12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 269
Phần 269

Bên ngoài lối vào Thiên Cơ Cảnh, không gian đã trở nên yên lặng, thỉnh thoảng mới có một vết rạn mỏng manh hiện ra giữa không gian.

Không còn ai có mặt, bởi theo lịch sử, mỗi lần Thiên Cơ Cảnh chỉ mở ra trong thời gian ngắn và sau đó sẽ không còn chuyện khác thường nào có thể xảy ra, trừ khi có người thành công rời khỏi.

Có một thanh niên xuất hiện, hắn đứng giữa vùng không gian, cả gương mặt, hình thể và thần thái của hắn đều trông hết sức bình thường nếu không nói là tầm thường. Nhưng hắn có thể đứng giữa không trung, hắn nhìn vùng không gian như đang dò tìm gì đó, tay hắn đang đặt lên ngực trái của mình.

“Sao tim ta lại thấy đau?” Trục Nhật tự hỏi, trong thời gian ngắn trước đây đột nhiên hắn cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, sau đó là cảm giác nhói đau kỳ lạ, giống như tim hắn nhận được một loại tín hiệu nào đó.

Dựa vào tín hiệu để lần mò, cuối cùng Trục Nhật tìm đến vùng không gian này.

Sau khi Trục Nhật xuất hiện không lâu thì một bóng người khác lại xuất hiện, nàng mặc áo váy đen, tóc cũng đen tuyền, thân hình và gương mặt nàng toát lên một vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành.

“Đây là đâu vậy?” Cô gái đến bên cạnh Trục Nhật và hỏi.

Trục Nhật lắc đầu: “Em không biết, giống như có gì đó đang kêu gọi em đến đây, không, là kêu gọi trái tim của Thiên trong em.”

“Vậy thì vào thử xem?” Cô gái áo đen nói, rồi nàng đưa hai tay ra làm thành hành động giống như xé giấy. Khi tay nàng cử động thì không gian phía trước liền rạn nứt, nhưng ngay sau đó cô gái liền dừng lại.

“Không được rồi! Không gian này quá bất ổn, nếu dùng lực mở ra sẽ khiến không gian xung quanh sụp đổ.” Cô gái nói.

“Để em dùng Thiên lực thử xem.” Trục Nhật nói rồi giơ tay ra, khắp người hắn tỏa ra ánh sáng thần thánh chói lóa.

Một vệt sáng thần thánh từ từ hiện ra rồi mở rộng giữa không gian.

Biết đã thành công, Trục Nhật liền bước qua vòng sáng rồi gọi lại: “Em cảm thấy nơi này rất nguy hiểm, chị ở ngoài chờ em ra nhé.”

Nhưng cô gái liền nhảy vào, cánh cổng dần đóng lại trong khi tiếng nói của cô gái vọng ra: “Đi chứ, Dạ Minh Châu ta chưa ngán thằng nào!”

Không khí nồng nặc mùi máu tươi tanh tưởi, một vị Thần hùng mạnh trước đó còn đứng hiên ngang giờ đã hóa thành một vũng máu thịt bầy nhầy kinh tởm.

Hoài Bão sau khi tháo con mắt ra khỏi trán mình liền nhanh chóng bước qua cổng không gian, tránh trường hợp bị vũng máu thịt kia nuốt mất.

Qua hình ảnh chiếu lại, bọn Dương dù không có mặt cũng phải rợn người trước sức mạnh tà dị khủng khiếp mà Hoài Bão vừa phát ra, qua đó đủ để đoán được con mắt của Thiên có khả năng kích phát tiềm năng của mỗi người.

Khi Hoài Bão vừa bước qua cổng thì Sùng Hạo đã chờ sẵn, hắn giơ tay ra muốn giật lấy con mắt và nói: “Tới lượt ta!”

Nghe thế, Dương giật mình quát lớn: “Đừng đưa nó!”

Dương gắn con mắt của Thiên thì thành Dương Tiễn, còn Hạo chó điên mà gắn con mắt của Thiên thì khác nào Hạo Thiên Khuyển, ai mà ngăn nổi.

Hoài Bão cũng không muốn đưa cho Sùng Hạo nên hắn lách người né đi.

Lúc này Thích Đông đang ngồi xổm cạnh gốc cây chắp tay nói: “Mô phật! Con mắt quá yêu dị, sẽ kích thích lòng tham và sinh ra tà niệm. Theo bần tăng, tốt nhất nên đưa nó cho bần tăng mang theo để ngày ngày niệm kinh đưa nó về lẽ phải.”

“Phải gió thì có! Đưa cho ngươi thì nó mới bị nhiễm tà niệm.” Dương khinh bỉ mắng.

Lúc này Lương Diệt đang bị nhốt trong phong ấn đột nhiên nhắm một mắt lại và nói: “Nhớ năm ấy ta vô tình bị chém rớt một con mắt, đưa đây xem phải nó không!”

“Xạo quần!” Cả Dương và Thích Đông cùng mắng.

Sức cám dỗ của con mắt quá khủng khiếp, ai chứng kiến sức mạnh bộc phát của Hoài Bão đều muốn có được con mắt, nhưng những kẻ có thù oán đều đã bị Dương dùng phong ấn giam cầm với sự trợ giúp của Độc Hành.

Hoài Bão đắn đo một hồi, cuối cùng cũng đưa trả con mắt cho Dương, dù hắn cũng rất khát khao nhưng bảo hắn phản bội lòng tin của người khác thì hắn khó mà làm được.

Khiến Nham trọng thương và kéo dài thêm chút thời gian. Những người có thể sống sót tiến vào Thiên Cơ Cảnh không nhiều, ngoài mười sáu người của Hùng Vương Bảng trừ Vân Phi, Vô Tà thì chỉ có Thục Trinh, Như Nguyệt, Nghi Tịch và bọn Dương, Bão, Hạo.

Bên ngoài chỉ còn Tiêu Hồn và Lục Văn Minh, hai kẻ từng chạm mặt nhưng không đánh nhau.

Giao Độc Hành đi bắt Tiêu Hồn, Dương ở lại bàn bạc kế sách.

Trước tiên, Dương đến chỗ Lãnh Thủy và nói: “Ta biết ngươi đang khống chế Long Thư Hồn và chiếm xác Xuất Trần, ta cho ngươi cơ hội thả cả hai ra, nếu không thì đừng trách.”

Là một công chúa cành vàng lá ngọc, giờ lại bị bắt giữ và đe dọa, Lãnh Thủy tức giận nói: “Ta không thả ngươi làm gì được ta?”

Dương hừ lạnh: “Hừ! Vậy là không xem chúng ta ra gì rồi!”

Dương chỉ Hoài Bão và nói: “Đây là em trai của Xuất Trần, trước đó ngươi cũng thấy hắn thả quái ra xé xác người khuyết tật, trước đó không lâu hắn còn ám sát một ông lão, bắt giữ động vật quý hiếm, trộm gà trong Cổ Loa, đốn hạ cổ thụ rừng Bạch Mã, cướp kiếm của Vân Phi, chơi bê đê với Huyết Nha, nói chung không chuyện ác nào không dám làm.”

Nghe thế, Hoài Bão trừng mắt gằn giọng hỏi: “Mày muốn gì?”

Sùng Hạo đột nhiên bước ra lên tiếng: “Ta có thể làm chứng.”

“Chứng cái đầu mày!” Bão tức giận lao vào đấm Sùng Hạo.

Dương sợ bị đánh lây nên né ra, tiếp tục đe dọa Lãnh Thủy: “Thế mà không sợ sao? Vậy thì đừng trách ta hiếp dâm ngươi!”

Dương vừa nói xong thì liền sởn gáy cảm thấy nhiều luồng sát khí hướng đến mình, hắn vội vàng quay lại xua tay giải thích với bọn Như Nguyệt: “Ấy ấy đừng hiểu nhầm, hãy nghe ta ngụy biện! Là hiếp đáp, không phải hiếp dâm!”

“Ta có một điều kiện!” Đột nhiên Lãnh Thủy lên tiếng.

Trước đó còn đanh đá không chịu, vừa xong đã đáp ứng, Dương liền biết Lãnh Thủy đã nhìn thấy lợi ích lớn hơn, hắn hỏi: “Điều kiện gì?”

Lãnh Thủy nói: “Ta có thể ngay lập tức giải phóng linh hồn của Long Thư Hồn, nhưng ngươi phải đáp ứng thả ta an toàn rời khỏi Thiên Cơ Cảnh, sau khi tìm được thân thể thích hợp hơn ta sẽ giải phóng Xuất Trần.”

Chuyện khống chế Long Thư Hồn chỉ là tiện tay, vì Long Thư Hồn cũng đang bị phong ấn nên khống chế xem như vô tác dụng, vì vậy nên Lãnh Thủy muốn trao đổi để bảo vệ bản thân.

“Làm sao ta có thể tin ngươi?” Dương hỏi.

“Nếu còn cách nào khác thì ngươi đã chẳng mất công đe dọa ta, ta tự sát thì Xuất Trần cũng không sống được đâu.” Lãnh Thủy hời hợt nói.

Đúng như Lãnh Thủy nói, Dương không dám làm quá vì sợ Lãnh Thủy tự hủy, trong lúc đang dầu sôi lửa bỏng nên hắn cũng đành đồng ý.

Hoài Bão tuy bận đánh nhau với Sùng Hạo nhưng thật ra hắn cũng đang lắng nghe và suy nghĩ tìm cách cứu người chị cùng cha khác mẹ của mình.

Lãnh Thủy được tạm thời giải phong ấn, trước Độc Hành thì ả cũng chẳng dám làm liều, liền tiến về phía Long Thư Hồn và thực hiện những hành động tựa như một điệu múa quyến rũ với ánh sáng lượn quanh.

Lát sau, Long Thư Hồn ngất đi, Lãnh Thủy ngừng múa và trở lại vị trí phong ấn: “Cô ta ngất vì mệt mỏi tinh thần, nghỉ ngơi nhiều sẽ khỏe lại.”

Nghe thế Long Ngạo thở phào, trước đó hắn còn tưởng rằng Long Thư Hồn đã bị luyện thành cương thi. Thực tế Thiên Cơ đã có ý định làm vậy, nhưng Long Thư Hồn được Chân Long Cốt và vảy Long Thần bảo vệ nên chưa thành công.

Long Ngạo cũng nhìn Dương gật đầu cảm ơn, qua nhiều lần hoạn nạn thì hắn mới biết huyết thống có thuần hay không, thân phận có cao quý hay không cũng chẳng quan trọng bằng tình nghĩa.

Cứu Long Thư Hồn xong thì Dương lại cùng những người khác bàn bạc, tất nhiên là không cho những kẻ bị phong ấn nghe thấy.

Dương hỏi Thục Trinh: “Nàng có biết cách nào thoát khỏi nơi này không?”

Thục Trinh đáp: “Có một lối thoát, nhưng nơi đó đã bị Nham chiếm giữ, cách duy nhất để tất cả chúng ta vượt qua nơi đó là giết được Nham.”

“Phải giết sao? Cầm chân cũng không được?”

Thục Trinh lắc đầu: “Không được, Nham đã bày một phong ấn chỉ có thể mở bằng Thần lực của chính hắn, nếu người khác cố mở thì lối ra sẽ nổ tung.”

“Nhưng nếu vậy thì tại sao những lần trước có người sống sót trở ra?” Ngân Hà khó hiểu hỏi.

Thục Trinh đáp: “Có lẽ là Nham cố tình thả ra, hắn xóa ký ức những người được thả để tạo tiếng đồn rằng Thiên Cơ Cảnh ẩn chứa bí mật và có thể sống sót thoát ra.”

Ngân Hà gật đầu: “Có lẽ là vậy, cũng vì vậy mà những thông tin về Thiên Cơ Cảnh rất mơ hồ và bí ẩn.”

“Nếu vậy thì chỉ còn cách diệt Nham, nhưng biết tìm đâu ra cái gọi là Khởi Nguyên?” Dương nói.

Nghe thế, Ngân Hà hỏi: “Khởi Nguyên? Ý ngươi là chương mở đầu của Thiên Thư?”

“Nàng biết?” Dương ngạc nhiên hỏi Ngân Hà.

Ngân Hà đáp: “Từng nghe Thánh Mẫu kể, Thiên Thư, còn được gọi là Thánh Kinh hoặc Vô Tự Thiên Thư, là một bảo vật vượt trên cấp Thần Bảo, sánh ngang với Thiên Kiếm trong thần thoại.”

Thích Đông cũng biết chút ít về Vô Tự Thiên Thư, hắn nói: “Vô Tự Thiên Thư, khai sáng thế gian, thông hiểu vạn vật, nắm giữ số phận, định đoạt chủ quyền. Theo một quyển cổ kinh của Thiên Không Tự, Thiên Thư có nhiều chương, mỗi chương lại nắm giữ một sức mạnh đặc biệt, tuy không rõ bao nhiêu chương nhưng có bốn tên chương được ghi lại trong cổ kinh là chương Khởi Nguyên, chương Vạn Vật, chương Số Phận và chương Chủ Quyền.”

“Chương Vạn Vật?” Dương thầm hỏi, tim hắn đập thình thịch, qua cái tên chương, hắn nghi ngờ rằng Google mà hắn nắm giữ chính là chương Vạn Vật mà Thích Đông nói đến, rõ ràng là Google gần như thông hiểu vạn vật. Chỉ một chương mà đã cho Dương trợ giúp khủng khiếp, nếu nắm giữ tất cả các chương, Dương không biết khả năng của hắn sẽ kinh khủng đến mức nào?

Nhưng vấn đề thứ Thục Trinh cần là chương Khởi Nguyên chứ không phải chương Vạn Vật.

Nếu không tìm được, có lẽ bọn hắn chỉ còn cách dùng con mắt của Thiên để kéo dài thời gian, nhưng được bao lâu? Dù bọn hắn chấp nhận bị con mắt khống chế có lẽ cũng không đủ khả năng giết Nham.

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281