12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 46
Phần 46

Nhà báo là một nghề nguy hiểm, điều này cực kỳ đúng ở linh giới. Để có được những thông tin hay và độc đáo, nhà báo phải trở thành một nhà phiêu lưu, âm thầm đi trong hiểm nguy để lấy được những tin tức nóng hổi.

Sự kiện Âm Đạo hội đương nhiên không thể không có mặt những nhà báo như vậy…

Đăng Thất Thiệt, phóng viên nổi tiếng của báo Mương 21 đã bị cuốn vào cơn bão không gian và sau một lúc tìm đường, Thất Thiệt phát hiện một nhân vật nổi tiếng, Võ Phi Dương. Lúc này là lúc Dương vừa chạm trán Đặng Vô Tư.

Một cái tít lập tức hiện ra trong đầu Đăng Thất Thiệt: “Võ Phi Dương ngắm gà khỏa thân!”

Trước đó Đăng Thất Thiệt đã chứng kiến cảnh Dương và Dạ Vũ xuất hiện cản đường Đặng Đô cùng Thích Đại Tru nên cũng phát hiện cánh tay phải của Dương đã mất.

“Ai đã làm đứt cánh tay phải của Hắc Vũ Tiên Long?” Thất Thiệt tò mò nghĩ ngợi rồi viết vào sổ ghi chép thêm một cái tít: “Võ Phi Dương đã mất khả năng lên đỉnh, lời cảnh tỉnh cho những ai dùng tay phải để thẩm du!”

Sau đó là cuộc trò chuyện của Đặng Vô Tâm và Võ Phi Dương, Đăng Thất Thiệt lập tức có thêm một tin mới: “Chấn động! Đặng Vô Tâm và Võ Phi Dương “đi đêm” trong cuộc thi Thanh niên anh hùng chiến!”

Rồi khi Đặng Đô xuất hiện, Đăng Thất Thiệt tưởng rằng sẽ chứng kiến một trận chiến hoành tráng giữa Đặng Đô Bách Thú và Hắc Vũ Tiên Long, nhưng không ngờ Đặng Vô Tư lại chỉ vào mặt Võ Phi Dương kia và nói: “Cha! Con muốn cưới ảnh!”

“Ặc! Bớt giỡn đi bà nội!” Dương giật mình né khỏi cái chỉ tay của Đặng Vô Tư sau vài giây đơ như tượng vì sốc.

Đặng Đô và Đặng Vô Tâm cũng sốc nặng, Đặng Đô trợn mắt: “Cái gì? Cưới hắn? Cha không quan trọng chuyện con muốn cưới ai, nhưng trước đó chẳng phải con ghét hắn lắm sao?”

Dương kịch liệt tán thành: “Đúng a! Ta với cô vừa gặp nhau, có quen biết gì đâu mà cưới?”

Đặng Vô Tư đỏ mặt: “Chưa quen thì cưới rồi sẽ quen, hơn nữa… ngươi đã… lấy mất trong trắng của ta…”

“Ặc!” Mặt Dương lẫn Đặng Đô và Vô Tâm xám xịt, ý của Vô Tư là bị Dương nhìn thấy cơ thể, nhưng điệu bộ e ấp xấu hổ của nàng gây hiểu lầm khủng khiếp đối với những cái đầu đen tối.

Đặng Đô run rẫy: “Con… con… con còn chưa đủ 18 tuổi mà!”

Từ xa, Đăng Thất Thiệt lập tức có thêm thu hoạch, gã viết vội vào sổ: “Võ Phi Dương ấu dâm!”

Đặng Vô Tư bĩu môi: “Thì sao chứ? Tình yêu đâu phân biệt tuổi tác!”

Đặng Đô ngẫm nghĩ: “Cũng đúng… Gả sớm cho khỏe, con gái mình thì đố thằng nào dám bắt nạt…”

Sau đó Đặng Đô nói với Dương: “Nhóc! Ăn cơm trước kẻng rồi nên ngươi buộc phải chịu trách nhiệm!”

“Ặc!”

Chỉ cần có nhan sắc và cho chịch miễn phí thì nhất định Dương sẽ không chê, nhưng tính cách của Đặng Vô Tư thì hắn không ưa nổi, nếu đồng ý thì chắc chắn vác thêm của nợ còn nếu từ chối không khéo thì có nguy cơ ăn đòn của cha con Đặng Đô.

Dương cố giải thích: “Ngài hiểu lầm rồi, cháu chỉ vô tình đi ngang vào lúc con gái ngài đang thay quần áo… chứ cháu chưa nhìn thấy hay động chạm gì hết…”

Đặng Đô gật đầu: “Vậy sao? Ừ thế cưới nó đi rồi tha hồ mà ngắm cho rõ!”

“Ọc!”

Nhận ra sự thật rằng không thể nói lý lẽ với cha con nhà điền đô này, Dương đành nghĩ đến những hạ sách: “Chạy? Không thoát nổi! Đánh? Không thắng nổi! Ặc! Làm sao đây?”

Cuối cùng, Dương thở dài: “Hài… Được rồi, ta nói thẳng, ta không thể cưới Đặng Vô Tư…”

“Tại sao?”

Dương ủy mị lau mí mắt: “Ta… ta… ta chỉ thích đàn ông…”

Sốc nặng, cha con Đặng Đô đứng như trời trồng, Đặng Vô Tư ngất xỉu được Đặng Vô Tâm đỡ lấy, còn Đăng Thất Thiệt thì mừng như trúng số, tay run run ghi vội một dòng tin mới: “Võ Phi Dương tuyên bố: Ta chỉ thích đàn ông!”

“Ài… Số phận thật nghiệt ngã…” Đặng Đô thở dài, nhưng không phải vì lão tin lời Dương nói, mà lão biết Dương không thích con gái lão đến mức bất chấp danh dự.

“Thôi, ta sẽ cho ngươi đi, nhưng với một điều kiện.”

Dương mừng rỡ: “Điều kiện gì ạ?”

“Đánh bại ta!”

“Ặc!” Chạy trời không khỏi nắng, Dương chỉ còn biết tự trách bản thân xui xẻo.

Đặng Đô nói: “Đừng lo, ta không bắt nạt con nít.”

Lão giơ nắm tay to khỏe ra và nói tiếp: “Ta sẽ chỉ dùng nắm tay này để tự vệ, nếu ngươi đánh trúng bất kỳ vị trí nào trên cơ thể ta, trừ nắm tay phải này, thì ta cho ngươi đi! Còn nếu không, ta sẽ trừng trị ngươi vì làm con gái ta tổn thương!”

“Đồng ý!” Dương gật đầu đáp, không phải vì hắn tin mình có thể thắng, mà vì hắn biết mình không thể từ chối.

Đặng Đô gật gù tán dương: “Tốt! Ra tay đi!”

Dù từng được Bích Diệp và Thiên Cực Thánh Quang chữa trị nhưng tình trạng cơ thể và linh hồn Dương vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, hắn có thể phát huy sức mạnh gần như tối đa nhưng lại không thể duy trì được lâu, hoặc là hắn đánh bại đối thủ chớp nhoáng, hoặc là hắn bại.

Ngay khi Đặng Đô dứt câu, giữa trán Dương lập tức xuất hiện một tia chớp đen, và hắn biến mất.

Tính bất ngờ của Dạ Hành kết hợp với uy lực khủng khiếp của Cuồng hoàn toàn có khả năng lập tức hạ gục một Linh Đế!

Nhưng khi không còn tính bất ngờ…

Đặng Đô đã chứng kiến tốc độ siêu hạng của Dương khi hắn xuất hiện chặn đường lão ở khu vực thí nghiệm Âm Đạo hội, và với một Linh Đế dày dặn kinh nghiệm, lão đã từng đoán Dương có thể dùng dị năng tối hậu của Hắc Ma Đế Lôi, và khi chứng kiến tia chớp trên trán Dương, lão biết mình đã đúng.

Và tuy không thể đoán được vị trí Dương xuất hiện, nhưng với khả năng cảm nhận linh lực của Linh Đế, lão lập tức nhận ra sự xuất hiện của Dương ngay khi hắn rời khỏi trạng thái Dạ Hành.

Và khi không có Dạ Hành, tốc độ của Dương chỉ là rùa con so với tốc độ của Đặng Đô.

Dương hiện ra ngay sau lưng Đặng Đô và tung cú đấm vào lưng lão, nhưng Đặng Đô đã lập tức xoay người ngay khi Dương hiện ra và tung đấm vào cản nắm đấm của hắn…

“Còn non lắm!” Đặng Đô đắc ý nói.

Nhưng không có va chạm như Đặng Đô tưởng, mà Dương lần nữa biến mất và hiện ra sau lưng Đặng Đô, cú đấm vẫn còn đà liền chạm vào vai lão.

Cú đấm vô hại, nhưng Đặng Đô đã thua.

“Không ngờ ngươi có thể dùng được đến hai bước Dạ Hành ở tuổi này!”

Dương không cho rằng mình thật sự thắng nên không hề đắc ý, hơn nữa hắn đang trong cơn tê dại do tác dụng phụ nên cúi đầu cứng ngắc nói: “Cảm… ơn… ngài đã nhường…”

Đặng Đô lắc đầu: “Ta không nhường, ta nghĩ ngươi dựa vào Dạ Hành để khinh thường ta nhưng hóa ra ta mới là kẻ dựa vào chút hiểu biết nông cạn về Dạ Hành để khinh thường ngươi! Ngươi thắng.”

Dứt câu, Đặng Đô gọi Đặng Vô Tâm cõng Đặng Vô Tư rời đi.

Dương ngồi xuống vận công, đạt đến Linh Vương cấp 3 và chữa trị một phần cơ thể và linh hồn đã giúp hắn có thể chịu đựng cơn tê liệt tốt hơn so với trước, nhưng dù không đến mức ngất xỉu sau 2 bước thì hắn vẫn khó có thể cử động nhiều.

Ngồi nghỉ không lâu, Dương chợt nghe có tiếng rì rầm như tiếng mưa.

“Mưa? Không đúng!”

Tất nhiên không đúng, bởi trên đầu Dương là Cổ Loa thành. Hắn ngẩng đầu lên nhìn và chứng kiến một khoảng trời sáng rực, một cơn mưa ánh sáng đang ập xuống…

Hàng chục nghìn mũi tên ánh sáng đâm thẳng xuống, vài mũi tên phá thủng những mảnh tường vỡ của Âm Đạo hội ngay trên đầu Dương rồi đâm vào vị trí mà hắn vừa ngồi.

Dương đã tránh ra, chứng kiến tốc độ và uy lực của cơn mưa ánh sáng khiến hắn không khỏi kinh hoàng, tuy không đến mức có thể đâm chết Linh Vương cấp 3 như hắn, nhưng với tầm sát thương rộng như một cơn mưa thì dư sức đánh tan một đội quân hùng hậu.

“Linh Quang Loạn Vũ của Linh Quang Thần Cơ!” Dương giật mình khi nhận được thông tin về cơn mưa. Hắn đã suy đoán về sự hiện diện của nỏ thần ở Cổ Loa này, nhưng vấn đề là kẻ nào đã có được Linh Quang Thần Cơ để bắn ra Linh Quang Loạn Vũ?

Hoặc là kẻ đó được Linh Quang Thần Cơ nhận chủ, hoặc là kẻ đó cấp Chúa Tể trở lên, Dương biết chắc chắn không phải Dạ Vũ vì nàng mang linh lực hệ Ám.

Không thể xác định là trường hợp nào, nhưng Dương biết bản thân cần sớm tìm được Dạ Vũ, hắn vội vã chạy đi tìm nàng khi cơn mưa ánh sáng vừa dứt.

Ở một khu vực khác, nơi tụ tập khá đông thành viên Âm Đạo hội.

Nơi này cũng vừa trải qua cơn mưa tên, đám đông vẫn còn hoang mang không biết chuyện gì vừa xảy ra.

“Vừa rồi là gì vậy? Có ai bị thương không?”

Đang xôn chao, chợt một giọng lạnh lùng vang lên làm cả bọn rùng mình: “Là các ngươi…”

Cùng nhìn lên cao, cả bọn thành viên Âm Đạo hội cùng giật mình kinh ngạc khi thấy một sinh vật quái dị với bốn chiếc cánh tiên trong suốt đang bay trên cao.

“Qu… quái vật!”

“Hai đôi cánh? Thánh vũ!”

“Sao ta trông giống giống Phong Linh Nhi vậy?”

“Chính là Phong Linh Nhi! Sao cô ta lại biến thành như vậy?”

Ngay cả người của Âm Đạo hội cũng kinh ngạc trước hình dạng của Phong Linh Nhi, trong khi đó, trưởng phòng nghiên cứu Lam Thư hét lên: “Tất cả chạy mau!”

Quá muộn, Phong Linh Nhi đã lướt đến với tốc độ khủng khiếp và gây ra một cơn lốc xoáy dữ dội cuốn bay đám đông thành viên Âm Đạo hội.

Nhưng đó không phải tất cả, bay giữa tâm bão, Phong Linh Nhi vẫy tay làm những móng vuốt dài sắc bén của nàng lã lướt chém vào những người đang bị lốc cuốn, trong tiếng gào thét thảm thiết, cơn lốc dần chuyển sang màu máu…

Lam Thư sau một lúc khó khăn đã thoát khỏi cơn lốc, vừa định ngăn cản Phong Linh Nhi thì cảm giác đau đớn dữ dội ập vào lưng khiến Lam Thư giật mình kinh hãi. Sau khi văng đi, nàng quay mặt lại và nhận ra kẻ vừa đánh vào lưng mình, là một bộ xương.

“Là ngươi!” Lam Thư vừa nói vừa ọc máu. Là bộ xương Chân Long, thứ bị giam cầm trong tầng cấm địa của Âm Đạo hội.

Hai vật thí nghiệm quý giá nhất của Âm Đạo hội, Thánh Nữ và Chân Long cùng thoát ra và cùng xuất hiện để trả thù.

Thở dài trong đau đớn, Lam Thư thầm nghĩ: “Quả báo… Âm Đạo hội thực sự tàn rồi… Xin lỗi hội trưởng…”

Khác với thái độ chơi đùa với Dương và những tín đồ Kinh Nguyệt giáo, bộ xương Chân Long không hề có chút nương tay với Lam Thư, người đã dùng bộ xương làm rất nhiều thí nghiệm… Ngay khi Lam Thư nhắm mắt lại, bộ xương xuất hiện và tung một cước đá vỡ nát đầu nàng…

Cơn lốc đẫm máu cũng ngừng lại, Phong Linh Nhi lạnh lùng đứng giữa đống máu thịt tả tơi…

Dạ Vũ chỉ vừa đến…

Dương cũng vừa đến…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281