12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 276
Phần 276

“Dậy nào! Tên dâm tặc này, dậy nhanh còn tìm đường ra nữa!”

Dương uể oải mở mắt và nhìn thấy Như Nguyệt xinh đẹp rạng rỡ đang ngồi bên cạnh để gọi hắn thức giấc.

Dương ngồi dậy nhìn quanh, những người cùng hắn vào Địa Tâm Cảnh đều còn đầy đủ, lành lặn và đang dò tìm khắp phế tích Thiên Đường.

Dương thấy Thích Đông đang tỏ ra trang nghiêm chắp tay đi qua đi lại trước mặt Hồng Trần để gây chú ý với nàng, Dương cũng thấy Thục Trinh đang dò xét một cột đá gãy đổ.

Thấy Dương thức dậy, Thục Trinh vẫy tay gọi Dương và nói: “Hữu Thực, ta phát hiện một linh trận kiểu cổ còn sót lại này!”

Dương thở phào nhẹ nhõm, hóa ra những gì hắn từng thấy trước đó chỉ là một cú lừa, có lẽ khi đến đây thì hắn đã quá mỏi mệt nên ngất đi và sinh ra ác mộng.

Dương muốn gượng dậy để tham gia tìm kiếm lối ra, nhưng hắn không thể cử động.

“Sao thế?” Thấy Dương nằm như tượng đá, Như Nguyệt tỏ ra lo lắng hỏi.

Dương không thể đáp, các giác quan của hắn chợt suy giảm nghiêm trọng, mắt hắn mờ đi, hơi thở yếu dần, một cảm giác nhói đau khủng khiếp lan tỏa từ bụng hắn.

Dương nhìn xuống bụng mình và nhận ra có một cánh tay đen khô quắt quéo đang thọc sâu vào bụng hắn, máu tuôn ướt đẫm.

Dương nghe có tiếng Thiên Kim gọi to tên hắn, Dương thấy hình ảnh của Như Nguyệt, Thiên Kim, Thích Đông, Hồng Trần và nhiều người khác đang tan biến.

Xung quanh Dương là một bầu trời khói bụi hoang tàn, trước mắt Dương là một Trục Nhật bị hắc ám xâm chiếm, cánh tay đen đang thọc vào bụng Dương là cánh tay của Trục Nhật.

Hóa ra tất cả trước đó là thật còn chuyện bọn Như Nguyệt, Thục Trinh sống sót vừa rồi mới chính là mơ. Nguyên nhân là vì Dương đánh nhau quá 180 phút, hắn dùng Dạ Hành quá mức nên bị choáng váng ngất đi và có ảo giác vừa rồi.

Hiện thực tàn khốc khiến Dương hoàn toàn sụp đổ, dù trong dạng Thiên Long, dù sử dụng Thiên Nhãn nhưng Dương vẫn không thể đánh bại Trục Nhật, kẻ mang Thiên Tâm và bị một cánh đen bí ẩn bám rễ.

Trong thoáng chốc, con mắt thứ ba trên trán Dương như lóe lên một hình ảnh mơ hồ từ những năm tháng ngàn xưa, trong ký ức đó, một người không rõ hình dạng, tay cầm Thiên Kiếm và lưng mang sáu chiếc cánh đen yêu dị đang điên cuồng tàn sát, một luồng sáng thần thánh từ trời cao bắn xuống suýt trúng vào cơ thể kẻ kia và khiến một trong sáu chiếc cánh đứt rời rồi rụng xuống.

“Cánh của Vô Thiên?” Dựa vào những dữ kiện có được từ trước tới nay, Dương có thể đoán ra người cầm Thiên Kiếm kia có thể là Vô Thiên, kẻ chia đôi thế giới. Và nếu đúng vậy thì rất có thể di sản mà gương mặt Dương gặp được trước đây nhắc đến chính là chiếc cánh này.

Đối diện với Dương, Trục Nhật cũng không hề lành lặn, những đòn tấn công của Dương đã khiến lồng ngực hắn vỡ nát, xương sườn lộ ra và trong lồng ngực là một trái tim đang bị rễ đen của chiếc cánh chằng chịt cắm vào.

Dù chỉ một con mắt của Thiên cũng đủ khiến Dương khổ sở chống cự, nhìn Trục Nhật bị trái tim của Thiên và cánh của Vô Thiên ký sinh, trong lòng Dương chợt cảm thấy đau xót và đồng cảm cho sự thống khổ mà Trục Nhật đang chịu.

Dương nhìn vào gương mặt Trục Nhật, hắn nhìn thấy trong đôi mắt hóa thành đen ngòm của hắn vẫn còn sót lại chút cảm xúc, dường như Trục Nhật đang kiên cường chống lại sự kiểm soát của hai vật ký sinh.

Mà lúc này Dương lại phát hiện ra bản thân chưa bị con mắt kiểm soát dù trước đó hắn gần như mất đi ý thức và trong đầu chỉ có chém giết.

Thứ gì có thể giúp Dương chiếm lại quyền kiểm soát?

“Chẳng lẽ là…” Dương nhìn xuống bụng mình, cánh tay màu đen của Trục Nhật đang tỏa ra những sợi rễ lan vào hệ thần kinh của Dương, Dương nghi ngờ rằng chính những sợi rễ này đã ức chế sự kiểm sát của Thiên Nhãn lên hắn.

Nhưng điều đó chẳng có gì đáng mừng, sau khi cắm rễ, những sợi rễ đen xâm chiếm lên tận não bộ Dương, từ kẽ của con mắt thứ ba trên trán hắn mọc ra những sợi rễ đen nhỏ như con giun, những sợi rễ này bám lấy con mắt và dường như đang cố gắng phá hủy con mắt.

Cảnh giới càng cao, sức sống của cơ thể được linh hồn nuôi dưỡng càng trở nên mạnh mẽ, mức độ cao có thể tái tạo cơ thể từ một vài tế bào, và mức độ cao hơn nữa là mỗi phần cơ thể đều có sự sống, ý chí và sức mạnh của riêng nó.

Mắt, tim của Thiên và cánh của Vô Thiên là trường hợp như vậy, chúng không còn sự nuôi dưỡng và kiểm soát của não bộ nhưng vẫn sống và tự có ý chí của riêng mình. Tuy ý chí của chúng không thể đại diện cho ý chí của chủ nhân nhưng có những điều in sâu vào tiềm thức chủ nhân thì chúng sẽ tuân theo, trong trường hợp này là ý chí đối nghịch giữa Thiên và Vô Thiên.

Những sợi tơ đen bám lấy và cố gắng phá hủy con mắt của Thiên trên trán Dương khiến hắn đau đớn tột cùng, còn Trục Nhật cũng chẳng dễ chịu gì, quả tim của Thiên ký sinh trong tim hắn cũng đang đấu tranh với cánh của Vô Thiên, những sợi tơ máu vươn ra chống lại những sợi tơ đen và lan sang bám vào cánh tay phải của Trục Nhật biến cánh tay này thành cánh tay đỏ. Khi cánh tay đen của Trục Nhật còn đang thọc trong bụng Dương thì cánh tay đỏ của hắn lại tìm đến trán Dương và tìm cách móc con mắt thứ ba trên trán Dương ra, những sợi tơ đỏ phóng ra siết lấy những sợi tơ đen đang bao phủ con mắt.

Lúc này Dương phản kháng, hắn lấy Nghịch Thiên Kiếm ra đâm thẳng vào trái tim đang đập trong lồng ngực Trục Nhật.

“Thiên Kiếm Ảnh!”

Phập!

Lưỡi kiếm đen tỏa ra ánh sáng hư ảo đâm xuyên con tim phủ đầy những sợi tơ đỏ và đen khiến những sợi tơ này đứt đoạn, Trục Nhật kêu lên đau đớn, hắn ọc một ngụm máu và thu tay lui lại, những sợi tơ đỏ mới lại mọc ra đan xen vào nhau để khâu vá trái tim bị đâm thủng của hắn.

Dương thở hồng hộc đứng dậy, sinh lực tràn ra để cấp tốc chữa lành lỗ hổng nơi vùng bụng.

Lỗ hổng ở bụng qua lớn và nguy hiểm nên Dương không thể lập tức tái tạo, còn đối với Trục Nhật thì sát thương của chiêu Thiên Kiếm ảnh cũng không dễ gì lành lại, kết quả là cả hai đành lùi xa nhau ra để chữa thương.

Nhưng điều đó không có nghĩa là cuộc chiến sẽ tạm dừng, trong lúc trái tim được khâu vá, chiếc cánh đen trên vai Trục Nhật giương thẳng lên tựa như hóa thành một ngọn đuốc với tử vong khí cháy rực trên đỉnh.

Tiếng kêu gọi ma mị lại vang lên, những vong hồn tử trận trong Thiên Chiến lại trỗi dậy, lần này còn đông đảo hơn với hàng trăm sinh vật đủ mọi hình dáng tựa như đến từ thần thoại.

Dương cũng dần bị con mắt của Thiên chiếm quyền kiểm soát, đôi mắt của hắn trở nên vô hồn còn con mắt thứ ba thì tỏa sáng rực rỡ và tạo thành một vòng hào quang sáng rực sau lưng Dương. Sinh mệnh lực và tử vong khí trong linh hồn Dương cũng bộc phát, được con mắt của Thiên cùng trạng thái Thiên Long tăng cường nên vô cùng mạnh mẽ, hắn giậm mạnh chân, tử vong khí và sinh mệnh lực đồng thời lan tỏa, mặt đất chấn động rồi từng ngọn đồi nhô lên, đất đá rơi xuống để lộ ra những cơ thể khổng lồ tái tạo từ xương cốt sót lại.

Đủ mọi sinh vật thần thoại từ rồng, phượng hoàng, kỳ lân… và cả những vị thần của nhân loại đồng thời xuất hiện xung quanh Dương, đối lập với đội quân thần thú hung hãn do Trục Nhật gọi dậy.

Hàng trăm sinh vật cấp Thần nhưng chỉ là một phần nhỏ so với số lượng vong hồn mà Dương và Trục Nhật không thể gọi dậy, nhưng chỉ với số lượng nhỏ này cũng đủ để tạo ra một trận Thần Chiến khủng khiếp và thậm chí quy mô này đã không thua Thế Chiến là bao. Lúc này những người chứng kiến không khỏi tự hỏi rốt cuộc Thiên Chiến có quy mô khủng khiếp đến mức nào. Một cuộc chiến được xem là Tận Thế, gần như toàn bộ Thần linh và Tối Thượng bị xóa sổ và khiến thế giới phải quay lại thời điểm sơ khai.

Dù bị kiểm soát nhưng nhờ trạng thái Thiên Long nên ý thức vẫn còn duy trì, Dương nhìn đội quân âm binh khủng khiếp đang vây quanh mình mà không khỏi kinh hồn khiếp vía, dù chỉ là âm binh nhưng nếu hắn có thể dẫn đội quân này thoát ra thì có lẽ phải tập hợp toàn bộ Thần của Việt Nam mới có thể đủ sức ngăn cản.

Trong những âm binh Dương gọi dậy có một con rồng khổng lồ, đây là thần rồng nguyên thủy khi chưa tiến hóa thành sinh vật hình người, kích cỡ của nó không thua kém gì Thăng Long thành khi biến thành rồng, long uy tỏa ra cũng vô cùng khủng khiếp, so với nó thì chân long của Long tộc hiện nay cũng chỉ là loại chân long suy dinh dưỡng thấp còi yếu ớt.

Bầu trời xám màu, mặt đất rung chuyển trước những luồng linh lực khổng lồ đang tỏa ra. Theo sự chỉ huy của Dương và Trục Nhật, hai đội quân đủ sức san bằng mọi thứ lao thẳng vào nhau.

Tiếng hung thú gầm rống, tiếng linh lực bùng nổ đủ khiến cả thế gian khiếp vía. Ở hai phần thế giới, dù không gian đã bị tách biệt với Thiên Cơ cảnh nhưng bầu trời ban ngày vẫn trở nên tối sầm, bầu trời ban đêm thì lại đỏ rực màu máu, những sinh vật có linh hồn yếu ớt thì cảm thấy lo lắng bất an còn những sinh vật luyện hồn thì có thể cảm nhận một nguy cơ khủng khiếp khiến tóc gáy dựng đứng, da gà nổi đầy, nhiều loài linh thú sợ hãi quỳ phục không dám ngóc đầu.

Từ cấp độ Chúa Tể trở lên, tất cả cùng nhìn lên trời cao, ngay cả Thần cũng sinh ra lo lắng trước một nguy cơ khủng khiếp có thể ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới.

“Là Thần Chiến quy mô lớn bên ngoài phong ấn sao? Hay là một trận Thế Chiến mới?” Một vị Thần từng trải qua hai trận Thần chiến của Việt Nam và từng tham gia Thế Chiến ngẩng đầu nhìn lên trời cao và tự hỏi.

Trong Thiên Cơ Cảnh lúc này có chân long gầm thét, phượng hoàng bay lượn, các loại thần thú đủ mọi hình dạng điên cuồng lao vào tấn công nhau, những luồng linh lực đủ sức hủy diệt cả một thành phố bắn ra đầy trời, lôi đình bắn xuống như mưa, phong ba lốc xoáy cuốn đầy tro bụi, băng giá, lửa bỏng tranh nhau phủ kín mặt đất, ánh sáng và bóng tối đan xen lấy nhau.

Trong khung cảnh thần thoại đó, Dương và Trục Nhật nhỏ bé như sâu kiến nhưng lại là trung tâm của cuộc chiến, sau khi khôi phục thương thế, cả hai lại lao vào nhau.

Trong trạng thái Thiên Long kết hợp với Thiên Nhãn, Dương có cả trí tuệ siêu việt kết hợp với sức mạnh siêu phàm, nhưng Trục Nhật sở hữu trái tim của Thiên và cánh của Vô Thiên cũng không hề kém cạnh, cả hai liên tục ăn miếng trả miếng bằng những đòn đánh mang tính hủy diệt.

Trái tim của Thiên và cánh của Vô Thiên dường như đạt được thỏa thuận tạm ngừng đấu đá để cùng chống lại Dương, chiếc cánh phóng lớn thành một cánh tay đen khổng lồ chộp về phía Dương, từ trái tim cũng mọc ra những xúc tua đỏ giống hệt loại xúc tua trong Địa Tâm Cảnh, lũ xúc tua này phóng ra bủa vây lấy Dương.

Đối diện, Dương bình thản kích hoạt Tam Phẩm Liên Hoa, ngọn tháp lơ lửng bay quanh Dương và tỏa ra hoàng niệm vàng rực phủ lên người hắn, đồng thời Đại Hồng Chung hiện ra bay lên đỉnh đầu Dương, chiếc chuông khổng lồ rung vang rồi dần hóa thành một hư ảnh đại phật vàng rực bao bọc lấy Dương, nhờ có hoàng niệm của Tam Phẩm Liên Hoa mà hư ảnh này càng tỏa sáng và gần như hóa thành chân thật.

Những xúc tua đỏ phóng đến đều bị đại phật đánh bật ra còn bàn tay đen chộp đến thì bị tay phật giơ lên cản lại.

ẦM!

Va chạm, bàn tay đen bị đánh bật ra nhưng những xúc tua đỏ lập tức quấn lấy bàn tay đen như những sợi cơ tăng cường. Được tiếp thêm sức mạnh, bàn tay đen lại vỗ xuống lấn át tượng phật.

Dương vẫn bình thản đem Nghịch Thiên Kiếm cắm sâu vào tim, Hắc Niệm liền tràn ra phủ lên tượng phật và biến tượng phật hư ảo này thành một vị phật nửa trắng nửa vàng, hắc niệm và hoàng niệm kết hợp giúp tượng phật đủ sức đối kháng sự kết hợp của đối thủ.

Trong khi hai bên ở thế kềm hãm nhau, Dương lấy Linh Quang Thần Cơ ở dạng cung ra, linh lực các hệ của Dương được Hỗn Độn Phong kết hợp thành một mũi tên đủ màu lấp lánh nhắm thẳng vào tim Trục Nhật.

Mũi tên bay đến nhưng Trục Nhật dễ dàng dùng tay chụp lấy, kết quả là mũi tên phát nổ khiến tay hắn tóe máu.

Thấy có hiệu quả, Dương liền chuyển Linh Quang Thần Cơ sang dạng nỏ, nhiều mũi tên hỗn độn uy lực yêu hơn cùng bắn thẳng về phía Trục Nhật.

Phập phập phập phập…

Âm thanh tên bắn nghe như mưa rào, nhưng tất cả đều bị những xúc tua trong tim Trục Nhật phóng ra cản lại.

Nhưng lúc này thì Dương cũng lao đến, những mũi tên nổ tung đánh lui đám xúc tua tạo thành một khoảng trống để Dương tiếp cận và đem cánh tay đang tích tụ nhiều hệ linh lực của Dương đấm vào ngực Trục Nhật.

ẦM!

Một đấm của Dương khiến lồng ngực Trục Nhật nổ tung, máu thịt bắn ra sau tung tóe nhưng trái tim của Trục Nhật lại được những sợi tơ đỏ che chắn nên không bị ảnh hưởng. Còn tay Dương thì bị những sợi tơ đen bò lên bám chặt.

Lúc này Nghịch Thiên Kiếm rời khỏi tim Dương, hắn cầm lưỡi kiếm giơ cao, lưỡi kiếm rung lên như đang phát ra một lời kêu gọi.

Và rồi Thuận Thiên cùng Kiếm Linh chớp mắt xuất hiện và hòa làm một thể với Nghịch Thiên, Thiên Kiếm lần nữa tái hiện.

Một luồng ký ức mơ hồ hiện lên trong ý thức cũng đã rất mơ hồ của Dương, đó là hình ảnh cũng chính hắn, cũng cầm Thiên Kiếm trên tay, cũng đối diện với Trục Nhật…

Và rồi, tựa như lạnh lùng, tựa như vô ý, Dương đem Thiên Kiếm đâm xuyên trái tim của Trục Nhật.

“Vô Tình.”

Vô tình là không có tình hay không cố tình, hay là tình cờ ngẫu nhiên? Chính Dương cũng không hiểu, chiêu kiếm này do Lạc Long Quân đã dạy hắn trong khi ý thức còn mơ hồ ở Địa Tâm Cảnh.

Những vong hồn đang điên cuồng chiến đấu đồng loạt tan biến, những linh thuật hệ băng phóng lên bầu trời trước đó giờ hóa thành một cơn mưa lạnh lùng phủ xuống.

Dương và Trục Nhật nhìn nhau và nhìn thấy sự bất đắc dĩ trong mắt nhau…

Trục Nhật ọc một ngụm máu đau đớn nói: “Ta… ta không muốn… bất cứ ai… phải chết…”

Nhìn Trục Nhật đang dần nhắm mắt, Dương đau đớn không nói nên lời, lần đầu tiên gặp Trục Nhật thì Dương đã có một cảm giác vui vẻ thân thiết kỳ lạ, nhưng sau cái lần đầu đó thì bọn hắn mỗi lần gặp nhau chỉ có ngươi sống ta chết…

Dương không hề thù oán Trục Nhật, thậm chí còn mang ơn hắn. Trong trạng thái Thiên Long, trí tuệ được kích phát đã giúp Dương suy luận vô cùng thông minh, sau khi chiến đấu với Trục Nhật thì Dương nhận ra rằng Trục Nhật không hề cố ý giết bọn Như Nguyệt, chiếc cánh đen mới là thứ muốn làm điều đó, còn Trục Nhật đã kháng lại ý chí chiếc cánh và lần lượt đẩy từng người ra khỏi Thiên Cơ Cảnh trước khi bị chiếc cánh hút cạn sức sống.

Nhưng vì bị con mắt của Thiên khống chế nên Dương phải làm mọi cách để giết Trục Nhật. Trục Nhật cũng vậy, tìm mọi cách giết Dương dù hắn không hề muốn.

Dạ Minh Châu sau một thời gian di chuyển liên tục thì cuối cùng nàng cũng tìm được đến khối không gian Thiên Đường, cảnh tượng trước mắt khiến nàng sững sờ rơi lệ.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281