12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 213
Phần 213

Dương đứng trên đài hoa băng hỏa, dáng vẻ hắn nhẹ nhàng bình thản nhưng cả Long Thành đều nhìn hắn bằng ánh mắt khiếp sợ.

Hắn vẫn là Dương, vẫn nhận thức được những gì mình đang làm, chỉ là hắn không biết tại sao khi bọn Sùng Hạo thấy hắn lại lập tức lao vào tấn công điên cuồng như vậy.

Dương không biết bản thân mình có gì thay đổi, thậm chí không biết giữa trán mình mọc ra một con mắt thứ ba, hắn chỉ biết sau khi nắm được khả năng điều khiển nhiệt của linh hồn thì hắn liền bị Vòng Xoáy trồi lên nuốt chửng, trong vòng xoáy, hắn luân phiên phóng ra Huyết Ảnh Yêu Hỏa và Ảo Liên Huyền Hậu để trung hòa Vòng Xoáy được một lúc thì chợt hôn mê, sau đó hắn mơ một giấc mơ kỳ lạ rồi tỉnh dậy và thấy hư ảnh của một con bạch long lao về phía mình.

Dương nghĩ hư ảnh kia là Long Ảnh của một cao thủ Long tộc hệ phong nào đó nên ra tay hủy diệt, nhưng sau đó thì bọn Sùng Hạo lần lượt lao vào khiến Dương không thể không ra tay tự vệ.

Nhưng Dương không biết rằng con mắt thứ ba trên trán hắn lại khiến cho bọn Sùng Hạo cảm giác một nguy cơ sinh tử. Hoặc là phản kháng, hoặc là chết, nên theo bản năng, bọn hắn bộc phát toàn lực và lao vào tấn công Dương.

Dương cũng không biết nguy cơ sinh tử mà bọn Sùng Hạo cảm nhận được là có thật và vô cùng khủng khiếp, nếu không có Minh Châu trong linh hồn Dương ngăn cản thì ngay khi con mắt thứ ba mở ra cũng là lúc Dương ra tay giết sạch toàn bộ sinh mạng có mặt tại Long Thành lúc này.

Nhưng tại sao Dương phải làm vậy?

Vì con mắt thứ ba trên trán Dương, con mắt trái của Thiên, không giống trái tim của Thiên mà Dương từng tiếp xúc trong Địa Tâm Cảnh, con mắt trái của Thiên không mang ý chí của Thiên mà mang theo ý chí của riêng nó, ý chí sinh tồn. Con mắt cũng tổn thương nặng nề sau đường kiếm Diệt Thế, nó rơi vào Vòng Xoáy và dựa vào linh lực của Vòng Xoáy để tồn tại một cách âm thầm vất vưởng suốt nhiều nghìn năm.

Cho đến tận khi Dương trung hòa Vòng Xoáy thì con mắt của Thiên mới tìm được hy vọng và xâm nhập vào cơ thể Dương.

Điều tiếp theo nó làm sẽ là hấp thu linh hồn của toàn bộ Long Thành để khôi phục sức mạnh.

Không may cho nó, bên trong Dương còn có Minh Châu.

Lúc này Minh Châu đã khiến Dương chuyển sang dạng Thiên Long, phát huy ra toàn bộ khả năng vốn có để có thể chống lại ý chí từ con mắt.

Lúc này, trên Hắc Dương Hạm đã chật ních người, những người này là dân cư Long Thành được bọn Phúc Pháp đưa lên để chuẩn bị di tản.

Bọn Phúc Pháp, Vu Sinh, Từ Trần, Vô Thường, Vô Tâm đứng nhìn về phía Dương với ánh mắt lo lắng, nhưng bọn hắn hiện tại còn không thể đến gần Dương, chỉ có Diễm My có thể Tiên hóa và vỗ cánh bay về phía Dương.

Vô Thiên Bạch đứng trên mũi tàu nhìn về phía Dương. Là một trong những người tự xưng là con của Vô Thiên, hơn ai hết, Vô Thiên Bạch biết rõ sự nguy hiểm của con mắt kia, nhưng hiện tại hắn chưa thể nhúng tay, một phần vì luật lệ của Thần, một phần vì sự an nguy của Dương, nếu để các Thần nhúng tay thì Dương sẽ lành ít dữ nhiều.

Dương thì vẫn chưa rõ chuyện gì xảy ra, nhưng chợt hắn thấy một bóng hình xinh đẹp đang trèo lên đống tòa nhà đổ nát một cách khá khó khăn. Tử Yên. Cấp bậc nàng rất thấp nên không có khả năng bay nhảy linh hoạt như Linh Vương, Linh Đế.

Tử Yên trèo lên được một nơi khá cao, nàng đứng lên, gương mặt xinh đẹp nhễ nhại mồ hôi và bụi bẩn, nàng hướng về phía Dương và gọi to: “Mau gỡ con mắt đó ra!”

Vừa gọi, Tử Yên vừa chỉ tay vào trán mình để nhắc Dương về con mắt thứ ba trên trán hắn.

Lúc này Dương mới sờ lên trán mình và chửi thề: “Đệt mẹ! Thành Dương Tiễn lúc nào không hay!”

“Nhưng mà tại sao phải gỡ xuống?” Dương sực hỏi, hắn chợt nhận ra nhờ có con mắt này mà sức mạnh của hắn đạt được một tầm cao vượt trội, dễ dàng hạ gục Độc Hành.

Thấy Dương lưỡng lự, Tử Yên vội giục: “Mau gỡ xuống!”

Nhìn gương mặt xinh đẹp của Tử Yên đang toát lên vẻ quan tâm lo lắng, Dương thầm cảm động, nhưng trong lòng lại chợt nghĩ: “Không được! Không thể dại gái như thế! Mình đâu phải mấy thằng nhân vật truyện sex! Phải quyết đoán lên!”

Thấy Dương buông tay xuống, đôi mắt long lanh của Tử Yên đã rưng rưng lệ.

Nhìn thấy đôi mắt buồn rưng lệ, Dương lập tức chứng tỏ sự quyết đoán, hắn giơ tay lên ra sức móc con mắt khỏi trán mình.

Dại gái thì sao? Ngu ngốc thì sao? Yếu đuối thì sao? Hắn vốn là vậy mà! Ai không thích hắn thì kệ họ, chỉ cần gái thích hắn là được!

Thật ra là sự chân thành của Tử Yên đã chạm vào trái tim Dương và khiến cho hắn bừng tỉnh. Con mắt cho hắn sức mạnh khủng khiếp đấy, nhưng cái giá phải trả liệu có rẻ?

Không! Bằng kinh nghiệm ăn hành thay cơm, Dương hiểu rõ điều này hơn ai hết.

Nhưng lấy con mắt cũng không dễ dàng gì, khi Dương chạm tay vào con mắt không có chút cảm giác đau nào nhưng lại có một tác động vô hình khiến Dương phải ngừng lại.

Ý chí của con mắt đang chống lại ý chí của Dương.

Dương cố bấu ngón tay vào con mắt, nhưng càng cố thì lại càng muốn buông tay.

Cho đến khi Diễm My vỗ cánh bay đến, nàng xinh đẹp tuyệt trần với đôi cánh rực rỡ trên lưng.

Nhận thấy Dương đang cố gắng móc con mắt thứ ba trên trán mình ra, Diễm My liền phất tay thực hiện một linh thuật.

Lập tức, Dương có cảm giác hưng phấn hơn hẳn, cả ý chí lẫn tinh thần của hắn đều tăng lên và dần lấn lướt ý chí đang suy yếu của con mắt.

Những gì ảnh hưởng đến tinh thần và ý chí của con người nhất? Một trong số đó là dục vọng. Linh thuật hệ sắc dục mà Diễm My thực hiện đã kích thích ý chí của Dương, đồng thời còn cộng hưởng với thuộc tính sắc dục đang ẩn trong Dương và đẩy mạnh hiệu quả lên gấp nhiều lần.

Dương bấu sâu vào trán mình, cắn răng chịu đựng đau đớn để kéo con mắt lì lợm ra khỏi trán.

Khi con mắt bị móc ra, cả người Dương tê dại như hóa đá, con mắt vuột khỏi tay hắn và rơi xuống…

Trong khoảnh khắc đó, Đoạn Tuyệt và Trịnh Thiên Minh đồng loạt lao đến hòng chiếm lấy con mắt.

ẦM!

Ô Long Đao của Đoạn Tuyệt va chạm vào thanh kiếm gỗ mang bùa của Trịnh Thiên Minh và bùng nổ mãnh liệt khiến cả hai cùng bật ngược ra, con mắt tiếp tục rơi xuống.

Thâu Thiên lập tức xuất hiện và ngoạm lấy con mắt vào mồm, nó dùng hàm răng sắc nhọn và toàn bộ sức lực để cố cắn nát con mắt bằng mọi giá nhưng vô vọng.

Cực Hạn Chúa Tể Trịnh Phá Tư lao về phía Thâu Thiên nhưng bị Vô Địch kịp thời ngăn cản.

Cắn một hồi, Thâu Thiên đuối sức trở lại hình dạng con lợn béo ú, nó rơi xuống đất nằm ngửa thở khò khè vì mệt.

Con mắt rơi ra.

Bị một người bò đến nhặt lấy.

Người này thân tàn ma dại, trang phục rách nát và nhuốm máu, da thịt bị xé toang, xương gãy nát nhiều đoạn. Long Tiếp Thiên.

Nắm lấy con mắt của Thiên trong tay, Long Tiếp Thiên vốn đã tuyệt vọng giờ chợt như bừng lên sức sống, ai cũng có thể đoán được rằng sức mạnh kinh khủng mà Dương đột nhiên bộc phát ra là đến từ con mắt này, và giờ sức mạnh đó giờ lại rơi vào tay hắn mà không tốn chút công sức nào, rõ ràng, đây là số phận!

Long Tiếp Thiên gượng đứng dậy, hắn giơ con mắt lên như giơ một chiếc cúp vô địch, với sức mạnh từ con mắt này, hắn sẽ thống trị…

Xoẹt!

Một âm thanh xé gió vụt qua, Long Tiếp Thiên nhìn thấy cánh tay đang cầm con mắt của mình đứt phăng và rơi xuống.

Bị một người lướt đến chụp lấy, người này khoác mũ trùm che kín mặt, tay cầm một chiếc rìu to lớn hơn cả bản thân hắn, siêu cấp thánh bảo Thạch Sanh Phủ.

Mà khi nhìn thấy kẻ này xuất hiện, cả Đoạn Tuyệt lẫn Trịnh Thiên Minh đều cùng nheo mắt lại.

Kẻ cầm rìu này đối với hai người bọn hắn không hề xa lạ, trong Hùng Vương Bảng, người ta thường nhắc đến năm chữ Nhất và một chữ Cửu mà quên rằng còn có một chữ Vô.

Chữ Vô kia mờ nhạt nhưng cực kỳ thần bí, thần bí đến mức không thể đánh giá sức mạnh và thứ hạng thật sự của hắn, cho nên người ta tạm xếp hắn vào hạng thứ mười một, dường như hắn không có danh hiệu, hoặc tên của hắn chính là danh hiệu: Vô Tà.

Hùng Vương Bảng hạng mười một, Tu Vô Tà.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281