12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 203
Phần 203

Dưới đáy biển Đông.

Một đoàn chiến hạm hàng chục chiếc đang hướng thẳng xuống Long Thành.

Trên chiến hạm dẫn đầu, một nhóm người bao gồm thành chủ Hà Thành Lý Hồng Hà, tông chủ Hoàn Kiếm Tông Lý Đại Hùng và một vài cán bộ cấp cao khác cùng đứng dưới mái vòm trên mũi thuyền nhìn về phía Long Thành đang chìm sâu bên dưới.

Đứng ở vị trí trung tâm của nhóm người, thái tử Lý Thần Vũ mặc hoàng bào đứng khoanh tay nhìn Long Thành bằng ánh mắt tinh anh sáng rực.

“Thăng Long!” Lý Thần Vũ cảm thán một câu, cảm giác thân thuộc từ ngàn xưa tràn về khiến hắn không khỏi xúc động.

Có một truyền thuyết, năm 1010, tức hơn một ngàn năm trước, Lý Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư về Đại La nhìn thấy rồng bay nên đổi tên Đại La thành Thăng Long.

Nhưng cùng với đó là những bí ẩn ít ai biết, ví dụ như con rồng Lý Thái Tổ nhìn thấy có màu trắng giống hệt Long Ảnh của Lạc Long Quân, hay thành Đại La tiền thân của Thăng Long là nơi từng bị Cao Biền trấn yểm long mạch để dựng thành, ngoài ra thành này còn được xây dựng không theo cách thông thường mà xây bằng thuật giả kim, và điều cuối cùng, thời điểm Lý Thái Tổ thấy rồng bay lên cũng là lúc hoàng tử Lý Thần Vũ ra đời, khi đó Lý Thái Tổ và những người biết bí mật này đều tin rằng con rồng kia là Lạc Long Quân hiện về ban sứ mệnh cho hoàng tử Lý Thần Vũ.

Chính vì điều này, sau nhiều suy diễn, dự báo, tính toán của những nhà ngoại cảm, chiêm tinh, thầy bói, thánh dự, chuyên gia tài chính hàng đầu thời bấy giờ, Lý Thần Vũ được dồn hết tài nguyên và danh sư của cả quốc gia để đào tạo đến năm hai mươi tuổi rồi dùng bí thuật sinh mệnh phong ấn, chờ đợi thời điểm thích hợp để thức tỉnh.

Vì sứ mệnh, Lý Thần Vũ chấp nhận ngủ say gần ngàn năm, khi thức dậy thì mọi thứ đã quá xa lạ, cho nên khi nhìn thấy Thăng Long, bây giờ là Long Thành, trong lòng hắn dâng lên nhiều cảm xúc.

Đứng sau lưng Lý Thần Vũ, thành chủ Lý Hồng Hà nhìn Long Thành hùng vĩ, hít một hơi rồi nói: “Tên khốn Long Ẩn, năm đó hắn dẫn Long Tộc xông đến cướp đoạt Thăng Long thành, chúng ta vì tổn thất nặng nề và phải đề phòng Hoàng Thành nên chưa có cơ hội lấy về, bây giờ sau hàng trăm năm chuẩn bị, cộng với việc Long Ẩn đã thành Thần, Long tộc thì suy tàn và có Thái Tử lãnh đạo, chúng ta nhất định sẽ đòi lại Long Thành!”

Cùng lúc đó, tại quảng trường Long Mẫu.

Thấy đoàn tàu mang cờ của Hà Thành tiến đến, Long Tiếp Thiên nhếch mép cười: “Cò đến rồi, chuẩn bị thả nghêu ra nào!”

Dương sau khi bộc phát toàn bộ sức mạnh của Tam Phẩm Liên Hoa để đỡ lấy ngọn thương của Long Hán, dấu hiệu hoa sen trên trán hắn mờ dần rồi ẩn đi, để lại một Dương yếu đuối mỏi mệt, ngay cả trạng thái Tiên Long cũng biến mất không thể duy trì.

Nhưng dù vậy, Long Tiếp Thiên vẫn còn cảm giác sợ hãi, hắn đề phòng lùi lại và ra lệnh cho Long Hán: “Long Hán, giết Võ Phi Dương!”

“Tuân lệnh tộc trưởng!” Long Hán gật đầu, khẽ phất tay khiến ngọn thương của lão rời khỏi tay Dương.

“Long Hán! Ngươi phản tộc?” Thấy Long Hán trở thành tay sai của Long Tiếp Thiên, Long Chúc Diễm phẫn nộ nói.

Long Hán mặt không đổi sắc nói: “Mời công chúa tránh ra, để lão xử lý thằng chó đẻ này rồi công chúa và tộc trưởng tiếp tục hôn lễ.”

“Ý ngươi bảo ta là chó?” Đôi mắt đẹp sắc sảo của Long Chúc Diễm nheo lại, linh lực khắp người nàng bộc phát tựa như có một ngọn lửa đang chực chờ bùng cháy.

Long Hán lắc đầu: “Công chúa là cành vàng lá ngọc, là con gái của tộc trưởng đời trước, là vợ hiền của tân tộc trưởng, sao lại có dính dáng gì đến thứ huyết thống đê hèn này?”

Lúc này Dương mệt mỏi quỳ xuống, cúi đầu ọc một ngụm máu đen, máu đen kết tủa thành hình lưỡi kiếm Nghịch Thiên.

Hắc Phù Đổng cũng hư hại sau bốn đòn Tam Đế Cuồng liên tục, tự động thu lại và được Dương cất đi.

Cánh tay mang xương chân long cũng dập nát vì chịu quá nhiều áp lực.

Nhìn Dương quỳ gục dưới đất, Long Hán khinh bỉ nói: “Một con chó hoang thảm hại, lần trước chẳng qua là nhờ Long Mẫu ra tay, lần này lại mơ rằng Long Mẫu cứu mày hay sao?”

Dương nghiến răng, nhưng không còn sức để nghiến, nên càng không có sức để đáp trả.

Chợt Dương cảm giác ấm áp, nhìn sang bên cạnh thì thấy Diễm đã Long hóa, khắp thân hình hoàn mỹ của nàng mọc một lớp vảy rồng đỏ, thân nàng bốc lên một ngọn dị hỏa tuyệt đẹp và có một con hỏa long đang lượn quanh.

Rồi Diễm nhìn Dương, ánh mắt nàng đầy cảm xúc khó tả: “Ta xin lỗi, ta biết con là con ta nhưng ta không thể nào nhớ được những ký ức trước kia. Dù vậy, ta không cho phép bất cứ kẻ nào xúc phạm con!”

Khi Diễm dứt câu, con hỏa long của nàng gầm lên giận dữ rồi lao về phía Long Hán.

Nhìn thấy hỏa long lao đến, Long Hán vội chưởng ra một luồng lửa có màu sắc mà Dương thấy như màu của phân để ngăn cản.

Ầm!

Hỏa long va vào lá chắn rồi bật ra, lá chắn của Long Hán thì vỡ ra làm tia lửa văng tung tóe.

Long Hán nhìn Diễm, trong lòng không khỏi giật mình vì uy lực khủng khiếp từ long ảnh của nàng, phải biết Long Hán là Chú Tể cấp một còn Diễm là Linh Đế cấp bảy, chênh lệch không hề nhỏ.

Long Tiếp Thiên thấy Long Hán thất thần liền lao ra ngăn cản Diễm và giục: “Giết Võ Phi Dương đi! Long Chúc Diễm để ta ngăn!”

Có Long Tiếp Thiên cầm chân Diễm, Long Hán liền hướng mắt về phía Dương.

Dương đang gắng gượng đứng dậy, vừa thở hổn hển vừa hỏi: “Mày nói ai là chó đẻ?”

Long Hán nhướng mày: “Hỗn xược! Dám gọi tao là mày? Dù gì tao cũng là anh em họ của ông ngoại mày!”

Dương cười lạnh: “Nhận họ hàng với tao, vậy mày cũng là chó đẻ à?”

“Ai họ hàng với thứ con hoang đê hèn như mày! Chết đến nơi còn hỗn láo, đúng là dòng giống mất dạy!” Long Hán khinh khỉnh nói.

Dương nhếch môi cười nhạt: “Cũng cái mõm chó đó từng sủa rồi từng bị tao đấm vỡ, giờ vẫn chưa bỏ tật sao?”

Long Hán làm sao quên được, nhưng lão không sợ chuyện đó lập lại lần nữa, vì lão biết Long Mẫu không thể can thiệp vào chuyện của lão và Dương lần nữa.

“Mày nghĩ Long Mẫu còn có thể ra tay giúp mày lần nữa sao? Hay mày tưởng đánh được tộc trưởng thì sẽ đánh được tao? Nhìn cái thân tàn của mày xem, có bao nhiêu sức mày dồn hết vào tộc trưởng rồi, còn cái nịt gì mà to mồm?”

Nói đoạn, Long Hán hất hàm về phía Dương và khiêu khích: “Giờ tao đưa mồm ra nè, giỏi thì đến vã hộ phát!”

Khi Long Hán nói xong, đột nhiên lão thấy quanh thân Dương tỏa ra một quầng lôi điện màu lam bạc, quầng lôi điện này tỏa ra hình dạng như một cô gái đang ôm lấy Dương từ sau lưng, rồi Dương như hóa thành một tia chớp màu lam bạc lao về phía lão với tốc độ khủng khiếp và tung một cú đấm vào cằm lão theo hướng từ dưới lên.

“Ngự Lôi Thần Thuật!”

Xoẹt!

“Lam Ngân Thần Lôi Cuồng!”

Binh!

ẦM!

Khi cú đấm toát ra lôi điện màu lam bạc của Dương va vào cằm Long Hán, toàn bộ phòng ngự của lão tê liệt rồi vỡ vụn, lôi điện bắn ra tung tóe trong khi cái cằm lão bị cú đấm phá nát, ngay sau khi va chạm, lực đấm khủng khiếp làm Long Hán bay thẳng lên trời với tốc độ sấm chớp, trong nháy mắt đã đâm vào đỉnh lồng bảo vệ Long Thành, đầu lão phá thủng một lỗ và đâm xuyên qua lớp lồng bảo vệ, còn thân lão vẫn treo phía dưới.

Mồm Long Hán bây giờ đầy máu tan vào nước biển mặn, cằm lão vỡ nát vì cú đấm, đầu lão cũng đổ máu vì va chạm, hai mắt lão lệch sang hai bên. Nhưng lão vẫn còn sống, chỉ vì Dương không thèm giết.

Long Tiếp Thiên đang ngăn cản Diễm như chơi đùa một cách đắc ý, khi thấy Long Hán treo lủng lẳng trên trời, hắn ngớ người nhìn sang Dương rồi định lẳng lặng chuồn đi.

Dương vẫn đứng đó, cảm nhận lôi đình màu lam bạc đang tỏa khắp toàn thân, vừa cuồng bạo, lại vừa ấm áp, làm cho Dương có cảm giác tựa như tràn đầy sự tức giận, hờn dỗi nhưng cũng nhiều yêu thương.

Thiên Địa Hữu Tình – Lam Ngân Biến.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281