12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 92
Phần 92

Đêm trước khi Bình Thường nhận được bức thư…

Mai Linh ngồi dưới trời sao, đôi mắt xinh long lanh khiến lệ buồn như sương mai trượt dài qua làn da ngà ngọc, môi hồng khẽ mím nhưng bất thành khi cố ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào.

“Con gái, có chuyện buồn gì nói mẹ nghe nào. ” Phương Trang tiến đến ngồi xuống bên cạnh Mai Linh, hai mẹ con xinh đẹp ngồi cạnh nhau như hai vầng mỹ nguyệt khiến mọi ánh sao trên trời cao phải lu mờ.

Mai Linh nói trong tiếng nấc: “Mẹ… Nếu một ngày nào đó, con… Con rời xa mẹ vĩnh viễn thì mẹ đau lòng lắm không? ”

Phương Trang cười hiền từ đáp: “Tất nhiên, nhưng đau lòng cũng có nhiều dạng, có thể là đau lòng trong hạnh phúc, cũng có thể là đau lòng trong xót xa, vậy con muốn nói đến loại nào? ”

Mai Linh hỏi: “Thế nào là đau trong hạnh phúc, thế nào là đau trong xót xa? ”

Phương Trang trả lời: “Nếu con vĩnh viễn rời xa mẹ và có được hạnh phúc lớn hơn, mẹ sẽ đau trong hạnh phúc. Còn nếu con vĩnh viễn xa mẹ trong đau khổ, vậy mẹ sẽ đau trong xót xa… ”

Nghe đến đây, Mai Linh ôm chầm lấy mẹ khóc nữ nỡ, bao nhiêu đau buồn tuôn ra dưới dạng lệ nơi khóe mắt: “Con yêu mẹ rất nhiều, nhưng con cũng yêu hắn rất nhiều, con có lỗi với hắn nên con sẵng sàng làm đúng như hắn muốn để hắn mãn nguyện dù biết bản thân sẽ đau khổ hơn cả chết, nhưng nếu con làm vậy thì cha mẹ sẽ đau lòng, vậy con phải làm sao đây? ”

Phương Trang vuốt ve mái tóc đen tuyền của con gái và nói: “Mẹ không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng dường như con đã quá tự ti rồi… Con gái mẹ dù sao cũng là cháu ngoại duy nhất của tộc trưởng Linh Miêu tộc, nếu con muốn thì có thể lập tức thừa kế ngôi vị từ bà ngoại và toàn bộ tộc nhân của chủng tộc hùng mạnh gần bằng Tứ Linh tộc sẽ sẵn sàng quỳ trước con. Tên nào đó dám phụ bạc con thì con cứ phát động cả tộc đi truy sát hắn. ”

Mai Linh lắc đầu: “Nhưng con không muốn hắn chết, dù hắn muốn con chết cong cũng chấp nhận. ”

“Vì sao? ”

“Vì con yêu hắn! ”

Phương Trang mỉm cười: “Phải, vì con yêu hắn. Vậy sao không đáp trả bằng cách khiến hắn yêu con? Con tự ti ư? Về tài năng? Về nhan sắc? Con đừng quên thiên phú chủng tộc của chúng ta là Linh Nhãn. Chỉ cần khai mở Linh Nhãn, nhan sắc lẫn tài năng tiềm ẩn của con đều bộc lộ, khi đó con sẽ thua bất kì cô gái nào trong cùng lứa tuổi sao? Khi đó, chỉ cần con kiên trì theo đuôi, nếu hắn không yêu con thì ta khẳng định hắn chỉ yêu đàn ông! ”

“Nhưng… ” Mai Linh đắn đo.

“Con sợ sẽ giống như mẹ, không thể khai mở được Linh Nhãn sao? Ngốc à, trường hợp của mẹ chỉ là trường hợp hy hữu, làm gì có chuyện cả mẹ lẫn con đều không thể khai mở Linh Nhãn? Nếu con lo lắng, chúng ta có thể làm nghi thức ngay trong đêm nay để khai mở linh nhãn. ”

“Có thể sao? Không phải chỉ có tộc trưởng mới biết nghi thức… ”

Phương Trang véo má Mai Linh và đáp: “Công chúa của tôi ơi… Cô đừng quên trước khi làm mẹ của nàng thì tôi là công chúa duy nhất của Linh Miêu tộc! ”

*Xin lỗi vì đã chen ngang nhưng viết đến đây cay quá nên em phải chửi: Đĩ mẹ thằng chó Dương, chịch toàn công chúa với nữ thần, tao cho mày ăn hành tới chết.

Mai Linh mỉm cười, phải, người mẹ xinh đẹp của nàng là công chúa của Linh Miêu tộc, từng được đào tạo để có thể kế thừa ngôi vị tộc trưởng. Nhưng vì một linh cảm của bà ngoại Mai Linh, tức tộc trưởng Miêu Linh tộc hiện tại, nên Phương Trang đã hy sinh hạnh phúc bản thân để cưới lão Thanh, một gã đàn ông tầm thường thậm chí còn chẳng biết thân phận thật sự vô cùng cao quý của vợ mình.

Thấy con gái đã bình tâm lại, Phương Trang xoa đầu nàng và nói: “Vậy giờ công chúa của ta có thể kể ngọn nguồn sự việc chưa nào? ”

Mai Linh ngập ngừng, không biết có nên kể lại những gì bản thân nàng, nghe và thấy, trong Phật Cảnh giữa Bình Thường và Xuất Trần cho mẹ nghe không, thì chợt có tiếng lầm bầm quái dị lam đến…

“Chịch… Xoạc… Phịch… Địt… ”

Mẹ con Mai Linh giật mình nhìn ra và phát hiện kẻ đến là Ngộ Pháp, lão đang nhìn mẹ con nàng bằng ánh mắt hổ đói, tay thì cho vào quần sục lia lịa.

Với kinh nghiệm từng bị Ngộ Pháp bắt cóc, Phương Trang lập tức định kêu cứu nhưng Ngộ Pháp đã lập tức lao đến bắt lấy Mai Linh, tay lão hóa màu đồng bóp cổ ngăn nàng hét lên và đe dọa: “Im… Không là tao… chịch nó… gãy cổ à! ”

Giữa đêm khuya vắng, biết muốn gọi người đến cứu thì cũng không kịp cứu Mai Linh, Phương Trang đành hóa Linh Miêu liều mạng xông vào tấn công Ngộ Pháp. Nhưng vô ích, lão ta đã có lại sức mạnh và Phương Trang bị một đòn đánh ngất, sau đó Mai Linh cũng bị đánh ngất.

Đắc thủ, Ngộ Pháp kéo Mai Linh cùng Phương Trang vào phòng Mai Linh rồi đặt Mai Linh nằm giữa phòng, lão cắn tay vẽ lên trán nàng một dấu ấn và niệm một câu thần chú rất dài, trong lòng thầm phấn khích vì sắp báo được thù.

Phải, báo thù Bình Thường, kẻ đã hớt tay trên miếng mồi thơm Phương Trang của lão và đánh lão thành điên loạn. Nhưng may mắn cho lão là Bình Thường không báo lại sự việc, nhờ vậy mà bang chủ và các trưởng lão tìm cách chữa trị cho lão để tìm ra kẻ thủ ác thật sự, chứ không cho rằng lão tẩu hỏa phát điên như tin tức lan truyền.

Nhờ vậy mà Ngộ Pháp nhanh chóng hồi phục, dù chưa đến mức khỏi hẳn nhưng cũng đủ để lão có chút nhận thức và bắt đầu sắp xếp tìm thời cơ báo thù. Biết tin đồn Bình Thường thích Mai Linh nên Ngộ Pháp nhắm bắt Mai Linh, nào ngờ Phương Trang cũng có mặt nên bắt luôn hai mẹ con.

Khi câu thần chú dài như niệm kinh kết thúc thì trời đã gần sáng, mắt Mai Linh mở ra nhưng vô hồn, còn Ngộ Pháp thì gương mặt xám xịt, để hoàn thành câu thần chú có thể khống chế ý niệm của Mai Linh, lão đã phải tiêu hao gần như toàn bộ niệm mà bản thân mới khôi phục, và thời gian khống chế chỉ khoảng nửa ngày.

Sau đó, Ngộ Pháp viết thư cho Bình Thường nhưng không dám khống chế Mai Linh đi giao tận tay hắn mà bảo Mai Linh giao thư cho lão Thanh ngờ nghệch nhờ lão đưa cho Bình Thường, bảo với lão là hai mẹ con nàng muốn ra ngoài…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281