12 nữ thần - Quyển 2 - Tác giả Slaydark

Phần 131
Phần 131

Dương nhìn lên chiếc kén đỏ tía khổng lồ đang rung lên giữa trời, mặt đất nhuốm máu dưới chân hắn dường như đang rung chuyển, gió thổi cuồn cuộn cùng tiếng sấm vang rền khiến Dương không khỏi nghĩ rằng phía xa đang có một cơn bão khủng khiếp.

Cửu Huyền Ngân Hà thương tích đầy mình đã hôn mê được Dương đỡ lấy. Dương nhìn nàng, nghĩ đến chuyện bị nàng ám toán, lại nhìn những vết thương nghiêm trọng khắp cơ thể ngọc ngà, hắn thầm thở dài, bản năng mê gái đánh bại bản năng ham sống sợ chết nên hắn đành bế nàng đi ngược chiều cơn bão.

Ôm cơ thể mềm mại trên tay, Dương vừa đi vừa nghĩ, biết đâu khi hắn tận tình cứu chữa và chăm sóc nàng, nàng sẽ cảm động mà hóa thù thành tình.

“Còn nếu nàng không cảm động…” Dương lén liếc xuống khe ngực đầy đặn trắng muốt nơi cổ áo Ngân Hà và liếm mép nghĩ thầm: “… thì hiếp xong rồi tính…”

Dương bế Ngân Hà đi khỏi vùng đất nhuốm máu, nhìn thấy một nơi giống như một khu rừng toàn nấm ở phía xa.

Đó là một khu rừng nấm đúng nghĩa, với đủ loại nấm, đủ loại màu sắc và đủ mọi kích cỡ, từ loại nấm nhỏ li ti cho đến loại nấm to bằng cả một tòa nhà cao tầng. Các loại nấm này còn có đủ loại hình dạng, đặc biệt có một loại nấm có hình dạng và màu sắc giống hệt thứ mọc giữa hai chân Dương, khiến hắn thoạt nhìn còn tưởng tên biến thái nào đang nằm chôn mình dưới đất để thứ đó chỉ thẳng lên trời.

Dương vào rừng nấm, tìm một nơi mà hắn cảm thấy an toàn rồi ném một khối hộp hình lập phương ra.

Khối lập phương chạm đất rồi hóa thành hình dạng một cây nấm to bằng căn nhà nhỏ.

Đây chính là một trong ba mươi hai siêu cấp thánh bảo mà Dương lấy được trong chiến trường Lê – Mạc, khối Lục Diện. Ngoài cung cấp không gian rộng lớn, Lục Diện còn có khả năng ngụy trang thành nhiều hình dạng, ví dụ như hình dạng tòa Chiến Thần Điện trong chiến trường Lê – Mạc.

Tuy hiệu quả ngụy trang còn phụ thuộc vào cấp bậc của người sử dụng, nhưng Dương chỉ cần một nơi sạch sẽ để chữa thương cho Ngân Hà là đủ.

Kho Dương bế Ngân Hà tiến vào, Lục Diện giờ trông chỉ như một trong hằng hà sa số nấm của khu rừng.

Nhưng bên trong là một không gian đã được Dương sắp xếp lại với đủ tiện nghi như một căn nhà.

Đặt Ngân Hà trên một chiếc giường, trong đầu Dương phân vân không biết nên trị thương cho nàng bằng linh đan hay bằng sinh mệnh lực. Nếu trị bằng sinh mệnh lực thì nàng sẽ nhanh lành, nếu trị bằng linh đan hay tiên đan thì cần nhiều thời gian hồi phục hơn, và giúp Dương có nhiều thời gian chinh phục nàng hơn. Nhưng nếu trị bằng linh đan rồi sau này hắn lộ ra khả năng dùng sinh mệnh lực thì sẽ khiến nàng sinh nghi.

Khi Dương đang suy tính, Ngân Hà trở mình, cổ áo nàng lệch đi làm Dương không khỏi tò mò tìm cách nghiêng đầu nhìn thật sâu vào khe ngực tròn trịa.

Chợt Dương nhìn thấy giữa khe ngực có một mặt dây chuyền nhỏ hình cầu, mặt dây chuyền này trong suốt và lấp lánh, nhưng dường như đã mất đi một thứ gì đó ở giữa…

Dương nhìn mặt dây chuyền, cảm giác quen quen, hắn lục lọi ký ức rồi hiện ra trong đầu một cái tên: ‘Hà?’

Đó là ký ức khi Võ Phi Dương còn rất nhỏ, chỉ khoảng năm tuổi, Dương từng trải qua ký ức này một lần trong Ảo Mộng Vĩnh Hằng.

Đó là một buổi trời sập tối, nhóc Dương lon ton về nhà sau khi đến nhà Vu Sinh chơi bắn bi.

Nhóc Dương gặp một bé gái đang khóc thút thít bên đồng cỏ ven đường. Đó là một bé gái trắng trẻo xinh xắn, cũng chỉ khoảng năm tuổi.

Nhóc Dương đến cạnh cô bé, nó nhìn cô bé một lúc rồi hỏi: “Chơi bắn bi không?”

Bé gái vừa nấc vừa dụi mắt tò mò hỏi: “Hức… Bắn bi là gì?”

“Bắn bi mà cũng không biết? Là vầy nè…” Nhóc Dương liền lấy bi trong túi ra biểu diễn với vẻ mặt đầy cao thâm, dù nó chơi toàn thua.

Nhìn những viên bi lấp lánh lăn tròn, cô bé ngừng khóc.

Nhóc Dương rất đắc ý, hỏi: “Thích không? Nhưng phải có bi mới chơi được.”

Cô bé ngập ngừng rồi kéo sợi dây chuyền trên cổ lên, lấy ra cái mặt dây chuyền cũng hình cầu với kích thước tương đương viên bi ra hỏi Dương: “Cái này chơi được không?”

Nhóc Dương nhìn viên bi sáng lấp lánh, lại thấy ở giữa viên bi có một tia sáng nhỏ huyền ảo, liền thích thú nói: “Đẹp quá, bi này mua ở đâu vậy?”

Cô bé đáp: “Là thánh mẫu cho.”

“Vậy hả, thằng Thánh Mẫu này xộp dữ, chả bù cho thằng Vu Sinh keo kiệt!”

“Không được gọi thánh mẫu là thằng!”

“Ủa vậy nó là con gái hả.”

Bé gái phồng má tức giận: “Thánh mẫu là con gái, nhưng là con gái đã lớn, không được gọi là nó.”

Dương vừa gật gù ra vẻ đã hiểu vừa lầm bầm: “Mệt cái bà thánh mẫu này ghê…”

Sau đó Dương lại hỏi: “Nhà thánh mẫu ở đâu vậy, chỉ đi xin một viên với.”

Cô bé lắc đầu: “Thánh mẫu nói trên đời chỉ có một viên duy nhất này thôi…”

Nhóc Dương trợn mắt: “Xạo! Ai mà chẳng có sẵn hai viên bi!”

“Ở đâu? Sao ta không có?” Cô bé hỏi.

Dương vạch quần, túm hai hòn dái kéo ra cho cô bé coi và nói: “Đây! Thằng Vu sinh cũng có, nhưng nhỏ hơn bi của ta. Của ngươi đâu, bự không?”

Cô bé ngây thơ đưa tay xuống váy sờ thử, sau đó bé đảo mắt rồi nói: “Bi của ta… còn bự hơn của ngươi!”

Nhóc Dương nhướng mày: “Xạo ke! Cho coi thử mới tin!”

Nói đoạn, nhóc Dương cúi xuống, một tay vạch váy cô bé lên, tay còn lại túm quần lót nàng kéo xuống.

“Ủa? Giấu đâu rồi?”

Không thấy bi đâu, chỉ thấy cái khe nhỏ, nghi cô bé giấu bi trong khe nên nhóc Dương tò mò định cho ngón tay vào móc ra thử, nhưng vừa chạm tay vào khe đã bị bé gái gạt ra.

“Lưu Ly nói không được để tụi con trai chạm vào cơ thể!”

“Sao vậy? Ta vẫn sờ thằng Vu Sinh hoài, có sao đâu?” Dương ngơ ngác.

“Nhưng ta là con gái, Lưu Ly nói con gái chỉ cho người yêu chạm vào thôi.”

Nhóc Dương tròn xoe mắt: “Người yêu là đứa nào?”

Cô bé đáp: “Lưu Ly nói người yêu là người sau này ta sẽ lấy làm chồng.”

Nhóc Dương gật gù: “Vậy ta sẽ là người yêu của ngươi, cho ta xem bi đi!”

Cô bé ngăn Dương lại: “Không được, Lưu Ly nói muốn làm người yêu phải yêu nhau đã.”

Dương gật đầu: “Vậy ta yêu ngươi đó, ngươi cũng yêu ta đi, rồi cho ta xem bi.”

“Nhưng Lưu Ly còn nói trước khi yêu phải tìm hiểu nhau, sau đó một người con trai phải nói anh yêu em, rồi người con gái phải đồng ý.”

Dương lèm bèm: “Lưu Ly này cũng mệt ghê! Được rồi, vậy bắt đầu tìm hiểu nha, ta tên Dương, ngươi tên gì?”

“Ta tên Hà.”

“Hà có thích ăn trứng cút không?” Dương hỏi.

Hà lắc đầu.

Dương gật gù: “Ta cũng không thích ăn trứng cút, xem ra hai ta có cùng sở thích. Tìm hiểu vậy đủ rồi, giờ làm gì nữa?”

Hà nói: “Giờ thì ngươi phải nói anh yêu em.”

“Anh yêu em. Rồi xem bi được chưa?”

“Ta chưa đồng ý mà!” Hà lắc đầu.

“Vậy đồng ý lẹ đi, xem bi xong còn về ăn cơm.” Dương giục.

“Không thèm đồng ý đâu!”

Hà lè lưỡi trêu Dương rồi quay đầu bỏ chạy.

Dương đuổi theo, vừa đuổi vừa la: “Ăn gian! Đồng ý đi mà! Anh yêu em! Anh yêu em! Cho xem bi đi mà, hu hu…”

Màn đêm đã phủ kín tự khi nào, hai đứa bé chạy trong đêm cho đến khi Hà chợt dừng lại, mắt nhìn trời cao.

Dương đến bên cạnh, cũng tò mò nhìn lên. Ban đầu nó chỉ thấy một bầu trời đầy sao.

Nhưng dần dần, trong mắt Dương dần hiện ra hình ảnh trông như một dòng sông bạc chảy ngang bầu trời.

“Đó là dãy Ngân Hà.” Hà nói, tay cô bé nâng niu cái mặt dây chuyền đang tỏa sáng trên ngực.

Dương liếc nhìn cái mặt dây chuyền và phát hiện ra tia sáng ở giữa viên bi này cùng màu với dãy Ngân Hà trên bầu trời.

Vừa nâng niu mặt dây chuyền vừa ngắm nhìn bầu trời, Ngân Hà nói: “Thánh Mẫu bảo khi ta lớn lên, nếu có thể hấp thu viên tinh thạch này, thấu hiểu dãy Ngân Hà và tìm được người thích hợp thì sẽ tạo ra phép màu…”

Dòng hồi tưởng ngừng lại khi gương mặt bé Hà ngày xưa như hòa thành một với gương mặt Cửu Huyền Ngân Hà trước mắt Dương hiện tại. Dương khẽ mỉm cười, hóa ra Cửu Huyền Ngân Hà đang truy sát hắn đây lại là bé Hà từng khóc sướt mướt vì đi lạc.

Dương lại nhìn mặt dây chuyền, giờ thì Dương đã biết đó là một viên tinh thạch dị quang, tia sáng huyền ảo ở giữa viên tinh thạch đã không còn, đồng nghĩa với việc Ngân Hà đã hấp thụ thành công dị quang này.

Dương khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn nhìn Ngân Hà không còn chút đề phòng hay thèm khát nào, chỉ có cảm giác trìu mến và hoài niệm, Dương thì thầm: “Nàng đã thấu hiểu dãy Ngân Hà chưa? Và có tìm được người thích hợp để tạo nên phép màu?”

Ngoài trời, giông bão vẫn đang thét gào.

Giữa tâm bão, Lam Ngân đứng dưới mặt đất loang lổ, tay nàng siết chặt cổ Thiên Hương. Cả hai mình đầy thương tích, có những vết bỏng do lôi đình, có những vết cắt do cuồng phong.

Ngước mặt nhìn Thiên Hương như chỉ còn chút hơi tàn, Lam Ngân lạnh lùng đay nghiến: “Mày thua rồi! Vì cảm xúc của mày mãnh liệt hơn! Cảm xúc đó là gì? Là thù hận? Là tiếc hận? Hay là hối hận?”

Thiên Hương lắc đầu, cố trả lời nhưng không thể phát thành tiếng, đành gượng đặt bàn tay đầy máu đặt lên ngực trái, vị trí trái tim.

Khoảnh khắc này, trong đầu Thiên Hương hiện ra một quãng ký ức xa xăm…

Một người đứng trên đỉnh đồi, trước gió trời lồng lộng dùng sáo thổi một khúc nhạc.

Một cánh bướm bay đến vờn quanh.

Đến khi nhạc dừng, cánh bướm đậu lên vai người thổi sáo.

“Ngươi thích nghe khúc nhạc Thiên Ý này sao?”

Bướm vỗ nhẹ cánh như đáp lời người thổi sáo.

Người thổi sáo mỉm cười: “Khúc nhạc này ta dành tặng duy nhất một người. Vậy nên, thành thật xin lỗi, ta sẽ không thổi khúc nhạc này thêm một lần nào nữa cho đến khi gặp được người ấy.”

Như hiểu được, cánh bướm buồn bã rũ xuống.

Gã mỉm cười, nhìn về phía trời cao và nói: “Đừng trách ta vô tình ích kỷ, ta có tình, nhưng tình của ta đã dành hết cho duy nhất một người.”

Người này thở dài rồi tự nói với bản thân: “Chung tình, cả trái tim trọn đời chỉ dành cho một người, sẵn sàng vì người đó mà phản bội chính bản thân mình, phản bội bản ngã, phản bội cả thế giới…”

“TẠI SAO???” Tiếng Lam Ngân gào thét làm Thiên Hương ngưng dòng hồi ức.

Trên mắt Lam Ngân cuối cùng cũng đọng một giọt lệ. Nhìn Thiên Hương yếu ớt trên tay mình, Lam Ngân đau đớn thét gào: “TẠI SAO? TẠI SAO SAU BAO NHIÊU HÀNH ĐỘNG ĐÊ TIỆN CỦA MÀY, VẬY MÀ… VẬY MÀ… TẠI SAO TAO… TAO KHÔNG NỠ GIẾT MÀY?”

Lệ chảy xuống theo tiếng nấc nghẹn ngào, Lam Ngân thắng, nhưng không có chút khoái cảm nào của người chiến thắng…

Rồi Lam Ngân buông tay, bỏ lại Thiên Hương đang thổn thức, nàng quay lưng bước đi…

Nằm trên mặt đất, nhìn bóng dáng Lam Ngân nhòe theo dòng lệ, Thiên Hương vẫn cố máy môi muốn nói điều gì đó nhưng hoàn toàn không thể. Nàng có thể mượn Thiên Thanh Thánh Y để viết thành chữ, nhưng điều này chỉ thực hiện được khi nàng ở trong Thiên Ý lâu…

Danh sách chương (281 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281