12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 256
Phần 256

Trong một gian phòng giản dị và trang nhã, Lý Thần Vũ lặng lẽ ngồi vừa nghe tiếng nhạc nhẹ du dương vừa đọc một bản ghi chép dày, bên cạnh hắn là một chồng sổ sách chất cao như núi.

Tuy mặc bộ trang phục ngày thường đơn giản thay cho bộ hoàng bào nhưng Lý Thần Vũ vẫn toát ra khí chất đế vương ngút ngàn. Thành chủ Lý Hồng Hà tiến vào phòng với thái độ tôn kính khấu chào rồi nói: “Thưa thái tử điện hạ, theo mật báo, hầu hết các thiên tài hàng đầu Hùng Vương Bảng đã tập trung tiến về Thiên Cơ, có lẽ Thiên Cơ Cảnh đã sẵn sàng khai mở.”

Lý Thần Vũ khẽ gật gù, tuy bề ngoài chỉ hai mươi tuổi nhưng ánh mắt của hắn lại tinh anh như ánh mắt của một kẻ sống qua hàng trăm năm tháng, trải qua hàng vạn đổi thay. Hắn nói: “Hy vọng là ở thời đại này Thiên Địa Thần Trận sẽ xuất hiện.”

Lý Hồng Hà tò mò hỏi: “Điện hạ thật sự không muốn đến đó sao? Thần vẫn tin rằng với tài năng tuyệt thế của mình, điện hạ hoàn toàn có thể phá vỡ quy tắc để bước vào Con Đường Đế Vương và tham gia tranh ngôi vị Đế Vương Bách Tộc, không ai xứng đáng hơn điện hạ!”

Lý Thần Vũ nhẹ nhàng cười và lắc đầu nói: “Bất cứ ai có thể trở thành Đế Vương Bách Tộc đều là người xứng đáng. Nhưng sẽ không phải là ta, ta đến thời đại này vì một sứ mệnh khác.”

Nói xong, Lý Thần Vũ lại hỏi: “Còn chuyện ta giao đã điều tra đến đâu rồi?”

Lý Hồng Hà đáp: “Thưa điện hạ, theo mật báo, bốn người thuộc Thế Hệ Truyền Thuyết chắc chắn đã xuất thế gồm có thái tử điện hạ, mỵ nương Lạc Hy, thánh tử Định Thiên, công chúa Lãnh Thủy, riêng đại bí thuật sinh mệnh còn lại vẫn không có tung tích.”

Giống như những gì bản thân suy đoán nên Lý Thần Vũ bình thản gật đầu rồi nói: “Không trách được, thời đại triều Lý còn hưng thịnh nhất cũng không tra ra tung tích của đại bí thuật sinh mệnh thứ năm kia. Nhưng theo phân tích và dự đoán, họ gồm hai chị em, cả hai là con của Thần nên người chị được gọi là thần nữ, người em trai được gọi là thần tử, nơi họ ẩn cư có thể chính là đệ nhị tuyệt địa, Nghĩa Trang Chư Thần.”

Thiên Cơ, Âm Dương Lộ.

Trong màn sương âm u mờ ảo, Trịnh Thiên Minh và Độc Hành đang kịch chiến khiến trời long đất lở, màn sương bị xé toạc thành từng mảng, mặt đất đầy những vệt nứt tạo thành vực sâu nuốt lấy những cây cổ thụ gãy đổ.

Trước đó, Trịnh Thiên Minh hoàn toàn không phải đối thủ của Độc Hành, nhưng sau khi Trịnh Tính Phong dẫn người đến cứu viện, Trịnh Thiên Minh đột ngột mạnh lên và chiến đấu gần như ngang sức với Độc Hành.

Sở dĩ Trịnh Thiên Minh mạnh lên là nhờ năng lực kỳ lạ của Lãnh Thủy công chúa, những người còn lại thì bao vây và chờ Độc Hành sơ hở để tấn công hòng tiêu hao linh lực của gã.

Tuy trên mình đã mang nhiều vết thương nhưng Độc Hành vẫn vừa đánh nhau vừa cười một cách điên cuồng, tựa như trận chiến trời long đất lở này chỉ là một trò giải trí ngày thường của gã.

Chiến đấu hồi lâu mà nhóm Trịnh Thiên Minh ngày càng yếu thế, Độc Hành tỏ ra buồn chán nói: “Hay là gọi Cao Biền ra đánh với ta một trận đi! Cứ rúc mãi trong hang làm gì?”

Nghe thế, nhóm người Trịnh Thiên Minh liền đanh mặt lại, Cao Biền là người sáng lập Thiên Cơ, được tôn xưng là Thiên Cơ Thần Tổ chí cao vô thượng, sao có thể để một kẻ sinh sau đẻ muộn như Độc Hành xúc phạm?

Không thể chấp nhận được, một người giận dữ quát: “Láo xược? Tên của Thiên Cơ Thần Tổ để cho ngươi gọi sao?”

Độc Hành cười cợt: “Không được gọi tên hả? Vậy gọi là nó đi, kêu nó ra đây tao biểu!”

Nhóm người của Thiên Cơ tức điên, chỉ hận không thể lập tức bắt giữ Độc Hành rồi hành cho thật độc để trừng trị, nhưng khổ nỗi hắn quá mạnh đánh không lại.

Dù tức giận nhưng Trịnh Thiên Minh cũng nhận ra rằng Độc Hành đã chán đánh nhau với bọn hắn, liền nghĩ cách thuyết phục Độc Hành ngừng tay và tránh gây thêm thiệt hại, hắn nói: “Chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng để mở cổng Thiên Cơ, ta nghĩ thay vì phí sức ở đây thì ngươi nên nghỉ ngơi để chuẩn bị tiến vào Thiên Cơ cảnh. Ta sẽ dành riêng cho ngươi một suất vào bằng cổng chính…”

Độc Hành nhướng mày: “Cổng chính?”

Trịnh Thiên Minh giải thích: “Đúng, là lối vào thật sự, an toàn hơn và tỉ lệ thành công cao hơn.”

Độc Hành tỏ ra khinh bỉ đáp: “An toàn? Con đường cho lũ hèn nhát hả?!”

Dứt câu, Độc Hành nhổ một bãi nước miếng khinh bỉ, cũng không còn hứng thú chiến đấu nữa, Tà Long thì đã no nê, hắn quay lưng rời đi.

Khi Độc Hành rời đi, Âm Dương Lộ dần ổn định lại, các học viên ngoại viện trong rừng Âm Dương cũng được giải tán, trở về ngoại viện.

Bọn Dương cũng quay về nghỉ ngơi ở chốt bảo vệ, với uy danh vừa qua, rất nhiều người hâm mộ tò mò tìm đến nhưng đều bị lực lượng bảo vệ đuổi đi theo lệnh của Dương.

Hôm sau, dư âm những biến động trước đó dường như khiến cuộc thi trở nên căng thẳng hơn, nhưng với trí tuệ và tài năng của Hoài Bão, kinh nghiệm gian lận thi cử nhiều năm của Dương, sự lươn lẹo và mưu mô của Thích Đông, cả ba đều đạt được thành tích tốt để tiến thêm một bước đến đường vào Thiên Cơ Cảnh.

Thông tin về việc tuyển chọn nhân tài dưới ba mươi tuổi cùng Trịnh Thiên Minh vào Thiên Cơ Cảnh đã được Thiên Cơ ban bố từ sớm, nhưng ở ngoại viện có rất ít người quan tâm, đơn giản vì nhân tài ngoại viện đến từ các gia tộc, tổ chức phụ thuộc rất khó so sánh với nhân tài của nội viện, vốn là nơi đào tạo nhân tài sinh sống ở động Thiên Cơ. Nhiều người cho rằng chẳng qua là Thiên Cơ đãi cát tìm vàng nên mới tổ chức tuyển chọn nhân tài dưới ba mươi tuổi quy mô lớn.

Lại nói về lý do chỉ tuyển nhân tài dưới ba mươi tuổi, đây là vì một lời đồn cho rằng bên trong Thiên Cơ Cảnh có một loại lực lượng bí ẩn nào đó, chỉ những cơ thể tầm khoảng ba mươi tuổi mới có thể miễn cưỡng chịu đựng được lực lượng này.

Ngày hôm sau, trong một phòng họp ở trung tâm của Thiên Cơ, một nhóm những nhân vật cấp cao đang cùng ngồi theo dõi một danh sách bao gồm những nhân tài dưới ba mươi tuổi xuất chúng nhất của Thiên Cơ.

Trong danh sách có bảy nhân tài của nội viện, đặc biệt có một người chưa đến ba mươi tuổi đã đạt cấp Linh Đế, còn có hai người cấp Đại Vương, bốn người còn lại đều là Linh Vương cấp tám, cấp chín. Ngoài đẳng cấp và đánh giá thực lực, những người này còn có bảng điểm thi khá cao, chứng tỏ kiến thức về linh thú, linh trận, bảo vật lẫn bùa chú đều rất tốt, mỗi người đều có thể là một trợ lực lớn cho Trịnh Thiên Minh.

Lần lượt từng hồ sơ được xem qua, giới lãnh đạo của Thiên Cơ khá hài lòng với những nhân tài này, nhưng đồng thời cũng thầm tỏ ra tiếc rẻ vì những nhân tài này sắp trở thành pháo hôi cho Trịnh Thiên Minh, có thể vinh quang đi vào nhưng không bao giờ trở ra.

Tiếp tục lật hồ sơ, các vị lãnh đạo lần lượt tỏ ra ngạc nhiên rồi cùng nhìn nhau, bởi vì ba hồ sơ tiếp theo lại là hồ sơ của ba học viên ngoại viện với cấp độ không cao, nhưng kèm với cấp độ đó là một dấu chấm hỏi khó hiểu.

“Dấu chấm hỏi này là sao?” Một người khó hiểu hỏi.

Người làm hồ sơ giải thích: “Thưa ngài, dấu hỏi đó là vì rất có khả năng cấp độ mà ba kẻ này để lộ ra có thể là cấp độ giả, các ngài cứ xem thành tích của bọn hắn sẽ hiểu.”

Hồ sơ ghi sơ về thông tin của Siêu Ngụ Kiên, Siêu Thụ Đức và Thái Đặc Công và chiến tích thu phục Đế thú, đánh Linh Đế, Đại Vương như con của ba thằng, chiến tích này ngay cả nhân tài nội viện cũng khó làm được, chưa kể thành tích thi cử cũng rất tốt.

Nhưng có một vấn đề…

Một người nhíu mày nói: “Siêu Ngụ Kiên, đây chính là tên nhóc trộm tượng Xà Thần? Ta vẫn nghi ngờ chính nó đã để lộ thông tin, khiến tên phá hoại Võ Phi Dương kia biết được và phá hỏng kế hoạch của chúng ta!”

Người khác nói: “Chuyện này tuy chưa điều tra rõ, có nhiều uẩn khuất, ta nghĩ nên loại hai tên nhóc Siêu gia!”

Trịnh Thiên Minh cũng tham gia cuộc họp, nghe nhắc đến Võ Phi Dương thì hắn lại cảm thấy ứa gan, bị Độc Hành bón hành thì chỉ đau chứ không tức, còn bị Dương, một kẻ kém xa hắn năm lần bảy lượt phá hỏng kế hoạch của hắn, cay không chịu nổi.

“Tại sao phải loại?” Một người khác nói: “Ta nghĩ nếu có gian tình thì chúng lo mà trốn chứ ngu dại gì mà đâm đầu vào đây? Hơn nữa, chúng ta cần những con tốt thí có năng lực, nếu năng lực tương đương nhau, tại sao chúng ta không dùng những kẻ đến từ gia tộc phụ thuộc mà phải phí phạm nhân tài nội bộ?”

“Ta tán thành!” Trịnh Thiên Minh gật gù nói, mỗi nhân tài nội viện đều có thể trở thành phụ tá quan trọng của hắn trong tương lai, nếu dùng tất cả làm tốt thí thì quá đáng tiếc. Còn nếu dùng ba kẻ ngoại viện, tuy có thể khó bảo hơn nhưng Trịnh Thiên Minh tự tin có thể kiểm soát tốt bằng tài trí của bản thân.

Với sự tán thành của Trịnh Thiên Minh, cuộc họp nhanh chóng đi đến kết thúc, sẽ có sáu người được chọn theo Trịnh Thiên Minh tiến vào Thiên Cơ Cảnh, bao gồm ba học viên nội viện và ba học viên ngoại viện.

Hôm sau, một con chim to đáp xuống ngoại viện và đưa ba người bọn Dương, Bão và Thích Đông bay đến một khu vực ở rất sâu trong quần thể hang động nhân tạo khổng lồ của Thiên Cơ.

Trên đường đi, người dẫn đường đã cung cấp cho bọn Dương một số thông tin. Đầu tiên và về chuyện ba người bọn Dương được trúng tuyển và cùng Trịnh Thiên Minh tiến vào Thiên Cơ Cảnh, thứ hai là cả bọn sẽ phải xuất phát sớm hơn dự kiến vì khu vực cổng Thiên Cơ Cảnh đột nhiên biến động sớm hơn dự kiến. Ngoài ra còn nhấn mạnh nhiệm vụ của cả bọn là phải bảo vệ và phục tùng Trịnh Thiên Minh một cách tuyệt đối.

Cánh chim đáp xuống, nơi đây giống như một bãi biển với cát vàng và mặt biển trong vắt, thực tế mặt biển này là một hồ nước ngầm, trên mặt hồ là một khoảng không, nhưng khoảng không này lại có những vệt đen mờ ảo trông như những vết rạn nứt. Xung quanh vệt đen có khá đông người đang đứng lơ lửng vây quanh, có thể thấy tất cả những người này đều ở đẳng cấp Chúa Tể, tất cả đều đang tập trung linh lực để trấn áp vùng vết nứt, tránh cho vết nứt bùng nổ có thể khiến khu vực xung quanh, thậm chí là toàn bộ lãnh thổ Thiên Cơ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Một chiếc bè nhỏ đang lướt về phía vết nứt, trên bè, Dương nhìn thấy một bóng hình thân thuộc, Ẩn Thục Trinh.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281