chú cún con.

“Nhà thì không lo giữ! Đi về!” Đối với gái xinh thì ngọt ngào, đối với kẻ dưới thì quạu quọ, Dương vừa quát mắng ba con sói vừa đi vượt qua bọn nó, ba con sói kêu ăng ẳng lủi thủi theo sao.

Lúc này Tế Sương sực nhớ từng nghe thông tin về ba con sói cấp Đế này, ba con sói này chung một đàn, rất hung tợn và chiếm giữ một khu vực nên không ai hay loài thú nào dám vào địa bàn của chúng. Không ngờ Dương lại có thể thu phục và nhờ thế mà chiếm luôn một địa bàn trù phú.

Dương cõng Tế Sương đi vào một bụi cây rậm rạp đầy gai, hóa ra bụi cây này chỉ là linh trận ngụy trang, bên trong là một khu lều trại với ba căn lều.

Ngoài ba căn lều, bên trong còn có một con chim to lớn đang nằm, bên cạnh con chim là một con khỉ đang vạch lông chim bắt rận để ăn, cả hai đều là Đế thú.

Nhìn thấy Dương, con chim và con khỉ mừng rỡ chạy lại, con khỉ lấy ra một nắm toàn tiên thảo đưa cho Dương.

Tế Sương nhìn nắm tiên thảo mà phát thèm, đây đều là tiên thảo quý hiếm, nếu treo nhiệm vụ thì chắc chắn phải ở mức độ Khó.

Cầm cả gia tài trên tay nhưng Dương chỉ gật gù nói: “Cũng tạm được, cho hai đứa bay về đó, mai nhớ đến đúng giờ nha. À quên, mai ta bận thi rồi, không cần đến.”

Hai con Đế thú mừng rỡ cúi đầu chào Dương rồi rời đi trước sự ngỡ ngàng của Tế Sương.

Đế thú đó! Ba con giữ nhà, hai con đi hái thuốc! Tế Sương thầm hỏi khi trước nàng đã cõng cái thứ quái vật gì trên lưng vậy.

Lúc này Dương thả Tế Sương ngồi xuống chiếc ghế làm từ gốc cây, hắn nhìn nơi chân nàng bị băng giá làm tổn thương.

Nhìn vết thương của mình, Tế Sương nói: “Không sao đâu, chỉ bị tê liệt, ta vận công một lát là khỏi thôi.”

Nhưng Dương đã lấy từ trong nắm tiên thảo ra một cây tiên thảo có dược tính chuyện trị băng hàn, hắn vò nát rồi xoa lên chân Tế Sương.

Cảm giác đôi chân mình lập tức dễ chịu đi nhiều, nhưng Tế Sương phát điên nhìn Dương vì hắn vừa làm một hành động vô cùng lãng phí. Cây tiên thảo quý giá có thể dùng để luyện ra tiên đan cấp cao, thậm chí có thể làm thành phần của thánh đan, vậy mà Dương lại sử dụng bằng cách không thể nào xa xỉ hơn.

Tế Sương tiếc đến nỗi chỉ muốn đạp Dương một cái cho đỡ tức, nhưng hành động xoa chân rất dịu dàng ân cần của hắn khiến cơn giận của nàng cũng dịu đi.

“Dùng cây tiên thảo quý giá như thế để trị vết thương nhẹ của ta, ngươi không thấy tiếc sao?” Tế Sương tò mò hỏi khi thấy vẻ mặt Dương vẫn thản nhiên dù vừa dùng mất một cây tiên thảo.

Nếu Tế Sương là đàn ông hoặc gái xấu thì có cái lồng Dương lấy tiên thảo ra dùng, nhưng Dương đâu thể nói thẳng là vì nàng đẹp, cho nên hắn liền dùng lời ngon tiếng ngọt: “Mất tiên thảo thì ta vẫn bình thường, nhưng chân nàng đau thì ta thấy xót xa.”

Biết chỉ là lời đường mật nhưng tim Tế Sương vẫn cảm thấy rung động, có lẽ vì trong lúc con tim đang tổn thương thì nàng lại nhận được sự bình yên và ân cần từ Dương.

Với kinh nghiệm đầy mình (nhất là chân giữa), Dương dễ dàng nhận ra biến đổi trên gương mặt Tế Sương, biết con mồi đã sập bẫy, tên cáo già chuẩn bị tung chiêu tiếp theo để rút ngắn quá trình đưa nàng vào lều thì chợt Thích Đông và Hoài Bão bước vào.

Tế Sương nhận ra Thích Đông và Hoài Bão là hai tên vô gia cư còn lại, đặc biệt là Thích Đông vì ấn tượng xấu khi hắn đi cùng anh em họ Đường, sau đó bị cả rừng dương quái rượt. Nhưng Thích Đông trong dạng Đặc Công hiện tại đã béo ú hơn trước nhiều, gương mặt cũng hồng hào hơn.

Đó là vì kể từ khi đến ngoại viện, ăn thức ăn ngon của bảo vệ, lại vào rừng ăn toàn thịt quý rau bổ cho nên hắn tăng cân thả phanh, nếu không có Thâu Thiên giành ăn không chừng hắn còn béo hơn nữa. Lại nói, khi giả làm Đặc Công thì Thích Đông lấy cớ diễn cho nhập vai nên cứ rượu thịt thả ga, chẳng màng giới luật. Thậm chí có đêm Thích Đông còn rủ Dương đi dạo học viện xem có em nào đứng đường không, cũng xui là không có nên hai thằng tiu nghỉu đi về.

Thích Đông và Hoài Bão biết vừa phá cơ hội của Dương nên cả hai khoái trá ra mặt, cùng tiến lại chào hỏi Tế Sương.

Hoài Bão hỏi Dương: “Lại người yêu mới à?”

Thích Đông trợn mắt nói với Hoài Bão: “Đừng đùa như vậy, Ngân Hà nghe được thì chết nó!”

Hoài Bão ngạc nhiên: “Ngân Hà nào? Lại người yêu khác nữa hả?”

Hỏi xong, Hoài Bão giơ từng ngón tay lên lẩm nhẩm như đang đếm số người yêu của Dương.

Dương giận tím người nhưng không thể phản đòn, vì bọn nó nói đâu có sai!

Để chữa ngượng, Dương đành lái sang chuyện khác: “Tình hình thế nào, chuẩn bị thực hiện kế hoạch chứ!”

Hoài Bão lắc đầu: “Kế hoạch bãi bỏ!”

“Tại sao?” Dương ngạc nhiên hỏi. Để chắc suất được theo Trịnh Thiên Minh tiến vào Thiên Cơ cảnh, bọn Dương, Bão và Thích Đông đã dày công lập một kế hoạch gây tiếng vang lớn ở học viện trước kỳ thi tháng, nhưng đến ngày thực hiện thì Hoài Bão lại nói hủy bỏ.

Hoài Bão giải thích: “Vì ngươi gây sự với phó chủ tịch ký túc xá chữ Thiên, còn thả gấu xé quần cô ta cho nên cô ta đã dùng quyền hạn VÍP 4 phát nhiệm vụ truy nã ngươi, người của hai ký túc xá còn lại cũng vào cuộc, gần như toàn bộ học viên ngoại viện đã tiến vào rừng Âm Dương để vây bắt ngươi.”

Nghe thế, Dương lập tức hiểu ra lý do Hoài Bão hủy kế hoạch cũ, bởi vì có cách gây ấn tượng mạnh mẽ hơn, chính là ba tên phế vật vô gia cư giẫm đạp toàn bộ thiên tài của các ký túc xá.

Trong khi bọn Dương đang tìm cơ hội tiến vào Thiên Cơ Cảnh thì trên chuyến tàu ngầm, Hồ Như Nhật và Lương Thế Kim đang trò chuyện rôm rả, chợt Thế Kim thấy một người lướt qua, liền gọi:

“Ngân Hà?”

Ngân Hà thấy Lương Thế Kim liền vui vẻ tiến đến ngồi cùng, hóa ra Ngân Hà ngồi ở toa khác nhưng vì có Độc Hành bơi bám theo ngoài cửa sổ nên nàng bực mình tránh đi.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281