Bạn đang đọc Quyển 2, xem thêm các Quyển khác trong bộ “12 nữ thần” tại đây: tại nguồn:
Sau khi kết thúc một trận chiến, Chiến Thần trụ sẽ chuyển sang chế độ Hòa bình, lúc này thì binh sĩ hai phe không đối đầu nhau mà chỉ dọn dẹp cạm bẫy, xác chết, hoặc cứu chữa đồng đội… Bảng xếp hạng của Chiến Thần trụ cũng chỉ xếp riêng theo mỗi phe để tránh ganh đua và gây chiến ngoài ý muốn.
Đến lúc chiến tranh tiếp diễn, khi có binh sĩ đã báo danh của hai phe chạm trán nhau thì Chiến Thần trụ sẽ kích hoạt chế độ Chiến tranh, vị trí mỗi trụ được chỉ rõ hơn bằng cột sáng, bảng xếp hạng của hai phe sẽ nhập làm 1 và những chiến tích đặc biệt của mỗi phe sẽ được trụ của phe đó thông báo rộng rãi ra ngoài để động viên sĩ khí.
Tất cả người từng báo danh ở trụ đều đã có thông tin trên, và khi nghe thông báo Lý Hữu Thực đoạt chiến công đầu, đạt hơn 13 nghìn điểm ngay khi trận chiến mới bắt đầu thì không khỏi sinh ra ghen ghét.
“Hơn 13 nghìn điểm, mỗi âm binh cấp Vương tuy không bằng chiến sĩ cấp Vương nhưng hẳn cũng được khoảng 5000 điểm, cộng với đoạt được Tiên Bảo cao cấp khoảng 3000 điểm, tên này quả nhiên là giả heo ăn thịt hổ!”
Dương giành được chiến công đầu thì đương nhiên Lưu Tấn Vũ, vốn trước đó là thiên tài oai phong lãnh đạo phe Lê, giờ lại thành người phải nhận nỗi nhục đầu, không khỏi nghiến răng nhìn Dương bằng ánh mắt thù hận: “Khôn hồn thì trả kích cho ta và quỳ xuống xin lỗi! Còn không…”
Vừa nói, cơ thể Lưu Tấn Vũ vừa biến đổi, nhanh chóng hóa thành Long thể quý tộc màu lửa với ba chiếc sừng oai vệ trên đầu.
“Quả nhiên là Long thể quý tộc cực kỳ cao quý, lại còn là Long hóa cấp độ 2! Tử Vong lực của Tướng cấp 1 làm sao phá hủy nổi sức sống của Long thể quý tộc của Tướng cấp 4? Tên Lý Hữu Thực này tiêu rồi!”
“Cũng chưa chắc… lỡ… lỡ nó đánh bại Tấn Vũ thì sao?”
“Thì… chúng ta chơi tập thể! Cùng là cấp Tướng, chúng ta mấy chục người không lẽ sợ hắn?”
Từng đối đầu với kẻ mang Long thể hoàng gia như Long Ngạo và cả Long thể bá vương như Sùng Hạo, đương nhiên Dương không hề e ngại cái gọi là Long thể quý tộc của Tấn Vũ, đáp lại lời đe dọa, hắn ngửa tay ngoắc gọi: “Đến đây!”
“Mày dám!” Lưu Tấn Vũ tức giận, gầm lên rồi toàn thân bốc hỏa xông thẳng đến vồ lấy Dương.
Lưu Tấn Vũ đáng thương cứ ngỡ mình mạnh, nào hay hiện tại bị Dương biến thành vật thí nghiệm cho hắn thử chiêu…
Tử Vong khí bốc lên ngùn ngụt trên Tử Tình kiếm, Dương bình tĩnh chờ đợi. Ngay khi Lưu Tấn Vũ vồ tới, Dương giơ Tử Tình kiếm lên giả vờ định dùng kiếm cản đòn khiến Tấn Vũ đổi hướng tránh kiếm, nào ngờ khi tránh né cũng là lúc Tấn Vũ tự nạp mình vào nắm đấm bên tay còn lại của Dương…
Binh!
Âm thanh không quá lớn, Dương không Long hóa, không dùng nộ, cũng không dùng quá nhiều lực vào đòn Cuồng này, nhưng đòn Cuồng bình thường nhất lại mang theo Tử Vong khí.
Khoảnh khắc tưởng chừng như thời gian dừng lại, rồi từ vị trí tiếp xúc giữa nắm đấm của Dương và bụng của Tấn Vũ, Tử Vong khí lan tỏa và bắt đầu hủy diệt sức sống của Tấn Vũ khiến cơ thể tên này lão hóa nhanh một cách khủng khiếp, vảy rồng rơi rụng để lộ làn da nhăn nhúm già nua, nhanh đến mức khi Dương giật mình và vội vàng thu Tử Vong khí trở lại thì sự lão hóa đã lan đến cổ Tấn Vũ.
Nhìn cơ thể mình, Tấn Vũ run rẫy ngã bẹp xuống đất, nhìn Dương như nhìn ác quỷ và lê lết tấm thân nhích xa Dương từng chút một…
Dương cũng kinh sợ không thua Tấn Vũ là bao, bản thân hắn chỉ vì tò mò mà thử dùng Tử Vong Cuồng, không ngờ rằng sự kết hợp này lại quá mức đáng sợ… Trực tiếp hủy diệt sức sống của một Long thể quý tộc cấp độ 2…
Nhìn sự hoảng loạn của Tấn Vũ, Dương định bước đến xin lỗi, nhưng một bóng người lướt đến ngăn giữa hắn và Tấn Vũ, áo trắng khẽ lay, nàng chỉ ngọn tiêu về phía hắn: “Ngươi thật quá tàn độc rồi!”
Thấy Thiên Ý đang nhìn mình với ánh mắt đầy địch ý, Dương phân bua: “Ta không cố ý…”
Một người khác gào lên: “Kẻ này luyện một hệ quá tàn ác! Tất cả cùng xông lên, liều mạng cũng phải diệt trừ hắn!”
Hàng chục người xông vào Dương, một số khác bao vây phía ngoài, cung nỏ gương ra…