12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 52
Phần 52

“Sư huynh! Chờ ta với!” Bình Thường gọi với theo Đỗ Đạt sau khi rửa mặt và thay xong quần áo.

“Nhanh nào, trễ rồi!”

Chạy vội ra cửa, Bình Thường hậu đậu vấp ngã và đưa tay vịn cửa để khỏi ngã…

Rắc!

Lúc bàn tay phải của Bình Thường chạm vào, cánh cửa gỗ cứng chắc bể nát như đậu hủ. Đỗ Đạt quay lại nhìn thấy nhưng chẳng chút bất ngờ: “Lại nữa! Ta nói bao nhiêu lần rồi! Cánh tay phải của ngươi rất khác thường nên phải tập kềm chế!”

Bình Thường hối lỗi: “Xin lỗi sư huynh… do vấp ngã nên ta không kiểm soát được…”

Đỗ Đạt lắc đầu: “Thôi, ra tập rồi tranh thủ giờ ăn trưa đi lấy gỗ sửa lại!”

“Dạ…” Bình Thường nhìn cánh tay phải, thứ duy nhất đặc biệt trên cơ thể hắn, một cánh tay mạnh mẽ khác thường, nhưng vấn đề ở chỗ hắn không dùng được linh lực nên cánh tay dù mạnh cách mấy cũng vô dụng so với người khác.

Còn tại sao không dùng được linh lực ư? Bình Thường không biết, hoặc hắn không nhớ… Nữa năm trước, Đỗ Đạt sư huynh tìm thấy hắn đang hấp hối dưới vách núi.

Thường thì té vực không những kh chết mà còn nhặt được bí kíp, kho tàng hoặc gặp cao nhân chỉ điểm, còn Bình Thường chẳng được gì ngoài cơ thể gần như tàn phế và không thể dùng được linh lực, thứ quan trọng nhất là trí nhớ hắn cũng mất, chỉ biết theo lời kể của sư huynh khi cứu hắn thì hắn mặc bộ quần áo đơn giản, tay cầm một củ sâm rừng. Hẳn là trước khi té núi hắn đã là phế vật rồi nên phải lên núi hái sâm kiếm sống và bị té núi suýt chết.

Suy nghĩ vẫn vơ, Bình Thường sực nhận ra Đỗ Đạt đã đi mất hút, vội vã đuổi theo, chạy đến ngã rẽ thì va phải một người…

“Ui da…”

Tiếng la của một cô gái, Bình Thường vội ríu rít xin lỗi: “Xin lỗi… xin lỗi…”

Trong lúc cúi đầu xin lỗi, một làn hương thơm ngát phả vào mũi Bình Thường khiến hắn như si mê, mùi hương đặc trưng của Mai Linh sư tỷ…

“Nhóc! Đi đứng cẩn thận chứ!” Mai Linh sư tỷ đứng dậy quát, vừa quát vừa đưa tay kéo Bình Thường dậy.

Được bàn tay mềm mại nắm lấy khiến Bình Thường run lên, hắn đưa mắt nhìn cơ thể thướt tha và gương mặt xinh đẹp của Mai Linh sư tỷ, cô gái đầu tiên hắn nhìn thấy kể từ khi được cứu sống.

“Xin lỗi sư tỷ…”

Mai Linh mỉm cười, nàng đặc biệt chú ý Bình Thường dù ngoại hình hắn chẳng có gì đặc biệt và tài năng cũng chẳng có, lý do là vì ngay từ lần đầu gặp Bình Thường, trong lòng nàng đã có cảm giác thân quen kỳ lạ, thậm chí mỗi lần nhìn Bình Thường còn khiến nàng liên tưởng đến một người dù hắn và người đó hoàn toàn khác nhau…

“Ngươi đó! Ham ăn mê ngủ, lần nào ta cũng thấy ngươi đến trễ, phải cố gắng học tập chứ!”

Bình Thường xịu mặt: “Ta vốn là phế vật, cố gắng cách mấy cũng đâu có ý nghĩ gì?”

Mai Linh lắc đầu: “Trước đây ta gặp một người và cho rằng kẻ đó chỉ là một tên nhóc tầm thường… Cuối cùng một mình hắn diệt cả băng cướp để cứu gia đình ta…”

“Sư tỉ nói đến Võ Phi Dương? Hắn vốn đã là thiên tài…”

Mai Linh lắc đầu: “Ta không so sánh ngươi với hắn, ý ta muốn nói rằng đừng xem thường bất cứ ai! Biết đâu hôm nay ngươi là phế vật, nhưng tương lai ngươi sẽ trở thành anh hùng!”

“Thôi, ra sân tập nào!”

“Vâng!”

Bình Thường lấy lại tinh thần và vội vã chạy theo Mai Linh hướng về sân tập phía xa, không hề hay biết ở một nơi trên bầu trời có người đang dõi theo mình…

“Hừ! Tên phế vật mê gái!” Tiếng nói khinh miệt phát ra từ một người đang đứng khoanh tay giữa không trung, nàng có dáng hình quyến rũ, gương mặt đẹp quý phái dưới mái tóc bạch kim búi cao, đôi mắt long lanh dưới đôi chân mày nhíu lại khiến gương mặt nàng ra vẻ nghiêm khắc nhưng cũng cực kỳ hấp dẫn. Trên vai nàng lại có một mỹ nữ áo trắng xinh đẹp chẳng kém với kích thước nhỏ bằng gang tay.

Và khép nép phía sau là Hồng Ảnh: “Sư phụ… Hắn đâu có nhớ gì…”

“Im miệng! Con bé hư hỏng!” Vị sư phụ xinh đẹp quát nạt.

Cô gái áo trắng ngồi trên vai vị sư phụ thở dài: “Hà Phương, bớt nghiêm khắc đi được không?”

Hà Phương liếc sang cô gái: “Minh Châu! Xem cái sự dễ dãi của ngươi khiến tên nhóc đó ra dạng gì kìa!”

Hồng Ảnh nói đỡ: “Sư phụ, con thấy hắn như thế vẫn ổn mà, chỉ tạm thời mất đi sức mạnh…”

Hà Phương trừng mắt khiến Hồng Ảnh run người: “Còn dám nói, ai đời một Nữ Thần lại đi để cho thằng đệ tử nó lấy cái ngàn vàng, thật là bại hoại sư môn!”

“Rồi sẽ đến lượt ngươi thôi…” Minh Châu đảo mắt thì thầm.

“Ngươi nói gì đó?” Hà Phương liếc mắt.

“Đâu có, ta hát vu vơ…”

Hà Phương đay nghiến: “Tên bại hoại đó khiến các ngươi hư hỏng hết rồi! Biết thế lúc đó ta cứ để hắn chết cho xong!”

Hồng Ảnh hỏi: “Sư phụ, thật ra khi đó xảy ra chuyện gì? Sao hắn lại mất trí?”

Hà Phương nhướng mày nhìn đệ tử rồi kể lại sự việc nửa năm trước: “Sau khi phát hiện ngươi mất cái ngàn vàng, ta vượt không gian đi tìm và phát hiện một khu vực có không gian biến động bất thường…”

Đó là trong lòng núi Bạch Mã, bản thân là Nữ Thần Không Gian, Hà Phương dễ dàng xâm nhập khu vực và phát hiện ra Dương…

Lúc đó, Thích Đại Tru thèm khát mùi vị của loại máu năm xưa nên đã không kềm chế được ham muốn, nhân cơ hội Dương kiệt sức xông đến hút máu, vốn định hút một chút nhưng vì mùi vị máu quá tuyệt vời khiến gã không thể kiềm chế ham muốn hút hết máu của Dương…

Mất máu vì nhiều thương tích, giờ lại bị hút máu nên Dương dần hôn mê, khi những người xung quanh xông vào cứu thì một bất ngờ xảy ra, Dương biến mất.

Tất nhiên là bị Hà Phương mang đi, cùng với Thiên Ảnh và Dạ Vũ.

“Hà Phương?” Dạ Vũ ngạc nhiên khi thấy Hà Phương.

Hà Phương gật đầu: “Ta đây! Tên này là sao? Ngươi cũng cho hắn xơi rồi à?”

Dạ Vũ xấu hổ lãng tránh: “Hắn bị thương nặng quá! Mau đưa đến chỗ Bích Diệp cứu chữa…”

Nhờ khả năng của hệ Không Gian, Hà Phương dễ dàng đưa bọn Dương tìm đến Bích Diệp trong không gian riêng của nàng.

“Gì đây? Tên này lại đi gây sự ở đâu mà ra nông nỗi này?” Bích Diệp ngạc nhiên khi thấy tình trạng của Dương.

Xem xét vài giây, Bích Diệp xác định tình trạng của Dương: “Hắn bị hút cạn máu rồi, não thiếu máu nghiêm trọng, cánh tay trái gãy nát… Thường thì linh lực sẽ duy trì một phần sức sống, nhưng tên này thậm chí còn không có chút linh lực nào…”

Bích Diệp mắng: “Tên đần! Mang trong mình Thiên Cực Thánh Quang lại dám dùng Dạ Vũ Thần Ám!”

Quang – Ám đối lập, lại còn là đế quang và thần ám, dù chỉ dùng trong giây lát nhưng cái giá Dương phải trả là toàn bộ linh lực, và sẽ mất một thời gian rất dài để có thể khôi phục, có thể là nữa năm, có thể là một hoặc hai năm…

Bích Diệp trầm tư vài giây rồi nói: “Không ổn… Với tình trạng này thì phải lập tức cứu chữa, nhưng ta chỉ vừa được Ánh Dương giải nguyền, e rằng sẽ không cứu kịp…”

“Chúng ta dùng linh lực hỗ trợ thì sao?” Dạ Vũ lo lắng nói.

Bích Diệp lắc đầu: “Thứ hắn cần là Sinh Mệnh lực, loại Sinh Mệnh lực sánh ngang với Tử Vong khí của Tử Linh… Một mình ta thì không cứu kịp, trừ khi…”

“Trừ khi trong người hắn cũng có Sinh Mệnh lực để nội ứng ngoại hợp?” Hà Phương đoán.

Bích Diệp gật đầu…

Hà Phương vỗ trán tự trách: “Ta giao ác cho trứng rồi!”

“Không còn cách nào khác…”

Trong căn nhà gỗ, Dương nằm thoi thóp trên giường, Bích Diệp ngồi bên cạnh, ánh mắt xinh đẹp đăm chiêu…

“Ngươi chắc chắn chứ?” Minh Châu rời khỏi nhẫn không gian của Dương và hỏi Bích Diệp.

Bích Diệp khẽ gật đầu.

“Không hối hận?”

Bích Diệp lại gật đầu, vẻ mặt nàng bình thản nhưng trong lòng đang đấu tranh nội tâm dữ dội…

Rồi thêm một vài giây im lặng, Bích Diệp nói: “Ta thích hắn…”

“Cảm giác ở bên hắn rất thoải mái, rất bình yên… Có lẽ là từ lòng quý trọng nhân mạng của hắn…”

Minh Châu im lặng nghe Bích Diệp giải bày, nàng biết tính cách của Bích Diệp, ngoài mặt lúc nào cũng ra vẻ bình tỉnh vô ưu, nhưng lòng nàng lại vô cùng yếu đuối…

Nhìn Dương, Bích Diệp nói: “Làm thôi, não hắn hết máu rồi, kéo dài thời gian nữa sẽ chết…”

“Được!” Minh Châu gật đầu, bay đến hôn vào làn môi trắng bệt khô héo của Dương, nàng và hắn hòa vào làm một…

Bích Diệp ửng đỏ gò má, nhẹ đưa tay tháo lớp vải phủ trên người Dương, đôi mặt đẹp long lanh nhìn ngắm nơi giữa hai chân Dương, Bích Diệp ngạc nhiên khi thấy cái “xúc xích” đó vẫn còn in dấu răng của nàng…

Đây là do Dương cố tình lưu thành sẹo…

Bích Diệp mỉm cười ấm áp, cúi xuống hôn nhẹ làn môi vào đó…

Được Minh Châu hỗ trợ, “xúc xích” của Dương cương lên, Bích Diệp cởi bỏ quần áo…

Mông tròn khẽ đáp…

Máu đào khẽ tuôn…

Vô tình, nhưng hữu tình…

Và Dương đạt đến một tầng mới của Thôn Thiên Địa mà chính bản thân hắn không hề hay biết, vì người giúp hắn vận công là Minh Châu.

Một thời gian sau, cửa nhà mở ra, Dạ Vũ, Thiên Ảnh đang thấp thỏm chờ đợi vội tiến đến cùng với Hà Phương.

Bích Diệp gật đầu nói: “Hắn ổn định rồi, nhưng vì não không có máu nên có lẽ sẽ mất trí nhớ tạm thời… Nhưng mang hắn xuống hồ sẽ chữa khỏi…”

“Đừng chữa, cứ để hắn mất trí!” Minh Châu nói.

“Tại sao?”

“Nếu lại xảy ra tình trạng mất sạch linh lực trong thời gian dài như lần này sẽ ảnh hưởng lớn đến thời gian tu luyện của hắn. Đây là cơ hội tốt để hướng hắn sang một con đường mới, luyện niệm!”

Hà Phương gật gù: “Đúng là Minh Châu! Thường thì người luyện hồn sẽ khó luyện được niệm, nhưng mất trí và mất linh lực giống như một cuộc thanh tẩy, biến hắn trở thành kẻ chưa từng tu luyện để có thể chuyên tâm luyện niệm, sau đó thì dù có lập lại tình trạng mất sạch linh lực cũng không lo hắn suýt chết như lần này.”

Minh Châu gật đầu: “Chúng ta sẽ đưa hắn đến Vô Lực bang, nhưng trước hết phải tạo cho hắn một thân phận mới…”

Minh Châu nhìn Thiên Ảnh: “Thiên Ảnh, có thể cho ta xương cánh tay Chân Long kia không?”

Thiên Ảnh gật đầu, lấy khúc xương tay phải Chân Long ra và lè lưỡi giải thích: “Lúc trước thấy tên Sùng Hạo kia chém đứt cánh tay này, nghĩ là được việc nên nhặt lấy…”

Bích Diệp bật cười: “Ngươi nhiễm thói hôi của từ tên này rồi!”

Sau đó nàng nhận lấy cánh tay và xem xét: “Xương tay Chân Long, xem ra tên này lại liều mạng lấy lãi to rồi! Sau khi nghỉ ngơi thì ta sẽ giúp hắn tái tạo hai cánh tay.”

Sau khi được chữa lành hai cánh tay, Dương vẫn trong tình trạng hôn mê và được cải trang rồi bị Hà Phương ném xuống dưới vách núi của Vô Lực bang và được Đỗ Đạt cùng một nhóm đệ tử mang về cứu chữa và đặt cho cái tên Bình Thường…

Trở lại hiện tại…

Bình Thường theo chân Mai Linh tiến về sân tập, nơi hàng trăm đệ tử Vô Lực Bang đang ngồi xếp bằng thành hàng, trước mặt mỗi người đều có một chiếc mõ, tất cả đồng loạt gõ mõ và niệm kinh hòa thành một khúc nhạc vừa bình dị lại vừa hào hùng…

“Bình Thường! Lại đến trễ rồi! Mau vào hàng ngay!”

“Dạ!” Bình Thường vội chạy về một chỗ trống, ngồi xuống và lấy ra một bộ mõ rồi lóng ngóng gõ theo các đồng môn.

Bình minh ló dạng giữa núi cao trập trùng…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281