12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 31
Phần 31

Ngồi trên mái nhà chứng kiến chiến thắng chớp nhoáng của Dương, Vô Địch nhíu mày: “Còn trẻ và cấp thấp như vậy mà dùng được trạng thái Giác ngộ, hơn nữa còn kích hoạt trạng thái này một cách tự nhiên và chớp nhoáng như thể Dạ Hành là của hắn chứ không phải của Hắc Ma Đế Lôi… Kì lạ, kì lạ…”

Dương lúc này đang quỳ một gối trên võ đài, dùng một bước Dạ Hành đã khiến hắn tê liệt, dù không đến mức ngất xỉu nhưng tất cả giác quan đều suy yếu, không còn nghe nhìn rõ ràng dù xung quanh rất ồn ào.

Nhưng Dương cũng không lo lắng vì cần chờ đến giữa trưa, khi mặt trời đạt đỉnh thì Thánh Quang tẩy lễ mới tiến hành để đạt hiệu quả cao nhất.

Mặt trời dần lên cao, Dương sau khi nghỉ ngơi để chuẩn bị thì được hướng dẫn tiến về phía trong tòa đại điện.

Bên ngoài, các đệ tử đang tụ tập chờ chứng kiến thời khắc Thánh Quang chiếu rọi.

“BẮT ĐẦU!”

Chưởng môn Dương Hư quát lên, các trưởng lão đứng thành vòng tròn vây quanh phía ngoài đại điện đồng loại vận linh lực.

Cả tòa đại điện rung chuyển rồi bắt đầu tách ra tạo thành hình một đóa hoa hướng dương khổng lồ. Dương đang ngồi xếp bằng trên tâm của bông hoa, hắn cùng với vầng mặt trời giả trên đỉnh đại điện và vầng mặt trời thật trên trời cao lúc này xếp thành một đường thẳng hàng.

Khi những cánh hoa hé mở, ánh sáng mặt trời rọi xuống bị những cánh hoa phản chiếu hội tụ vào vầng mặt trời giả khiến cho vầng mặt trời này càng lúc càng nở lớn rồi nuốt trọn Dương vào trong…

Dương từng chịu đựng cái nóng thấu tận linh hồn của Huyết Ảnh Yêu Hỏa nên không quá sợ hãi cái nóng của vầng mặt trời tạo thành từ Thánh Quang hiện tại, đồng thời, Thánh Quang được các cao thủ của Cường Dương cung hợp sức áp chế, giúp cho Dương thụ hưởng những hiệu ứng tích cự của Thánh Quang, linh hồn hắn cảm thấy thư thái hơn và những thương tổn bắt đầu có chuyển biến tốt.

Khi Dương bị vầng mặt trời nuốt chửng, đám đệ tử cũng bắt đầu xôn xao bàn luận.

“Lần đầu tiên có kẻ ngoại đạo được tiếp nhận Thánh Quang, các ngươi nghĩ hắn được bao lâu thì ra?”

“Càng về sau thì hiệu quả càng ít và hậu quả càng nhiều, năm ngoái Tinh Vân Trùng sư huynh dùng thuốc kích thích thì chịu đựng được 3 giờ, tên này chắc cùng lắm 15 phút…”

“Yếu sinh lý vậy sao? Ta nghĩ hắn đánh bại Vân Thụ sư huynh thì cũng phải 1 giờ chứ?”

“Nhưng hắn đang trọng thương, làm gì còn dai sức được như người khác? Không chừng lúc này hắn đang rùng mình, chuẩn bị ra rồi cơ!”

“Có thể lắm… Theo ta biết thì đa số chỉ cầm cự được 2 giờ, trừ một số thiên tài chịu được đến 3 giờ ra thì trong lịch sử Cường Dương cung chỉ có duy nhất một người chịu đựng được 24 giờ liên tục…”

“Vô Địch sư tổ thì khỏi nói rồi… Theo ta biết thì năm đó Vô Địch sư tổ ngồi lì bên trong, đến nỗi Quân Minh sư tổ phải đuổi mới chịu ra.”

“Ừ! Để áp chế Thánh Quang thì chưởng môn và các trưởng lão cũng rất hao tâm tổn lực, còn phải chịu đựng 24 giờ liền thì sao mà chịu nổi…”

Một người khác phản đối: “Hao tổn cái gì! Theo ta nghĩ Thánh Quang tẩy lễ tổ chức bao nhiêu lần cũng được, chẳng qua lâu lâu tổ chức nhỏ giọt cho chúng đệ tử thèm chơi, he he…”

Vừa nói xong, người này cảm thấy một cơn lạnh sống lưng, phía sau vang lên tiếng nói âm hiểm: “Ngươi vừa nói gì?”

“Éc! Em có lỡ nói gì sai thì sư huynh tha cho… Em đang bị tiêu chảy…”

Người đứng sau lạnh lùng đáp: “Ai chửi ngươi rồi xin lỗi thì ngươi cũng tha à? Hơn nữa ngươi sai đến hai lần, một là xúc phạm trưởng bối, hai là để cho cái đứa xấu tính hơn chó như ta nghe được…”

Rồi người này nghiến răng: “Bí kĩ tất sát! Long Cốt Phá Thiên Môn!”

“ÓE!”

Sau tiếng gào thảm thiết, gã đệ tử nằm chổng mông lên trời, giữa mông từ lúc nào đã mọc ra một cây xương rồng to bằng quả bí, huyết và lệ đồng loạt tuôn trào…

Lúc này, Dương vẫn đang hưởng thụ tinh hoa của Thánh Quang tẩy lễ để trị liệu cho linh hồn đến mức độ đủ sức ra tay hấp thu dị quang.

Một giờ trôi qua…

Vầng mặt trời đang biến động và càng lúc càng biến động dữ dội, đây là dấu hiệu xảy ra khi người tiếp nhận Thánh Quang không chịu đựng nổi…

Đám đệ tử cũng biết điều đó: “Với tình trạng đó thì một giờ là giỏi lắm rồi…”

Người khác tiếc nuối: “Chỉ tiếc cho một suất Thánh Quang tẩy lễ bị uổng phí, cho Vân Thụ sư huynh thì thời gian ít nhất cũng phải hai giờ…”

Người khác tinh mắt nghi vấn: “Nhưng các ngươi nhìn chưởng môn và các trưởng lão xem! Năm ngoái dù kéo dài ba tiếng nhưng họ vẫn ung dung thoải mái, sao lần này mới hơn một tiếng mà mặt đã xám ngoét thế kia?”

“Ừ nhỉ? Trừ Vô Địch sư tổ ra thì ai cũng bị, hay họ bị ngộ độc thực phẩm?”

“Bậy! Chúng ta cũng ăn chung một bếp mà có sao đâu?”

“Tức là trên đó có vấn đề…”

Đám đệ tử nhận ra, đương nhiên các trưởng lão và chưởng môn cũng nhận ra…

“Tên này là quái vật!” Một trưởng lão nhận xét.

“Quái hơn cả Vô Địch sư tổ!” Dương Hư chân nhân tiếp lời.

Ngay cả Vô Địch cũng nhíu mày, không phải nhíu mày vì nhận xét của Dương Hư chân nhân mà nhíu mày vì Dương. Đám đệ tử không biết, nhưng những người đang áp chế Thánh Quang thì biết rất rõ, đúng là Dương sau khi chịu đựng được một giờ thì đã bắt đầu không chịu nổi, nhưng không phải vì sức chịu đựng của hắn yếu, mà là…

“Sức hấp thụ của tên này mạnh gấp nhiều lần so với ta năm đó… Linh hồn tên này quả thật phi thường…” Vô Địch nói.

Nghĩa là, trong một giờ, Dương đã hấp thụ lượng tinh hoa của Thánh Quang còn nhiều hơn lượng tinh hoa khi xưa Vô Địch hấp thụ trong suốt một ngày. Vậy nên chưởng môn và các trưởng lão cũng vậy, áp chế một giờ, nhưng thật ra còn mệt hơn áp chế suốt một ngày, và nếu Dương còn tiếp tục cầm cự thì e rằng chưởng môn và các vị trưởng lão đây phải năn nỉ hắn ra trước khi các lão kiệt sức…

“Đúng là ngoài dự tính…” Vô Địch thở dài, sức hấp thu khủng khiếp của Dương đã khiến hắn có chút lo lắng, vì điều này sẽ làm các trưởng lão kiệt sức, khi đó chỉ còn một mình Vô Địch có thể ra tay ngăn cản Dương hấp thu Thánh Quang. Vô Địch không sợ Dương, người hắn sợ là Bích Diệp.

Liếc mắt ra xung quanh, Vô Địch phát hiện Bích Diệp đang ngồi ăn bánh trên một mái nhà khá xa nên liền mỉm cười thầm nghĩ: “Ở tận đó cơ à, xem ra bà ta không có ý định trợ giúp tên này…”

Trong lúc này thì Dương đang quằn quại đau đớn, hiệu ứng tốt đã gần cạn kiệt và hiệu ứng xấu tăng lên khủng khiếp, khiến cho cơ thể hắn nóng rát tựa như có hàng tỷ mũi kim đang đâm xuyên khắp người…

Lúc Dương sắp bỏ cuộc, định bắt đầu hấp thu dị quang thì trong đầu hắn vang lên giọng nói: “Cố chịu thêm chút nữa…”

“Google! Ngươi tỉnh rồi!” Dương mừng rỡ.

“Tập trung! Khi nào ta bảo hấp thu thì liền hấp thu, ta bảo dùng Dạ Hành thì liền dùng Dạ Hành!”

“Được…”

Vầng mặt trời càng lúc càng biến động dữ dội, Dương không kềm chế nổi, muốn kêu gào nhưng cũng không kêu nổi…

“Ngừng!”

Lúc này thì Vô Địch không muốn tiếp tục nữa, ra lệnh cho chưởng môn và các trưởng lão ngừng hỗ trợ, còn hắn gồng mình, từ một thằng nhóc biến thành một gã đàn ông tóc bạc già nua nhưng lực lưỡng, toàn thân hư hóa thành ánh sáng…

BINH!

Những tưởng sẽ như lúc Dương đánh với Vân Thụ, nhưng không, Vô Địch sau khi hư hóa và lao về phía Dương với tốc độ nhanh khủng khiếp thì bất ngờ bật ngược ra vì từ phía ngoài vầng mặt trời đột nhiên xuất hiện một cái lồng sáng mờ ảo.

Lúc này, Google cũng ra hiệu: “Hấp thu!”

Nghe hiệu lệnh, Dương liền vận công hấp thu Thánh Quang trong khi Vô Địch, Dương Hư chân nhân và các trưởng lão đồng loạt lao vào hắn.

Khi các cao thủ tiếp cận, chiếc lồng cầu mờ ảo đột nhiên biến lớn và đánh văng tất cả ra xa, nhưng đồng thời chiếc lồng cũng tan biến. Bên trong, vầng mặt trời vốn tạo thành từ Thánh Quang bắt đầu bị thu nhỏ lại.

Đám đệ tử lúc này mắt mồm há hết cả ra: “Chuyện gì vậy?”

“Hay tên Hữu Thực đó bị Thánh Quang nuốt mất rồi?”

Lúc này, Dương Hư chân nhân vội gào lên: “Cấp Vương trở lên, tất cả xông lên lôi hắn ra ngoài, cứu lấy Thánh Quang!”

“Rõ! Hả? Cứu lấy Thánh Quang?”

Gần hai mươi người, toàn bộ đều là Linh Vương đồng loạt xông lên từ mọi phía, nhưng lúc này, một lồng sáng khác hiện ra, tuy mờ nhạt hơn nhưng vẫn đủ bảo vệ Dương trong khi hắn sắp hấp thu toàn bộ vầng mặt trời vào người. Đương nhiên, hấp thu là một chuyện, áp chế là chuyện khác…

Hai con ngươi trên mắt Dương đồng loạt chuyển sang màu đỏ máu, rồi trong màu đỏ lại lóe lên những đường đen, rồi lại lóe lên những tia sáng như ánh mặt trời. Trong linh hồn Dương đang xảy ra xung đột mạnh mẽ giữa đế lôi, đế hỏa và đế quang…

“Aaaa!!!!”

Dương gào lên đau đớn, chiếc lồng bảo hộ lần nữa tan biến, Vô Địch liền lần nữa hư hóa…

Lúc này, Google gấp gáp nói: “Dạ Hành sang hướng tòa tháp bên phải, càng xa càng tốt!”

Dương lập tức làm theo, vừa biến đi thì phát hiện tòa tháp xa xa phía trước nổ tung, còn Vô Địch đã xuất hiện ở vị trí trước đó của Dương rồi bị giam trong một cái lồng sáng mới.

“Chết tiệt!” Bắt hụt Dương và bị giam cầm, Vô Địch tức giận mắng lớn, đồng thời cơ thể gã cũng teo nhỏ lại.

Nhưng tiếng mắng của Vô Địch không còn ai chú ý, bởi tòa tháp vừa nổ tung kia đã thu hút mọi ánh nhìn, tòa tháp khổng lồ đổ xuống, rồi từ trong làn khói lửa, một bóng hình xinh đẹp xuất hiện và lướt thẳng đến chỗ Dương, đồng thời, nơi mái nhà mà Vô Địch thấy Bích Diệp ngồi ăn bánh giờ chỉ còn lại một con thú bé tí, Bích Diệp này là do Thiên Ảnh Dị Thú biến thành, còn Bích Diệp thật sự chính là cô gái xuất hiện từ trong vụ nổ…

Toàn thân đầy thương tích, Bích Diệp bay về phía Dương một cách vội vã và bất chấp…

“Minh Châu… Ta thích cuộc sống nhãn nhã vô lo vô nghĩ… Nhưng cuộc sống đó chỉ tồn tại khi cõi thiên địa này còn ngươi tồn tại… Vậy nên ngươi phải tồn tại…”

Bích Diệp xuất hiện trước mặt Dương với hình dạng trưởng thành tuyệt mỹ, môi nàng hé ra, hôn vào môi hắn…

Dương cảm thấy lưỡi mình đắng và thơm, là vị của thuốc…

“Thôi xong!” Nhìn Bích Diệp hôn Dương, Vô Địch hiểu ra vấn đề, ngồi bẹp xuống đất…

Dương Hư chân nhân cũng quỳ xuống, gương mặt thất thần, lão cũng hiểu như Vô Địch, rằng tòa tháp kia, vốn là Bảo Đan tháp, nơi lưu giữ những loại thuốc và phương thuốc quý nhất của Cường Dương cung, bị chính Bích Diệp phá, và nàng hôn Dương chính là để chuyển sang Dương viên thuốc đã được nàng dùng linh lực và nước bọt hòa tan sẵn, chí bảo của Cường Dương cung, Trấn Quang Thần Đan, viên Thần đan được tạo ra để trấn áp Thiên Cực Thánh Quang…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281